a anh ấy, thậm chí còn giới thiệu lại cho tôi, nhưng tôi từ chối, tôi cũng là vô phúc không biết hưởng thụ à….”.
Đủ loại dị nghị, cười nhạo, khinh miệt, xem thường…..
Đổ ập xuống, Dung Ân chỉ đứng chết chân tại chỗ, không hề nhúc nhích, ngọn gió thổi phớt qua kéo theo tà váy cô bay bổng chấp chới, cô chỉ như người đã hóa đá, hai mắt trợn to ngơ ngác nhìn Diêm Việt.
Từng mảnh vỡ hư ảo, sặc sỡ lóng lánh tung tóe trong không trung, cách đó không xa, tựa như xuất hiện những vầng hào quang chói lóa, khi tiến lại gần, hóa ra là toàn bộ thế giới của cô đang đổ bể vụn vỡ, trời đất chao đảo, quay cuồng.
“Không, không….” Bên tai, mẹ Dung khóc lóc tức tưởi, Lý Hủy vội vã ôm lấy vai bà, nói nhỏ an ủi.
“Việt” Sau đó rất lâu, mới nghe thấy tiếng nói yếu ớt, không to không nhỏ, mang theo biết bao bi thương cùng phẫn nộ của cô vang lên, “Anh không thể chấp nhận, khi tôi nói sự thật với anh, anh có thể thẳng thắn cự tuyệt, vì sao còn muốn đính hôn với tôi, cùng tôi diễn kịch tới tận hôm nay?”
Thì ra, thời gian nửa tháng hạnh phúc chỉ là một màn kịch, mà chỉ có cô là diễn viên.
Đã từng nắm tay nhau, anh làm sao có thễ dễ dàng buông lơi như vậy?
“Bởi vì, đây là lời hứa của tôi một năm trước, hôm nay, phải cho cô”. Người đàn ông nói như thể lẽ dĩ nhiên, cô nhìn chằm chặp khuôn mặt xa lạ, nước mắt tuôn rơi như nước vỡ đê, “Anh, là Việt của em sao?”
Tận sâu thẳm đôi mắt màu nâu thân thuộc kia, có còn bóng dáng của chính cô?
Diêm Việt kéo tay Tư Mạn, cô ta điệu bộ tự mãn kiêu ngạo, cánh tay thuận thế quấn chặt lấy khuỷa tay Diêm Việt, như tự tuyên bố quyền sở hữu của bản thân, hai người bọn họ công khai thân mật, tiến lại gần, khi ngang qua chỗ Dung Ân, giậm chân dừng bước, “Cô đã không còn là Ân Ân của tôi, tại sao còn đòi hỏi, tôi vẫn là tôi?”
Mùi hương quen thuộc chậm rãi chìm trong mờ mịt, mùa đông đã đến, ngay lúc này đây, khí lạnh thốc vào từng thớ da thịt khiến cô lạnh buốt.
Anh, còn là Việt của em không?
Bóng lưng người đàn ông thẳng tắp, anh cong môi hỏi lại cô, còn phải không? Chương 47: Đường cùngTiền của Diêm Việt, cô sẽ không nhận dù chỉ một xu, loại bố thí như vậy, cô không cần!
Dung Ân hai mắt đẫm lệ, vạn vật trước mặt nhạt nhòa, cõi lòng bế tắc, thê lương, tràn ngập cay đắng tủi hờn. Cô nâng vạt váy, dợm tiến lại gần hỏi cho tỏ tường sự việc.
Thế nhưng vừa đi được hai bước, chợt nghe thấy từ phía sau truyền đến những tạp âm hỗn loạn, Lý Hủy ngồi xổm, hấp tấp gọi không ngừng, “Ân Ân, mau lại đây, mẹ Dung ngất rồi….”.
Mọi người chung quanh thái độ hờ hững, thờ ơ, thậm chí không ai màng tới hay có ý định giúp đỡ, tham dự tiệc đính hôn vốn chỉ vì nể mặt Diêm Việt, nhân vật chính lúc này cũng đã đi khỏi, vở kịch cũng đã hạ màn.
Trên hành lang bệnh viện, váy cưới lòa xòa ố bẩn trải tung lộn xộn. Người qua lại mặc nhiên dẫm lên không khách khí. Phòng cấp cứu đèn vẫn sáng. Lý Hủy ngồi bên cạnh Dung Ân, chỉ nhẹ nhàng an ủi, “Sẽ không có chuyện gì đâu, mẹ cậu rồi sẽ ổn cả thôi”.
Mùi thuốc khử trùng loang tràn đậm đà trong không khí, Dung Ân hai tay ôm trước ngực, trên vai choàng áo của Lý Hủy, bộ dạng cả hai đều chật vật, nhếch nhác. Có lẽ không ai nghĩ rằng, chỉ cách đó chừng một tiếng đồng hồ, cô đang đắm chìm trong hạnh phúc nồng nàn.
“Ân Ân, cậu đừng như vậy nữa”, Lý Hủy thấy cô hồn vía trên mây, sắc mặt thất thần, lo lắng vỗ vỗ vai Dung Ân.
Phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra, Dung Ân vội vã đứng dậy, “Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?”
“Bà ấy bị trúng gió”, một bác sỹ còn trẻ tuổi gỡ khẩu trang, khẽ thở dài.
“Trúng gió?” Lý Hủy cau mày, “Vậy….Nghĩa là sao?”
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, trước mắt cần phải quan sát thêm, toàn thân bà ấy đã bị liệt, tạm thời bà ấy bị đánh mất khả năng ngôn ngữ”.
“Bác sĩ, sau này có thể hồi phục chứ?”
“Dựa theo kết quả bây giờ mà nói, chỉ có thể trông chờ vào kỳ tích….”
Cuộc đối thoại của Lý Hủy và bác sĩ, Dung Ân không còn nghe lọt tai.
Cô dựa sát vào vách tường phía sau lưng, vô lực trượt ngã. Đem khuôn mặt vùi sâu vào hai đầu gối, trái tim như bị kim châm đau nhức đến quằn quại, nhưng nước mắt dường như đã cạn khô.
“Ân Ân, chúng ta vào thăm bác thôi”.
Gần như được dìu vào phòng bệnh, mẹ Dung đang nằm an tĩnh truyền nước biển, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà, khuôn mặt méo mó, thoạt nhìn đã cảm nhận biết bao đau đớn.
“Mẹ….” Dung Ân chỉ gọi một tiếng. Hai tay giữ chặt miệng để kiềm nén tiếng khóc nấc sắp bật ra, hàng mi run rẩy, đau đớn. Lý Hủy lau nước mắt, không đành lòng nhìn tiếp.
“Mẹ, con xin lỗi, con xin lỗi……”
Dung Ân quỳ bên cạnh giường, mặc kệ Lý Hủy kéo thế nào cũng không đứng dậy.
Mẹ Dung nước mắt chảy càng thêm mau, bà vẫn luôn tin tưởng con gái mình, cho dù những lời Diêm Việt nói là sự thật, bà cũng không trách cô, Ân Ân theo bà đã chịu đựng biết bao đau khổ rồi.
Nhìn người nằm trên giường bả vai không ngừng run rẩy nhưng Dung Ân đã hoàn toàn kiệt sức, không thể ngẩng đầu đối mặt cùng mẹ cô mà vỗ về.
Lý Hủy khuyên giải thật lâu Dung Ân mới đứng dậy. Trời cũng đã tối muộn, cô kiên trì bảo Lý Hủy