hất thu hút khác thường, khiến người đối diện không khỏi bị hấp dẫn.
“Tổng giám đốc còn việc gì cần ạ?” Đôi mắt cười long lanh rạng ngời, Hạ Phi Vũ có đủ tự tin, lại càng đủ thu hút.
“Sau khi tan ca chờ tôi”.
“Xin lỗi”, người phụ nữ cau chặt mi tâm, “Sau giờ làm tôi muốn về nhà”.
“Sau khi ăn cơm, tôi đưa cô về”.
“Nhưng….”, Hạ Phi Vũ nắm chặt tài liệu cầm trong tay, cô ngẩng đầu, ngữ điệu kìm nén, “Hôm nay là ngày lễ tình nhân, tổng giám đốc, chúng ta cùng ăn hôm khác không được sao.”
Nam Dạ Tước chần chờ, đôi mắt hẹp dài nheo lại, “Cô đã có bạn trai?”
Hạ Phi Vũ cười tự giễu, sự cô đơn trong mắt được thu hồi trọn vẹn vào mắt Nam Dạ Tước, “Không phải, tôi chỉ thật không ngờ, có ngày tổng giám đốc lại ngỏ lời mời tôi”.
Hai tay người đàn ông chống trên bàn làm việc, anh ta bước đi thong thả đến chỗ người phụ nữ, một lực mạnh đè lên đôi vai cô, một lần nữa nhấn mạnh lại lời đề nghị vừa rồi, “Sau khi tan làm chờ tôi”.
Nói xong, ngay lập tức đi ra khỏi phòng họp. Hạ Phi Vũ ánh mắt sáng ngời rạng rỡ, khóe môi không nhịn được cong lên.
Nhà họ Diêm.
Bên trong biệt thự xa hoa, bầu trời đột nhiên trở nên u ám, giống như sân khấu đã hạ màn, không gian rơi vào tối tăm, mù mịt. Ở hoa viên, Diêm Việt ngồi trên xích đu, trên người anh vận một bộ quần áo màu trắng, màu đơn sắc đơn điệu, vô hình khiến người ngoài nhìn vào không tránh khỏi cảm giác bứt rứt từng hồi, Diêm Việt hai mắt nhắm nghiền, dù cho có thanh âm của người bên cạnh truyền đến, cũng như vậy không mở mắt.
“Thiếu gia”, vú Lưu gọi anh, người đàn ông động mí mắt, “Con nên ăn chút gì đó thì hơn”.
“Vú Lưu”, Diêm Việt mở mắt, đôi mắt màu nâu lại càng tô đậm vẻ buồn bã, “Một số việc, là con đã làm sai phải không?”
Lần đầu tiên bắt gặp vẻ trầm ổn của anh, vú Lưu đối với anh trước nay vẫn luôn ân hận vì chưa để tâm đến anh nhiều hơn, “Ngay khi cầm tay Dung Ân, ta đã biết đó là một đứa trẻ tốt bụng, khi Dung Ân qua thăm nhà, thật sự ta đã rất vui, lão gia ngoài miệng nói là như vậy, nhưng trong lòng ắt hẳn cũng đã thừa nhận”.
“Thật không ạ?” Diêm Việt không nhịn được hỏi lại.
“Ta nghĩ, con bé không làm sai gì cả, thiếu gia, con cũng nên điều tra kĩ lưỡng lại xem sao, khi Diêm gia gặp sự cố, Ân Ân cũng đã thống khổ biết bao nhiêu, tất cả ta đều đã chứng kiến…”, Diêm Việt nhất thời cảm thấy hít thở khó khăn, cảm giác đau nhức từ trán truyền đến khắp khuôn mặt đã qua phẫu thuật, anh đau đớn đứng dậy, ngay lập tức khom lưng, ôm mặt, “A….”.
“Thiếu gia!” Vú Lưu vội vã ngồi xổm xuống, hai tay đỡ lấy hai cánh tay anh, “A, mặt của con….”
Cả ngày hôm nay, Dung Ân tâm tình không ngừng bất ổn, văn kiện xử lý sắp xếp cũng lộn xộn, may sao hôm nay tâm trạng Hạ Phi Vũ đột nhiên dễ dãi lại thường, cũng không khiển trách hay nhắc nhở. Mí mắt cô không ngừng giật giật, cũng không biết có phải điềm gở hay không.
“Ân Ân, hết giờ làm việc rồi”, Lý Hủy mỗi ngày đều giọng điệu vui vẻ như vậy nhắc nhở cô giờ tan ca, nhận thấy nhân viên trong phòng cũng đã về gần như hết, Lý Hủy lúc này mới lại gần Dung Ân, “Lễ tình nhân mà cậu không định làm gì sao?”.
Cô thu xếp văn kiện, đường phố hôm nay tấp nập một cách lạ thường, thi thoảng lại bắt gặp những nam thanh niên cầm trên tay bó hoa hồng đỏ tươi đang kiên nhẫn chờ đợi người yêu, ngày lễ tình nhân, có lẽ là một ngày ngào ngạt hương hoa khắp phố phường.
Tiếc thay, cô không hề có lấy một người yêu thật sự.
Dung Ân tựa đầu vào cửa kính trong suốt, chợp mắt lim dim, thả tâm tưởng vào suy nghĩ mông lung, cô và Nam Dạ Tước, cô, là tình nhân của anh ta? Họa chăng, cũng chỉ là một giao dịch trao đổi thể xác.
“Ân Ân, cậu sao vậy?”, Lý Hủy nhận thấy sắc mặt cô không tốt, liền lo lắng hỏi thăm, tưởng rằng cô nghĩ đến chuyện của Diêm Việt, “Như vậy đi, mình mời cậu ăn cơm tối, hai người chúng ta cùng đi”.
“Thiểu Lai, hôm nay không đi cùng cậu sao?”
“Ôi trời, mình là người cô đơn cùng khổ mà…..”, Lý Hủy vừa nói, một bên lôi kéo Dung Ân ra khỏi văn phòng, hai người vai sánh vai đi về phía thang máy.
Vừa bước vào trong, Hạ Phi Vũ cũng đi ra khỏi phòng, trên tay cầm điện thoại nói chuyện với ai đó, bước vào thang máy, “Vâng, tổng giám đốc, tôi đang xuống….Vâng, chúng ta gặp nhau ở cổng”.
Thang máy dừng lại ở tầng trệt, người phụ nữ khuôn mặt trang điểm tinh tế nền nã, cửa thang máy mở ra, cô ta ngông ngênh nhìn Dung Ân, rồi cao ngạo bước đi.
Lý Hủy thức thời không nói câu nào, tin tức ngoài lề về Nam Dạ Tước, toàn bộ Nghiêm Tước ai nấy cũng đều thông suốt, cô chỉ kéo tay Dung Ân, cũng không hề nhắc đến.
“Chúng ta đi thôi”, Đối với bạn thân của cô, Dung Ân không muốn phụ lòng.
Đi ra khỏi Nghiêm Tước, vừa vặn trông thấy Hạ Phi Vũ bước lên xe Nam Dạ Tước, nhưng Dung Ân không hề có phản ứng, Lý Hủy bên cạnh nhịn không được, “Làm sao có thể như vậy, Ân Ân, cậu sau này nên cẩn thận với quản lý Hạ, hơn nữa, với tổng giám đốc….Cậu ngàn vạn lần không được động lòng”.
Sự lo lắng của Lý Hủy, Dung Ân không thể không đồng tình, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày một lòng cùng Nam Dạ Tước, giữa hai người chưa từng có xúc cảm, làm sao có thể nói đến chuy