đảm bảo sự an toàn cho hai người đâu”.
Dung Ân ngoan ngoãn lắng nghe, ngồi vào trong, trên người mặc áo cứu sinh màu cam, Nam Dạ Tước tự mình lái ca nô, lao vào biển cả dữ dội.
Gió biển mạnh mẽ táp vào mặt, khiến khuôn mặt đỏ lên, tóc cũng bay tứ tung, nước cũng bắn lên tới tấp, tuy rằng rất lạnh, nhưng đemlại cảm giác khoan khoái vô cùng.
Dung Ân chưa từng trải qua cảm giác thích thú như lần này, bị bó buộc trong một không gian khuôn khổ, chưa từng nghĩ thế giới bên ngoài có nhiều điều kì thú đến vậy.
“Ân Ân, vui chứ?”, Nam Dạ Tước đeo một chiếc kính mát màu nâu, tóc anh chuyển động theo gió biển đang thổi mạnh mẽ, càng làm tôn lên vẻ phóng khoáng, quần áo vận trên người màu trắng, nổi bật sự ngạo mạn cùng bất kham.
Dung Ân mỉm cười, xung quanh khóe miệng ánh lên vẻ vui tươi rạng ngời, đầu óc chưa từng sảng khoái như lúc này.
“Vui thì hét lên!”, Nam Dạ Tước tăng tốc, tốc độ của ca nô ngày một nhanh, Dung Ân cảm giác thân thể tựa như đang nổi lơ lửng trên sóng biển, trôi nổi bất định.
Hai tay cô nắm chặt thanh chắn bảo hộ, cười thành tiếng.
Tiếng cười vang vọng trong không gian, mang đi rất xa, Dung Ân ngoảnh đầu, đối diện ánh mắt Nam Dạ Tước, cô mỉm cười, trong mắt không giấu được sự thích thú đang dâng trào.
Ca nô, đột nhiên nghiêng đi, xung quanh không biết từ khi nào nổi lên một đợt sóng lớn dữ dội, Dung Ân thân thể đang thả lỏng, ngã xuống sàn ca nô.
Nam Dạ Tước nhận ra mối nguy hiểm gần kề, phía sau và hai bên, một vài chiếc ca nô đều đang quay đầu, hình thành sóng nước, khiến hai người bị kẹp ở giữa, mất trọng tâm.
Dung Ân không biết đang xảy ra chuyện gì, vừa muốn đứng dậy, chợt nghe thấy tiếng quát của Nam Dạ Tước, “Nằm sấp xuống!”.
Cô vội vàng nằm sấp xuống, cùng lúc, bên tai truyền đến những tiếng nổ thùng thùng tới tấp, thậm chí có cả đạn rơi xuống trước mắt, cô cả kinh trợn tròn mắt, cơ thể theo sự trôi nổi của ca nô lăn qua lăn lại.
“Dựa sát vào!”, Nam Dạ Tước hiểu rõ tình thế bất lợi lúc này, đối phương rất đông, xem ra là theo dõi suốt đường đi, thừa cơ tấn công anh.
Anh khom lưng, cố gắng tránh né, một tay lần tìm ở thắt lưng, móc ra một khẩu súng, Dung Ân ở cách đó không xa, chưa từng rơi vào tình huống này, hơn nữa đối phương tấn công mạnh mẽ, y như những cảnh quay hành động trên truyền hình.
Ca nô đã bắt đầu mất lái, đi xiêu vẹo, bất cứ lúc nào cũng có thể bị lật, Dung Ân ngẩng đầu, thấy tay phải của Nam Dạ Tước máu đang không ngừng túa ra, tay áo màu trắng dơ dớp, cô nóng ruột, “Anh không sao chứ?”.
Nam Dạ Tước tháo kính mát, hai mắt duy trì vẻ cố hữu, sắc bén như chim ưng, nghịch cảnh lúc này, không khiến anh hoảng loạn hay hoang mang chút nào, phía trước đã là hai ngọn núi, không có đường tiến, cũng không có đường thoái lui.
“Để tôi giết chết hắn!”
Chiếc ca nô bên trái uy hiếp, Dung Ân có thể nghe rõ cuộc đối thoại của bọn chúng.
“Nam Dạ Tước, hôm nay tao sẽ ày ăn cá!”
Người đàn ông cười khinh bỉ, đã bức được đến bước đường cùng, không hề tỏ ra yếu thế, “Hôm nay tao chết, hoặc mày chờ tao giết hết chúng mày đi!”.
Không còn xa nữa là hai ngọn núi sừng sững chặn đường, chỉ để lại một khe hẹp rất nhỏ để đi qua, dường như không đủ một ca nô lọt được, Nam Dạ Tước chỉ đành đánh cược với số phận, “Ân Ân, giữ chắc”.
Lúc này, Dung Ân chỉ còn có thể tin tưởng anh, cô vội vàng ôm lấy một trụ sắt, toàn thân áp sát.
Mồ hôi từ trên mặt người đàn ông từng giọt chảy xuống vòm ngực tráng kiện, rồi tan xuống trên họng súng sinh tử.
“Mau đuổi theo, không được để bọn chúng chạy thoát…..”
Một bên hông Nam Dạ Tước áp sát trên mắt sàn, đột nhiên ngoặt trái, toàn bộ ca nô lật nghiêng, toàn thân Dung Ân tưởng như đã rơi xuống biển, cô mắt mở trừng trừng nhìn ca nô xuyên qua khe hẹp với hy vọng mong manh. Cố nén cảm giác sợ hãi, hàm răng cắn chặt lấy môi dưới, hai tay bám trụ chắc chắn, mắt nhắm chặt.
Phía sau, truyền đến tiếng va chạm dữ dội, trước mắt tối tăm mịt mờ, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân như bị quẳng đi, cô tuyệt vọng kêu lên, cơ thể bị hất quăng xuống mặt biển.
Chỉ uống vài ngụm nước, may mắn trên người cô có mặc áo cứu sinh.
Khi mở mắt ra, bốn phía tối tăm, nước biển lạnh lẽo dần xâm nhập vào trong người, khiến cô đột nhiên giật mình, “Nam Dạ Tước, Nam Dạ Tước…..”.
Xa xa nhìn lại, giữa hai ngọn núi, khe hẹp nhỏ như vậy, anh ta lại có thể xuyên qua, ca nô kẹt lại ở trong, đã bị làm hỏng đến không rõ hình thù.
Như vậy, đây là phía sau núi?
Ánh mặt trời thậm chí không lọt vào nơi đây, chẳng trách người cho thuê ca nô đã dặn dò không được phép vượt qua đó, Dung Ân hai tay quờ quạng xung quanh, một mình cô độc, khiến cô sợ hãi, toàn thân run rẩy, giọng nói run run, “Nam Dạ Tước….”.
Lúc này, cô muốn nghe thấy giọng nói của Nam Dạ Tước hơn bất cứ điều gì, dù chỉ là một chữ.
Dung Ân không dám di chuyển, tứ phía cô tịch như dọa người, thi thoảng lại có tiếng côn trùng kêu lên, gay gắt mà bén nhọn, ngoài khơi bập bềnh, dập dờn, dường như bất cứ lúc nào cũng có gì đó sắp sửa công kích.
Đột nhiên có thứ gì đó chạm vào vai Dung Ân, cô thất kinh đẩy ra, lại nghe thấy thanh âm