ời gian”.
Diêm Việt lúc này mới đóng cửa xe, “Hai người đi trước, tôi theo sau”.
Dọc đường đi, xe của anh đi theo sau giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa, Dung Ân tựa đầu trên cửa sổ xe, ngắm nhìn cự li của hai chiếc xe, cứ như vậy, giống như giữa cô và Diêm Việt có quan hệ bất chính?
Hệ thống sưởi ấm trong xe khiến cô cảm thấy ngột ngạt, Dung Ân ấn nút mở cửa kính, gió lạnh thốc vào, táp lên mặt cô, tựa như một lưỡi dao sắc bén, từng nhát một nhát một cứa vào da thịt cô, những hạt tuyết cũng thừa dịp bám vào những sợi tóc đen óng, Dung Ân không nhịn được nhắm nghiền mắt hưởng thụ, hít thở giữa màn tuyết dày đặc, luôn luôn khiến cô tỉnh táo.
Xe đi đến Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân cất tiếng nói dừng xe, cô không muốn Diêm Việt theo vào.
Xuống xe, quả nhiên trông thấy cách đó không xa, Diêm Việt hạ cửa kính xe, ánh mắt hai người đột nhiên giao nhau giữa khoảng không mịt mù, Dung Ân chậm chạp di chuyển tầm mắt né tránh, hai người đều không hề chú ý, một màn này, đã sớm thu toàn bộ vào trong mắt người đàn ông đứng trên tầng hai, anh nghiêng người, lấy tay kéo rèm cửa sổ.
Sự xung đột gay gắt đỉnh điểm khiến người khác không tránh khỏi rùng mình ghê sợ!
Dung Ân lấy chìa khóa mở cửa, trong phòng vẫn tối đen như mực, xem ra Nam Dạ Tước vẫn chưa về. Cô khom lưng cởi giày, khứu giác nhạy bén ngửi được mùi thuốc lá, đi vào trong phòng khách, trên ghế sô pha có một đóm lửa nhỏ ẩn hiện, cô mở đèn, quả nhiên liền trông thấy Nam Dạ Tước hai tay mở rộng thoải mái, nghênh ngang ngồi đối diện cô.
Người đàn ông ngồi bắt chéo chân, chân trái đung đưa khe khẽ, “Vừa đi đâu?”
Dung Ân giả bộ thản nhiên đi tới, “Đi dạo một chút”.
“Thật không?” Nam Dạ Tước khóe miệng cong lên, biểu cảm nhìn không ra sự khác thường, anh nghiêng nửa người, đem một chén nước nóng đưa đến trước mặt cô, “Bên ngoài tuyết rơi, uống chút nước nóng”.
Bàn tay Dung Ân vốn dĩ đang buốt lạnh đông cứng, cầm lấy cốc nước, ngửa mặt uống vài ngụm, Nam Dạ Tước nghiêng người nhìn, theo yết hầu Dung Ân đang phập phồng nuốt xuống, nụ cười trên khóe miệng người đàn ông cũng ngày một quỉ dị, không còn vẻ ôn hòa, sâu thẳm trong đôi mắt đã bắt đầu dậy sóng, mang theo sự nguy hiểm rợn ngợp, mỗi lúc một biểu hiện rõ ràng, anh khoác tay lên bả vai Dung Ân, cố gắng siết chặt, “Cũng không đem trả hắn ta áo khoác, Ân Ân, cô càng ngày càng không xem tôi ra gì rồi”.
Một ngụm nước của Dung Ân ngưng đọng ở cổ họng, lúc này cô mới ý thức được, cô chưa đem trả lại áo cho Diêm Việt.
Vội vã ngẩng đầu, đã trông thấy Nam Dạ Tước đứng dậy, ngón tay ung dung cởi cà vạt, cởi khuy áo sơ mi, sau khi cởi áo xong xuôi ném xuống sàn nhà, ngón tay di chuyển xuống thắt lưng, Dung Ân khuôn mặt bắt đầu nóng bừng, hô hấp gấp gáp, “Anh….định làm gì?”
Nam Dạ Tước khom hạ thắt lưng, mạnh mẽ tóm lấy một cánh tay cô, “Phản ứng của cô bao giờ cũng gượng gạo, Ân Ân, đêm nay, tôi sẽ dạy dỗ cô, như thế nào mới là nhiệt tình”.
“Anh….” Dung Ân lập tức đứng dậy, đẩy mạnh Nam Dạ Tước, “Anh đã cho tôi uống cái gì?”
Toàn thân trở nên vô lực, động tác vừa rồi với Nam Dạ Tước chẳng hề hấn gì, Nam Dạ Tước cười cợt nhả, nhưng trong đôi mắt, lại chất chứa tà ý sâu xa, “Tôi muốn tốt với cô, cô không muốn, là cô thích bị giày vò, phải không?”
Chương 56: Cưỡng ép
“Cô là phụ nữ sao?”
——–
Hai chân Dung Ân không ngừng run rẩy, tuyết rơi hãy còn đọng lại trên người, đã tan chảy hết nhờ hệ thống sưởi ấm trong phòng, nhưng rốt cuộc cái băng lạnh của tiết trời lại khiến cô khoan khoái một cách khác thường hơn.
Nam Dạ Tước bước chân trên thảm trải phòng mềm mại đi về phía Dung Ân, trên tay cầm theo một hộp trang sức để trên bàn trà, kẹp giữa hai ngón tay rồi đi đến trước mặt cô giơ lên, “Vốn dĩ là quà mua tặng cô”. Người đàn ông vung tay, ném hộp trang sức lên người Dung Ân, chiếc trâm cài đặt trong hộp rớt ra ngoải rồi rơi xuống đất gẫy thành hai nửa. (Lần trc’ mình luận nhầm là “dây chuyền”…hí hí…sửa lại Chap 55 nhé các b :”>).
Vancleek Angles là thương hiệu trang sức đá quí xa xỉ nổi tiếng, người có tiền cũng khó có thể mua nổi, Dung Ân lúc này không hề có tâm trạng thưởng thức, nhận thấy Nam Dạ Tước ngày một tiến lại gần hơn, cô hoảng sợ tìm đường trốn tránh.
Lòng bàn chân, đột nhiên cảm giác như đang giẫm lên vật gì đó, âm thanh răng rắc phát ra.
Chín mươi chín viên kim cương tinh xảo được gắn tỉ mỉ vào chiếc trâm cài đang rơi vung vãi trên sàn nhà, tấm thảm màu đen tuyền, trải đầy kim cương đắt tiền.
Anh cho cô thứ gì, cô đều không quan tâm, thậm chí còn tùy tiện giẫm đạp, khiến anh hao tổn tâm sức chuẩn bị.
“Nam Dạ Tước, anh là đồ đê tiện, bỉ ổi!”. Giọng nói chửi mắng, đã truyền đến tai anh.
Người đàn ông nhận thấy cô đang tìm đường trốn chạy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ loanh quanh trong tầm mắt của anh, anh một tay rút thắt lưng, chậm rãi tiến đến, “Tôi vốn dĩ không phải người tốt, đê tiện cũng được, bỉ ổi cũng không sao, cô thoát cũng không nổi”.
Dung Ân kiên trì lùi về phía sau, quả nhiên lần được đến tay vịn, cô vội vã đi lên cầu thang, Nam Dạ Tước trái lại không hề khẩn trương, bước đi