về nhà nhưng Lý Hủy lo lắng vẫn trước sau khăng khăng muốn ở lại.
Tiền viện phí cao đến đáng kinh ngạc, Dung Ân không gửi tiền vào ngân hàng, nhờ Lý Hủy qua nhà lấy tiền rồi gom lại đem nộp trước một khoản tạm thời.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Dung Ân vừa lau mặt ẹ Dung vừa trò chuyện cùng bà, “Mẹ, mẹ không cần lo lắng, bác sĩ đã nói có một bệnh viện phục hồi chức năng rất hiệu quả, ngay khi liên lạc được con sẽ chuyển mẹ sang đó chữa trị”.
Mẹ Dung không đáp lại được, chỉ cụp hai mí mắt.
“Mẹ không cần lo lắng, con gái mẹ đã trưởng thành rồi”. Cô nắm tay mẹ, tỉ mỉ lau từng ngón tay, từ ngoài cửa truyền đến thanh âm chói tai của tiếng giày cao gót nện trên nền nhà, Dung Ân tưởng rằng là Lý Hủy, cũng không quay đầu lại mà nói luôn, “Hủy, một mình mình có thể tự lo được….”
Không thấy người phía sau nói gì, Dung Ân quay đầu, ngay lập tức đập vào mắt là Tư Mạn dáng đứng cao ngạo.
“Cô tới đây làm gì?” Dung Ân theo bản năng lấy người che tầm mắt mẹ Dung. Cô sợ rằng bà sẽ không chịu được đả kích một lần nữa.
“Nghe đâu bác gái phải nằm viện, tôi và Việt đã bàn bạc, muốn qua thăm một chút”.
“Khỏi cần”, Dung Ân thái độ kiên quyết, “Cô đi đi”.
“Nếu không phải vì tình cũ của anh ấy, tôi cũng không cao hứng mà đến đây”. Tư Mạn tiến lên hai bước, Dung Ân đặt khăn mặt xuống bên cạnh, “Nếu muốn, chúng ta ra ngoài nói chuyện”.
“Tôi chỉ nói hai câu rồi sẽ đi ngay”, Tư Mạn quanh quẩn bên Dung Ân, đứng lại ở đầu giường, “Xem ra các người đang rất thiếu tiền. Đây là Việt muốn tôi đưa lại cho cô”. Cô ta lấy từ trong túi xách một tấm chi phiếu, đưa tới trước mặt Dung Ân.
Mẹ Dung nằm trên giường, nhìn người phụ nữ nhếch nụ cười nửa miệng khinh miệt. Một tấm chi phiếu đắt tiền chính là sự xỉ nhục vô cùng tận. Bà cố gắng rít lên thành tiếng nhưng yết hầu như bị tắc nghẹn, chỉ có thể gắng gượng phát ra những tiếng oa oa nhát gừng, “Đừng….Đừng….”
“Nhận lấy đi chứ!” Tư Mạn lườm nguýt, “Mẹ cô thành ra như vậy. chẳng phải cần rất nhiều tiền sao”.
“Đừng đừng….” Mẹ Dung nghe nói, hai mắt kích động đỏ bừng, viền mắt đã ngân ngấn lệ. Dung Ân cố nén trụ ưu tư, chỉ tay ra ngoài cửa, “Ra ngoài!”.
“Không được, cô không nhận, tôi biết nói thế nào với Việt”. Hai ngón tay Tư Mạn kẹp lấy tờ chi phiếu, “Hay là….Cô muốn anh ấy tự mình qua đây một chuyến? Kỳ thật, tiệc đính hôn anh ấy đã nói rất rõ ràng….”
“A……”Nửa câu sau của cô ta bị tiếng hét chói tai áp chế, Dung Ân hất văng chén nước đặt trên bàn “Cút!”
“Cô, cô dám?” Tư Mạn tức giận lau mặt, lo lắng phấn son trôi mất. Dung Ân xông đến, đẩy bả vai cô ta, “Nếu cô không đi, tôi sẽ không khách khí nữa…”
“Cô dám, buông ra…..”
Hai người giằng co ra tận cửa, Dung Ân gắng hết sức đẩy cô ta ra khỏi cửa. Cách đó không xa, vừa lúc Lý Hủy đang đi tới, bắt gặp Tư Mạn đang cậy cửa, nhận thấy sắc mặt cô ta đang đỏ bừng giận giữ, cố tình đổ thêm dầu vào lửa, cất giọng thân thiện hòa hoãn, “Ồ….đây không phải tiểu thư Tư Mạn sao? Ồ….. không trang điểm thì nhìn như này à? Mọi người đến xem này, đại minh tinh Tư Mạn mặt mộc quần áo ướt sũng đến bệnh viện….”
Hành lang thanh tịnh đột nhiên như muốn nổ tung, nghe được tiếng kêu to, mọi người tới tấp tụ tập nhau. Tư Man sợ hãi, vội vàng đeo kính râm che khuất khuôn mặt, thất kinh chạy trốn.
Lý Hủy kéo Dung Ân trở về phòng, tức tối xả giận, “Lần sau tớ còn gặp cô ta, tớ sẽ đánh ột trận xem cô ta còn đắc ý được nữa không”
Dung Ân ôm mẹ thấp giọng an ủi. Tâm tình của cô lúc này cũng vững vàng hơn, bác sỹ đã dặn dò mẹ cô không thể chịu được kích động mạnh, xem ra, phải mau chóng tìm ẹ một bệnh viện tốt.
Tiền của Diêm Việt, cô sẽ không nhận dù chỉ một xu, loại bố thí như vậy, cô không cần!
Đem bó hoa Lý Hủy mang đến cắm vào lọ, Dung Ân thất thần suy nghĩ, tâm tưởng như đang bay bổng phiêu diêu.
Nghĩ tới nghĩ lui, nhưng rốt cuộc vẫn không nghĩ ra hai người, cuối cùng phải đi đến kết cục như ngày hôm nay, cô đã từng vì tiền chịu khuất phục, mà anh, không tiếc thương vạch trần vết sẹo vốn đã sâu hoắm của cô, đem thương tổn cô chôn chặt dưới đáy lòng một lần nữa khơi lên.
Đêm đã khuya, bên trong phòng bệnh cô tịch đến im ắng. Mẹ Dung đã ngủ say, Dung Ân ghé vào giường bệnh, mái tóc buông xõa che khuất khuôn mặt u sầu bi thương, làm sao cũng không thể ngủ được.
Tiền viện phí sau này, thêm vào việc mẹ Dung bị trúng gió nghiêm trọng đã đem cuộc sống của cô một lần nữa bị đẩy vào thảm cảnh không lối thoát. Cô trằn trọc suy nghĩ miên man, chẳng biết đã ngủ thiếp đi lúc nào. Đêm đó, cô mơ tới được làm cô dâu của Diêm Việt. Lúc tỉnh lại, nước mắt đã đẫm nhòa khuôn mặt .
Sáng sớm, ánh dương chiếu rọi lấp lánh, xuyên thấu qua khe cửa tiến vào bên trong phòng bệnh. Dung Ân kiểm tra nước, rồi mới lau mặt ẹ cô. Cánh cửa phòng bệnh mở ra, bước vào là một vị bác sỹ ôn hòa và vài phụ tá.
“Bệnh viện bên đó đã có giường trống, ngày hôm nay cô có thể chuyển mẹ sang bên đó”.
“Thật sao?” Dung Ân vơi bớt nỗi ưu phiền, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ tươi cười.
Phụ tá