Insane
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215833

Bình chọn: 8.5.00/10/1583 lượt.

c, Diêm Việt như đang ở trong đó? Cô vươn tay, lòng bàn tay vừa chạm vào cánh cửa, chợt nghe thấy tiếng gọi lo lắng từ phía sau của vú Lưu, “Ân Ân!”

Cô dừng động tác, xoay người, “Vú Lưu”.

“Cháu đứng đây làm gì?”, Vú Lưu thần sắc có chút kì lạ, “Thiếu gia cũng đã đổi phòng, phòng này, bây giờ chỉ dùng để chứa đồ”.

Dung Ân thu tay về, “Cháu chỉ vô tình đi ngang qua”.

Vú Lưu cúi thấp đầu, trong mắt dường như che giấu điều gì, bà khẽ thở dài, kéo tay Dung Ân rời khỏi, sắc mặt khẩn trương, “Ân Ân, sau này lão gia vắng mặt, cháu qua đây nhiều một chút”.

Đi tới phòng ngủ của Diêm Việt, Dung Ân nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy anh vẫn chưa tỉnh.

“Cháu ngồi ở đây, ta đi chuẩn bị bữa tối”.

“Vú Lưu, không cần”, Dung Ân nhìn vào trong phòng ngủ, nơi người đàn ông đang ngủ an tĩnh, “Anh ấy đã không còn việc gì, cháu cũng phải về thôi”.

“Đã trễ thế nay”, vú Lưu vẻ mặt thất vọng vỗ vỗ tay Dung Ân, “Nghe ta, ăn cơm tối rồi hãy về, cháu đi vào trong cùng thiếu gia, có cháu bên cạnh, ta cũng yên tâm hơn”.

Nói xong, bà liền đi xuống lầu.

Ngồi xuống mép giường, chân Dung Ân vô tình đá phải tủ đầu giường, thói quen của anh vẫn như vậy, đồ đạc luôn tùy tiện để lộn xộn.

Dung Ân cúi lưng, vừa muốn đóng ngăn kéo tủ, liền trông thấy một bức ảnh ở trong góc, vì ánh đèn lờ mờ, cô không nhìn rõ được ngay.

Kéo ngăn kéo ra, Dung Ân cầm lấy tấm ảnh, hình ảnh rõ rệt hiện ra trước mặt, khiến Dung Ân thất kinh, hai tay run rẩy.

Sự việc hôm đó, cô nhớ rất kỹ. Một màn này, đã bao lần lặp lại trong giấc mộng của cô.

Đó là lần cô bị trói chặt, Dung Ân hai mắt đều bị che kín bằng vải đen, y phục bị kéo xuống quá bả vai, cổ và xương quai xanh, thậm chí còn lưu lại một dấu hôn đỏ hỏn, nhìn vào khung cảnh xung quanh, nơi đó có lẽ là một nhà kho bỏ hoang.

Trên gương mặt cô, dường như còn lưu lại khí băng lạnh toát ra từ bàn tay người đàn ông, Dung Ân đột nhiên cảm thấy hít thở khó khăn, cảm giác tức nghẹn, đè nén cũng trở lại.

Thế nhưng, tấm ảnh này tại sao lại có trong tay Diêm Việt?

Chương 58: Đả thương đầu

“Tôi và cô không giống nhau, cô và tôi, lại càng không giống nhau”.



Tiếng động sột soạt truyền đến tai, Diêm Việt trở mình, miệng mấp máy nói những âm không rõ ràng, dường như anh đã tỉnh.

Dung Ân ngơ ngác ngồi ở mép giường, trong tay nắm chặt tấm ảnh.

“Ân Ân…”. Người đàn ông vòng tay qua ôm trọn thắt lưng của cô, sau khi thân thể đã bị kìm chặt, xoay cằm cô hướng về phía mình, “Sao em thất thần vậy?”

Dung Ân thuận thế xoay người, đem tấm ảnh đang cầm đưa đến trước mặt Diêm Việt, “Anh tại sao lại có thứ này?”

Nét mặt người đàn ông đã hồi phục lại vẻ cố hữu (vốn có), nhìn không ra biểu cảm thống khổ như trước đó, ánh mắt anh ta hướng về tay Dung Ân, tựa người vào thành giường, đầu ngón tay thon dài tiếp nhận tấm ảnh từ trong tay Dung Ân, đôi mắt màu nâu, mỗi lúc một u ám, “Đây là, khi anh vừa về nước, có người gửi đến”.

“Ai?”, Dung Ân giọng nói lạc đi để kiểm soát sự run rẩy và mất bình tĩnh.

“Không biết”, Diêm Việt cầm tấm ảnh đặt lên đùi mình, hai tay đặt lên bả vai cô, “Anh đã bí mật phái người điều tra, nhưng tìm không ra đầu mối, đó là một nhà kho bỏ hoang, ngày thường đều không có ai qua lại”.

“Anh đã sớm biết, sao không nói với tôi?”

“Ân Ân, anh xin lỗi…”, Diêm Việt bàn tay đặt sau gáy cô, kéo cô lại gần mình, buộc đầu cô tựa trên vai anh, “Nếu tìm ra bọn chúng, anh nhất định sẽ không tha”.

Dung Ân vội vàng né tránh anh, ánh mắt nhìn thật sâu đôi mắt người đàn ông, “Nam Dạ Tước, tấm ảnh này, là anh sắp đặt để phá hủy tiệc đính hôn êm xuôi”.

Diêm Việt gấp gáp phủ nhận, “Không phải”.

“Vậy thì tại sao?”, Dung Ân giọng nói mỗi lúc một sắc bén, không biết vì cớ gì, ngày hôm nay cô lại cố chấp muốn biết đến cùng câu trả lời.

Đôi bàn tay anh siết chặt hơn bàn tay cô, “Ân Ân, đừng hỏi, cho anh một cơ hội, được không em?”

“Tôi đã không còn là Dung Ân của trước đây, anh vẫn còn muốn tiếp tục sao?”

“Muốn”, Diêm Việt khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột, anh chưa bao giờ để tâm đến thể xác của cô.

Nói cho cùng, mục đích ban đầu của anh chỉ thuần túy là trả thù, giữa lúc anh đang tiến hành điều tra sự tình dở dang, những chuyện không hay lại liên tục xảy đến, khiến anh đi ngược lại chính chủ đích của bản thân, cũng vô tình đem trái tim của chính mình mặc cho thời gian đưa đẩy, để đến lúc này, Dung Ân đã đẩy anh ra quá xa…..Còn sự trừng phạt nào, nhẫn tâm hơn điều này?.

“Việt”, nhìn khuôn mặt hiện hữu trước mắt, từng hơi thở của anh, Dung Ân đều có thể cảm nhận được rõ ràng, “Nếu như, mẹ tôi không thành ra như vậy, chúng ta đã thật sự có hy vọng trở về bên nhau”.

“Anh sẽ tìm bác sỹ điều trị tốt nhất, Ân Ân….”

“Việt, nguyên do không phải chỉ là hồi phục được hay không”, Dung Ân khẽ đẩy anh ra, “Tôi phải về rồi”.

“Trở về, đi đâu?”, Diêm Việt dùng hết sức kéo tay cô, “Trở về bên anh ta?”

Lực từ tay anh thật sự rất mạnh, thậm chí khiến cô đau nhức, Dung Ân vẫn như trước, thái độ dửng dưng, “Việt, tôi chưa từng thật sự thuộc về ai”. Chí ít, trái tim của cô là tự do.

Nếu như cô muốn, một mất một còn? Chỉ là, cô vẫn còn