n chỗ ngồi, “Tin tốt, tin tốt….”
“Sao vậy?”
“Nửa tháng nữa tổ chức một chuyến du lịch cho nhân viên đấy, woa, cuối cùng cũng chờ được đến ngày này”.
“Du lịch?”, Dung Ân lúc này mới nhận thấy sự hào hứng đang ngập tràn trong phòng, khuôn mặt ai nấy cũng đều hân hoan, chờ đón, “Đi đâu?”.
“Vân Nam!” Lý Hủy đột nhiên trở nên bí sị, hai tay nâng cằm, “Mình phải giảm cân….”.
“Giảm cân làm gì?”
“Nhỡ may, gặp được nhân duyên ấy chứ….”
Dung Ân không nhịn được cười, cô sắp xếp lại đồ đạc trên bàn, “Công ty nhiều người như vậy, nếu toàn bộ đi sẽ loạn cũng không chừng?”
“Không, công ty bao năm nay đều có truyền thống này, mình còn nghe nói, lần này tổng giám đốc cũng muốn đi cùng ấy….”
“Phải không?”, Dung Ân lơ đãng, cũng không biểu hiện sự hứng thú.
Trên tầng cao nhất, phòng làm việc của tổng giám đốc.
Hạ Phi Vũ gõ cửa, khi vào trong, Nam Dạ Tước vẫn đang vùi đầu trong công việc, cô ta tiến lên, tay đưa tài liệu đến trước mặt anh, ánh mắt vô tình rơi xuống trán anh, “Tước, đầu anh bị sao vậy?”
Người đàn ông ngón tay khẽ vuốt vuốt vết thương, “Không sao, chỉ là không may bị thương”.
Hạ Phi Vũ khẽ cắn môi dưới, ánh mắt lưỡng lự, nhưng cũng không mở miệng.
“Tối hôm qua ngủ ngon chứ?” Nam Dạ Tước vẫn tiếp tục làm việc, cũng không ngẩng đầu lên.
Người phụ nữ đột nhiên có chút ủy khuất, rất lâu không nghe thấy câu trả lời, Nam Dạ Tước ngẩng đầu, thấy cô đang ngơ ngẩn nhìn về phía mình, ngón tay mở nắp bút ngòi vàng, “Hôm nay, cô có thể không đi làm”.
“Tôi không thích để công việc hôm nay sang ngày mai”. Hạ Phi Vũ đem tài liệu trên bàn đẩy đến trước mặt Nam Dạ Tước, “Tổng giám đốc ký xác nhận một chữ , tôi còn có việc gấp cần xử lý”.
Đêm qua, đến cuối cùng vẫn là Nam Dạ Tước nắm thế chủ động, Hạ Phi Vũ trong lòng dấy lên cảm giác xót xa, rốt cuộc là cô không đủ quyến rũ, hay vốn dĩ Nam Dạ Tước với cô không hề có hứng thú.
“Để đấy được rồi, tôi sẽ bảo thư ký Đan mang lại cho cô sau”, Nam Dạ Tước tiếp tục vùi đầu vào công việc, hai tay Hạ Phi Vũ đang buông thõng nắm chặt, đôi mắt ngân ngấn nước, cô ta cắn môi, miễn cưỡng đi ra ngoài.
Khi đó rời đi, là trở lại Ngự Cảnh Uyển, về bên cạnh Dung Ân?.
Thời gian làm việc trôi đi nhanh chóng, mọi người ai nấy cũng đều khấp khởi bàn tàn xôn xao về chuyến du lịch đến Vân Nam, tâm trạng sớm đã không còn đoái hoài đến công việc.
Trên đường trở về, Dung Ân đi mua chút ít thức ăn, từ ngày ở Ngự Cảnh Uyển, cho đến hôm nay, hai người họ chỉ ăn mỳ ăn liền, hay ăn tạm gì đó cho qua bữa, ngày hôm nay, cô nảy sinh ý nghĩ muốn chiều lòng dạ dày của bản thân một lần.
Mở cửa, đổi giầy, vừa đi vào phòng khách, ngay lập tức cảnh tượng đập vào mắt khiến Dung Ân hoảng sợ.
Cô thả túi đồ trong tay, đi nhanh về phía trước, Nam Dạ Tước đang nằm trên ghế sô pha, không hiểu vì lý gì, đột nhiên lăn mình xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, sắc mắt tái nhợt.
“Anh sao vậy?”, Dung Ân vội vàng đỡ lấy anh, Nam Dạ Tước khó chịu mở mắt, “Tại sao tôi lại ngủ dưới đất?”.
Dung Ân đỡ được anh lên ghế, “Hỏi chính anh đi, hay anh cho rằng tôi đẩy anh xuống?”.
Nam Dạ Tước thuận thế tựa đầu trên vai Dung Ân, “Đêm qua chẳng phải em đẩy tôi xuống giường sao?”
Người đàn ông này, khi không cũng khiến người khác á khẩu không trả lời được, Dung Ân khẽ đẩy anh, “Thế này không được, chúng ta nên đến bệnh viện thì hơn?”.
“Em nói tôi không được?”, Người đàn ông cố ý vặn vẹo ý tứ câu nói của cô, bàn tay nóng bỏng của anh khóa trụ phía sau thắt lưng cô, “Người ta nói, phụ nữ khi cảm sốt, tự nhiên sẽ rất thoải mái, không biết đàn ông có giống không? Muốn biết chứ?”
Dung Ân nhận thấy dự tính của người đàn ông, một tay đẩy anh, đứng dậy. Nam Dạ Tước thuận thế ngã người về phía sau, đầu óc đang choáng váng lười nhác tựa vào sau ghế.
Dung Ân đem đồ ăn vào bếp bắt đầu chế biến, không lâu sau, mùi vị thức ăn dần xâm chiếm tất thảy không gian, Nam Dạ Tước nằm trên ghế sô pha, hai chân bắt chéo, khi Dung Ân đi ra, anh vẫn đang ngủ mơ màng.
Cô khom lưng, khẽ đẩy đẩy gọi anh, “Anh không ăn à?”
Anh bất mãn trở mình, mắt mở he hé, “Có gì ngon?”
Lúc này cũng kén chọn, “Tôi có xào vài món”, Dung Ân cởi tạp dề, để lên bàn ăn, khi bày xong hết món ăn lên bàn, người đàn ông đã tự giác ngồi xuống.
Một bát canh xương hầm, một đĩa thịt lợn xào sợi vị cá (mình cũng chả biết dịch thế nào nữa, đây là món truyền thống của Trung Quốc, khá nổi tiếng, tên tiếng anh là Fish-Flavored Shredded Pork, các bạn có thể tra trên Google và tìm hiểu thêm về công thức nhé, cũng ngon lắm…hi hi…), một đĩa rau cải xào.
Nam Dạ Tước vốn dĩ đang đói, cũng không bắt bẻ gì thêm, khi ăn được phân nửa, nhớ tới điều gì liền mở lời, “Phải rồi, chiều nay bệnh viện có gọi điện đến, nói rằng mẹ em có chuyển biến tốt, còn có thể nói chuyện được rồi”.
Nghe xong, Dung Ân nét mặt tươi cười rạng rỡ, thức ăn cũng trở nên ngon miệng hơn, “Buổi chiều viện trưởng gọi điện tới, tan tầm tôi cũng qua thăm mẹ, mẹ tôi còn nói muốn tập đứng dậy”.
Qua bàn ăn, nhìn nét mặt vui vẻ rạng ngời của người đối diện, Nam Dạ Tước có thể cảm nhận được, chỉ khi nói đến mẹ mình, Dung Ân
