……………..……………………………………………………………………….– Còn giận em lắm đúng không?- Thụy Hân nhè nhẹ ôm lấy Duy Bảo từ phía sau..- Em biết em làm như thế là không đúng..chỉ vì em không muốn thấy anh phải buồn..Duy Bảo quay lại, vòng cánh tay Thụy Hân vào người mình:– Lần sau đừng làm như vậy nữa biết không?- Em không biết Trình Tuấn có thể làm gì em sao..nếu như hắn ra tay hãm hại em thì sao hả..?– Em biết rồi. Em đã làm anh lo lắng!!! đừng giận em nữa nha. Thấy anh giận mà em không thể nào không thấy mình có lỗi được.- Thụy Hân nép trong lồng ngực anh nũng nịu– Không! Anh đâu có giận em đâu..chỉ là vì anh lo lắng quá nên lúc sáng anh đã to tiếng với em…Im lặng…..………Chỉ có tiếng hơi thở………– Thế anh nghĩ thế nào về lời đề nghị của ông Phát.Theo em cảm nhận thì có lẽ ông ta thực lòng muốn anh quay trở lại đó..Ừm! anh biết…nhưng vẫn còn một số chuyện anh vẫn muốn suy nghĩ thêm…– Dạ!..Anh suy nghĩ nhanh lên chứ không thì sẽ không còn kịp đâu….Và rồi..họ đứng ôm nhau dưới mái hiên nhà…lặng lẽ…………….………………………………………………….…………………………………………………………………………………Âm thanh réo rắt, một khúc nhạc rất thanh thoát nhưng sắc điệu rất thê lương. Tiếng nhạc vang lên từ cây violon, người chơi là một chàng thanh niên. Anh như hòa mình vào những âm thanh ấy, kể từ lúc anh đến đây làm nhạc công, phòng trà “ Hoa Lan” trở thành nơi thu hút rất đông khách đến đây, họ hầu hết là những doanh nhân, những kĩ sư, bác sĩ..đó là những công việc rất căng thẳng, họ tìm đến đây để thư giãn sau một ngày làm việc mệt mỏi.. Mỗi khi tiếng đàn của anh vang lên, cả khán phòng trở nên im ắng, không một tiếng trò chuyện..tất cả như bị cuốn vào tiếng đàn mê đắm của anh..Lạ một điều là dù tiếng đàn ấy có nao lòng đến đâu, thì nó cũng làm cho người thưởng thức thanh thản tâm hồn……Tiếng đàn chấm dứt!!!!!!!!!!!!Tiếng vỗ tay rào rào, kèm theo là những lời tấm tắt khen ngợi:-Hay lắm..!-Thật tuyệt vời– Thật đúng là một tài năng xuất chúng mà.……………………………………………….Dù không ngớt những lời ngợi khen, nhưng người chơi đàn vẫn tỏ ra rất khiêm nhường. ..Sau màn cuối chào và cảm ơn, anh bước xuống sân khấu, chuẩn bị ra về.. Từ đằng xa một người thanh niên, khá tầm thước , cao khoảng một mét chín. Mắt xanh, mũi lõ. Đại diện cho chủng tộc da trắng ở châu Âu, nhưng anh ta nói tiếng bản địa rất sõi :– Chào anh Phương! Xin mời anh đến đằng kia một lát có được không? Chủ nhân của tôi muốn gặp anh.Từ lúc chơi nhạc ở đây, việc này anh đã rất quen thuộc. Chính bởi vì tài năng thiên phú mà mỗi khi hoàn thành xong bản nhạc của mình, Anh luôn được mời đến trao đổi cùng họ. Có lần, còn có những nhân vật có máu mặt trong làn giải trí đến mời anh tham gia vào làn giải trí nhưng anh đều khước từ.– Xin lỗi, nhưng hôm nay tôi không có tâm trạng để nói chuyện. Xin hẹn chủ nhân của anh khi khác được không?- Anh từ chối, gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra với anh. Đến đây, chơi nhạc những nỗi niềm của anh mới nguôi ngoai phần nào.– Anh nhất định không được từ chối. Chủ nhân của tôi, muốn tìm anh để bàn về chuyện sống còn của tập đoàn Phương Thị.- Người thanh niên châu Âu đáp.Anh vô cùng thắc mắc, rốt cuộc người khách này là ai..Lại còn biết anh chính là Phương Duy Bảo của tập đoàn Phương Thị, và muốn giúp đỡ anh. Là Trình Phát, không, anh vừa mới gặp ông ta cách đây hai hôm.Và rồi…khi bước đến một chiếc bàn nằm ở góc bên trái của khán phòng..anh vô cùng ngạc nhiên..vị khách đó chính là…thật không ngờ, có ngày anh lại cần đến sự giúp đỡ của cô. Thấy cô, anh đứng chết trân. Ngồi cạnh cô là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi trông khá cao to và đẹp trai. Những cử chỉ tình cảm họ dành cho nhau rất tự nhiên không chút e ngại.– Anh! Làm gi mà đứng thần ra vậy? Ngồi xuống đi. Nãy giờ đứng trên sân khấu cũng đủ mệt rồi.- Cô cất tiếng.Như một phản xạ, anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô và người đàn ông.– Rất vui! khi được gặp lại anh Phương Duy Bảo. Hai vợ chồng tôi đã về nước gần hai tháng nay rồi . Thật không ngờ, trong thời gian chúng tôi ở Canada, lại có nhiều chuyện không ngờ xảy ra như thế, qua tìm hiểu chúng tôi đã biết rõ vụ việc. Chúng tôi biết hiện giờ anh đang gặp khó khăn về tài chính, cho nên rất khó để cứu lấy Phương Thị. Vợ chồng tôi sẽ giúp anh- Người đàn ông nói, hóa ra anh ta và cô là hai vợ chồng.– Có thật là hai người sẽ giúp tôi không? Hai người vừa mới về nước làm sao có đủ tài lực để mà giúp tôi chứ.– Có lẽ anh không biết lần này vợ chồng tôi về đây là để mở rộng quy mô của “ Vầng thái dương” là một nhỏ công ty của gia đình vợ tôi.– Đúng là vậy đó. Nhưng có lẽ lâu rồi anh không tham gia vào giới kinh doanh nên không biết giờ đây “Vầng thái dương”cũng không hề kém cạnh Phương Thị về tài lực đâu. Duy Bảo, nghe em nói đây, lần này em về nước biết được những gì đã xảy ra với anh, em thực sự rất tiếc. Thật không ngờ, mới hơn nửa năm mọi thứ đều đã thay đổi . Với tư cách là bạn bè và cũng là vì mối thâm tình của Phương Gia và Hứa Gia em sẽ hỗ trợ anh cứu lấy Phương Thị.– Khương Như!cảm ơn em! Cảm ơn em…Thật không ngờ, trước đây đã có lúc anh không phải với em.- Duy Bảo rối rít cảm ơn.– Chuyện
