XtGem Forum catalog
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216312

Bình chọn: 10.00/10/1631 lượt.

, là….”.

Dung Ân quay đầu lại, chỉ thấy Nam Dạ Tước đứng sau Lý Hủy, cô bất ngờ, quần áo cầm trong tay lơ lửng giữa không trung, người đàn ông nghênh ngang đi vào, cuối cùng, vẫn hướng đến vách tường, đứng tựa vào, “Còn quen ở được đây?”.

Lý Hủy tính tình vốn thoải mái, cũng không tránh khỏi cảm giác xấu hổ, “Ân Ân, mình….mình đói, mình ra ngoài kiếm gì ăn đây”.

Dung Ân vội vàng buông quần áo trong tay, “Mình đi cùng cậu”.

Lý Hủy nửa người đã ra khỏi phòng, còn cẩn thận đóng cửa, “Không cần….Bye bye…”, Nửa câu sau rơi rớt lại sau cánh cửa chắc chắn.

Nam Dạ Tước hai tay khoanh trước ngực, “Ân Ân, em trốn cái gì?”.

Dung Ân kéo rèm cửa, gian phòng ngay lập tức trở nên tối đi, cô sợ tai vách mạch từng, thấp giọng như thủ thỉ, “Chúng ta ở nhà đã nói rõ, anh là cấp trên, tôi là cấp dưới, anh như thế này, muốn tất cả mọi người đều biết quan hệ giữa hai chúng ta?”.

Nam Dạ Tước tiến đến, bức Dung Ân ép sát người vào tường, “Biết thì sao?”

Đối với anh mà nói, chỉ là tin tức vỉa hè, Dung Ân ngữ điệu tức tối, “Tôi không muốn!”.

Trước mặt anh, ngay từ đầu, tâm lý đã được luyện tập quá nhiều để có thể phô ra vẻ chân thật nhất.

Nam Dạ Tước cười, cơ thể nghiêng nghiêng, thoải mái tựa ở đầu giường, bàn tay anh khống chế cổ tay Dung Ân, một thoáng đã kéo sát về phía mình, hai chân cố định, xoay người đem Dung Ân nằm dưới thân anh.

“Anh làm cái gì?”, Khuôn mặt Dung Ân đỏ bừng, tư thế này….Lý Hủy bất cứ lúc nào cũng có thể vào.

“Xấu hổ cái gì”, Nam Dạ Tước buồn cười, khóe miệng cong lên, “Tôi cũng không làm gì khác, chỉ muốn hôn em”. Nói xong, cũng không đợi phản ứng của cô, khuôn mặt tuấn tú mỗi lúc một cúi sâu. Dung Ân xoay đầu né tránh, sau một hồi đuổi bắt, vẫn là anh nắm thế thượng phong, đầu lưỡi đã chiếm trọn khoang miệng cô.

“Cốc cốc…..Ân Ân, đến giờ ăn tối rồi, mọi người đang chờ chúng ta!”.

Dung Ân thân thể lập tức trở nên cứng nhắc, hai tay đẩy người đàn ông trên người.

“Đêm nay sang phòng tôi”, Nam Dạ Tước giọng nói thâm thúy, thừa dịp đe dọa cô.

“Ân Ân? Quản lý Hạ bảo mình đến gọi cậu…”, Nếu không vì Hạ Phi Vũ, Lý Hủy cũng không đến làm phiền, không thể nói rõ, chỉ có thể gõ cửa ra hiệu.

“Buông ra….”

“Nói, đêm sang…..”.

Dung Ân mỗi lúc một khẩn trương, cô cắn vào lưỡi Nam Dạ Tước.

Người đàn ông vội vã thôi động tác, tay lau lau khóe miệng, một ít máu rỉ ra, Dung Ân vội vã chỉnh lại trang phục, “Ừ, mình ra ngay đây”. Cô lách qua người Nam Dạ Tước, chạy đến mở cửa, khi cửa mở ra, Lý Hủy đang áy náy đứng ở cửa, mắt nhìn vào trong thăm dò, “Mình, mình không cố ý”.

“Ai nghĩ gì đâu cơ chứ!”, Dung Ân ấn ngón trỏ lên đầu của cô nàng.

Khi Lý Hủy ngẩng đầu, đã thấy Nam Dạ Tước đứng sau Dung Ân, “Cùng đi ăn thôi”, Nói xong, ngay lập tức đi ra trước.

“Đi thôi”, Dung Ân đẩy đẩy Lý Hủy, “Còn đứng đây làm gì?”.

“Lá la….”, Lý Hủy ngó vào trong phòng, sau khi thu hồi tầm mắt, ánh mắt bình tĩnh nhìn vào khóe miệng Dung Ân, không nói gì, chỉ cười ẩn ý.

Nơi dùng cơm là tầng ba của khách sạn, món ăn Trung Quốc hay đồ Tây, đều bày biện đủ cả, màu sắc hấp dẫn, ngon miệng, đãi ngộ như vậy, khiến Lý Hủy càng cảm nhận được sự hào phóng của ông chủ, thậm chí đến khi đã no căng, thức ăn vẫn còn rất nhiều.

Sau khi ăn cơm tối, hai người cùng nhau về phòng, Nam Dạ Tước cũng không đến làm phiền, lúc này anh muốn Dung Ân ngủ say một giấc để nghỉ ngơi.

Ở tỉnh Vân Nam, sơn thủy hữu tình, không khí thoáng đãng, mát lành, ngẩng đầu là có thể ngắm trọn bầu trời trong xanh thăm thẳm, dường như, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy thông thuận hơn rất nhiều.

Ngay từ sáng sớm, hướng dẫn viên đã dẫn cả đoàn đi thăm quan một ngọn núi cao nhất, Dung Ân đứng ở chân núi, một tay lau mồ hôi trên trán.

“Oa, cao như vậy sao!”, Lý Hủy nói không lên lời, hai chân cũng đã bắt đầu nhũn ra.

Hàng vạn phiến đá cấu thành những đường núi kéo dài, hiểm trở, đường đi rất hẹp, xét trên góc độ nào, cũng là thử thách sự mạo hiểm cùng thể lực thép.

Rât nhiều đồng nghiệp nam muốn chinh phục để thử thách, đồng nghiệp nữ tự nhiên cũng không tỏ ra yếu thế, Dung Ân vịn vào một cột đá, chưa bắt đầu, đầu óc đã choáng váng, hoa mắt.

“Ân Ân, chúng ta đi thôi!”.

“Hủy”, sắc mặt cô tái nhợt, xung quanh bốn phía đều là núi, cô hít thở khó khăn, “Mình sợ độ cao”.

“Hả, không thể nào?”, Lý Hủy nhận thấy sắc mặt cô tái nhợt, “Chúng ta ở lại đây sao”.

Những đồng nghiệp khác đã bắt đầu lên đường, Nam Dạ Tước không biết xuất hiện sau lưng hai người tự bao giờ, anh đi đến bên cạnh Dung Ân, hướng về phía Lý Hủy nói, “Tôi chiếu cố cô”.

Cô không muốn làm khó Lý Hủy, hiếm có cơ hội thế này, không thể vì cô mà để Lý Hủy phải bỏ lỡ, “Hủy, mình không sao, cậu đi đi”.

“Được rồi, chiều gặp lại cậu nhé”.

Dung Ân ở lại, ngồi lên một thềm đá, nhưng Nam Dạ Tước lại kéo tay cô.

“Làm gì vậy?”, Đầu cô vẫn đang váng vất.

“Chẳng lẽ em định ngồi đây cả ngày?”, Dưới chân núi, có một bãi biển rất lớn, Nam Dạ Tước thuê một chiếc ca nô, người đứng ở trên đang chuẩn bị, không quên dặn dò, “Nhìn thấy hai ngọn núi kia không? Tới đó vòng lại, đừng có vượt qua đấy, nếu không tôi cũng không thể