ghĩ rằng chính mình sẽ có một ngày phải hối hận, vốn tưởng rằng khi trả thù xong xuôi, chính bản thân sẽ hả hê một trận, nhưng không lường trước được rằng, anh cũng sẽ giống như cô, chịu sự giày vò thương tổn.
Nước mắt tràn ra, cay đắng mà mặn chát, Dung Ân ngay lúc này hình dung không được tâm tình của chính bản thân, Diêm Việt ôm cô rất chặt, thậm chí khiến cô cảm thấy đau nhức.
“Đã quá muộn rồi, tất cả đã không còn kịp nữa”, áp lực kìm nén trong lòng đã quá sức chịu đựng, bung tỏa mạnh mẽ, cô rút hai tay, nắm thành quyền ra sức đánh vào vai Diêm Việt, “Chuyện đính hôn, anh có biết tôi đã huyễn hoặc chính mình biết bao nhiêu lần không? Ngày anh ra đi, tôi đã muốn tìm đến cái chết, ra đi cùng anh biết nhường nào, anh biết không? Sống sót trên cõi đời này, tại sao lại khó đến như vậy? Tìm không được công việc, hằng ngày tôi vẫn miệt mài, tự muốn chính mình mệt mỏi một chút, vì sao?, Vì khi về đến nhà, tôi không muốn đối mặt với sự cô đơn, nghĩ về anh, mỗi ngày tôi đều không thể nào chợp mắt dù chỉ là một chút….”
Lực trên tay liên hồi nện xuống, Diêm Việt vẫn như cũ ôm chặt cô không rời, giọng khóc nghẹn ngào của cô bỗng chốc trở thành to tiếng, “Sau đó làm việc ở Cám Dỗ, lòng tôi cũng không hề thoải mái, vừa vụng trộm đi làm, vừa phải giấu giếm mẹ, mỗi tối tôi đều không dám ngủ, tôi sợ sẽ gặp ác mộng, sợ rằng mẹ và anh sẽ không tha thứ. Tới cuối cùng, còn bị ép đến bước đường cùng, tôi không thể chết, càng không muốn chết, mỗi khi khó khăn, tôi đều cố gắng cầm cự đối mặt, tôi cho rằng, chỉ cần bản thân cho rằng tâm đã chết, dù con đường phía trước có khó khăn chừng nào cũng có thể tiếp tục đi, thế nhưng….” Dung Ân buông hạ mi mắt, từng giọt lệ tuôn rơi không ngừng, “Anh trở về, anh cho tôi hy vọng, cho tôi cảm giác thế giới vốn đã sa vào vũng lầy cuả mình cuối cùng đã có thể trở nên tươi sáng, Diêm Việt…Chúng ta vốn dĩ đã có thể hạnh phúc, thế nhưng, hạnh phúc ấy lại bị chết yểu trong chính đôi bàn tay của hai người….”
Dù cho không hề có sự can thiệp của Nam Dạ Tước, hai người bọn họ cuối cùng cũng sẽ đi đến bước đường này.
“Đừng nói nữa!” Người đàn ông đột nhiên khóa trụ bàn tay Dung Ân , khiến cô ngồi trên đùi mình, hai tay lau nước mắt đang bao phủ khắp khuôn mặt cô, đôi môi anh tiến lại gần.
Dung Ân vươn tay khước từ, người đàn ông chỉ biết kìm chặt vai cô, một nụ hôn không hề ngọt ngào, đắng chát như thể một quả ô liu còn xanh quả.
Vận mệnh, coi cô chỉ như một trò đùa.
Biết bao luyến lưu, Diêm Việt buông tay đang khóa trụ thắt lưng cô ôm lấy khuôn mặt mình, “A….”
Anh đau đớn quằn quại trên giường, Dung Ân sợ đến mức tay chân luống cuống, “Vú Lưu, vú Lưu….”
“Ân Ân, anh không sao”, cánh tay dài của Diêm Việt vươn ra, đưa cô áp sát thân thể anh, “Không cần đến bệnh viện, Dave đến qua khám là được rồi”.
“Anh ta ở đâu?”
Diêm Việt gắng sức chịu đựng, đọc cho Dung Ân một dãy số, sau khi nói vài câu đơn giản, liền ôm lấy cô, “Ân Ân, anh sẽ bù đắp cho em tất cả…”, Anh tựa như không còn chút khí lực để nói chuyện, an tĩnh tựa vào người Dung Ân.
Khi Dave tới nơi, vẻ mặt anh ta bình tĩnh tiêm một mũi cho Diêm Việt, không bao lâu sau, người đàn ông chìm vào giấc ngủ sâu.
Dung Ân đem tay nằm trong lòng bàn tay anh rút ra, “Bác sỹ, anh ấy không sao chứ?”
“Sau nửa tiếng nữa sẽ tốt lên thôi”, Dave thu dọn dụng cụ, “Đây chỉ là phản ứng phụ của phẫu thuật thẩm mỹ, chỉ cần tiêm thuốc là có thể bình phục”.
Dung Ân đi theo bác sỹ ra ngoài, cô đóng cửa, “Bác sỹ, Khuôn mặt của anh ấy, tại sao phải phẫu thuật?”
“Anh ấy bị tấn công bằng dao”
Xem ra, Diêm Việt không hề lừa dối cô, Dung Ân lấy ra từ trong ví, bên trong là ảnh trước đây của Diêm Việt, “Trước khi phẫu thuật, khuôn mặt anh ấy như vậy phải không?”
Dave cầm lấy tấm ảnh từ trong tay cô, suy nghĩ một hồi, “Vì lúc đó vết thương quá nặng, tôi cũng không nhớ rõ”.
Dung Ân nhớ tới Diêm Việt từng nói anh điều trị ở nước ngoài, “Lúc đó, anh là bác sỹ mổ chính?”
“Không, tôi chỉ là trợ lý”, Dave mỉm cười, cầm bức ảnh trả lại cho Dung Ân,”Sau này, tôi theo anh ấy về nước, thế nào, khuôn mặt hiện tại của anh ấy cũng không tệ hơn trước đây đúng không?”
Không một chút sơ hở, Dung Ân ngón tay vuốt vuốt tấm ảnh, rồi chạm vào khuôn mặt người đàn ông, cô không sao tưởng tượng được, Diêm Việt đã phải chịu đựng biết bao thương tổn, vú Lưu ở dưới lầu tiễn bác sỹ, Dung Ân đứng ở trên tầng, đóng ví da lại.
Theo hành lang, Diêm Việt không còn ở phòng của cách đây một năm, vô tình, Dung Ân đi ngang qua, cô nhớ lại, bên trong phòng có một ban công rất rộng, cả một giá sách màu xanh nước biển, đặc biệt được chuẩn bị cho cô.
Đứng ở cửa, rất nhiều hồi ức một lần nữa lại ùa về, cách một cánh cửa dày dặn, cô thoang thoảng còn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.
“Đừng làm ồn…..Trời ơi, em đang đọc sách….”
“Ân Ân, Ân Ân, Ân Ân, Ân Ân,…..”
“Anh ồn ào chết đi được, đọc sách nhiều hại gì cơ chứ, để xem em ngăn cái miệng nhiều chuyện của anh…..”
Dung Ân trong mắt ngân ngấn lệ, rõ ràng muốn khóc, nhưng lại vừa muốn cười, khóe miệng cong lên, rồi lại run rẩy. Vì sao cô lại có ảo giá