? Không thể nghi ngờ, Diêm Việt trong lòng cô giống như một cái gai, cô có thể nói, có thể dễ dàng đem nó vứt bỏ đi?”
Trực giác của Dung Ân mách bảo, người đàn ông này biết nhiều hơn cô tưởng rất nhiều, “Trước đây cô chỉ biết, Diêm Việt không hề chết”.
“Một năm trước tại bệnh viện Nhân Ái, anh ta đáng lẽ đã không chết”, thanh âm của người đàn ông, tựa hồ mỗi lúc một u ám, “Cô có lẽ không hiểu, cảm giác sống không bằng chết”.
Nửa câu nói sau, dường như chỉ là nhả hơi rất nhẹ, vừa huyễn hoặc như có như không, Dung Ân không nghe rõ, “Anh nói gì?”
“Cô đi đi”. Người đàn ông châm một điếu thuốc, căn phòng tối tăm cuối cùng cũng nhen nhóm chút ánh sáng.
Dung Ân sờ soạng tìm đường tiến về phía trước vài bước, “Anh rốt cuộc là ai, trước kia khiến tôi rơi vào bước đường cùng cũng là anh? Anh lừa tôi ký hợp đồng, đơn giản vì muốn tôi ở lại Cám Dỗ? Hơn nữa, anh vì sao lại biết rõ chuyện giữa tôi và Diêm Việt?”
“Ha ha…..” Người đàn ông cười rộ, đặt điếu thuốc sang một bên, “Không hề biết rõ chút nào, cô về đi, cũng không còn sớm nữa”.
Nghe được khẩu khí của anh ta, Dung Ân cũng xem như dù có gặng hỏi cũng sẽ không thu được thêm thông tin gì, hơn nữa cũng đã rạng sáng, nếu như để Nam Dạ Tước phát hiện, chỉ càng mua thêm phiền toái.
Dung Ân đi ra khỏi Cám Dỗ, mục đích người đàn ông gọi cô tới là gì? Thoạt đầu, cô chỉ nghĩ rằng sự khác thường của Diêm Việt chỉ vì mối quan hệ giữa hai người, nhưng hôm nay nghe được lời người đàn ông vừa nói, tâm trí cô lại càng rối loạn.
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, bên trong biệt thự vẫn tối đen như mực, Dung Ân thở phào nhẹ nhõm, không dám bật đèn, cô chỉ có thể dò dẫm tìm đường đi vào phòng ngủ.
Vừa nằm xuống giường, người đàn ông trước đó đang ngủ rất say đột nhiên trở mình lại sát cô, một cánh tay ôm chặt chẽ lấy tấm lưng cô, Dung Ân xoay mình kinh hãi, ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn trọng dè dặt, thậm chí thở mạnh cũng không dám.
Nam Dạ Tước đem khuôn mặt chôn trong cổ cô, mãi một hồi lâu sau, hơi thở mang theo vị rượu nặng dần dần như đang đốt cháy da thịt non mềm của cô, “Vừa đi đâu?” Giọng nói anh như đang mê man, nhưng lại mang theo áp lực đè nén chết người.
Chương 55: Tự chuốc phiền phức
“Tôi muốn tốt với cô, cô không muốn, là cô thích bị giày vò, phải không?”
———
Dung Ân toàn thân lạnh buốt, nhưng hơi thở người bên cạnh vẫn bình ổn, vững chãi, không hề giống như đang tức giận, “Tôi, tôi khát nước nên thức dậy uống”.
“Ừ”
Người đàn ông nhẹ giọng trầm ổn. Khuôn ngực trần áp sát lấy tấm lưng Dung Ân khiến cô càng lo lắng vặn vẹo vài cái, Nam Dạ Tước tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ, vừa rồi chỉ vì cảm giác bên cạnh trống trải, nên anh vô thức hỏi qua loa.
Một hồi lâu sau không gian lại rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, Dung Ân toàn thân trước đó cứng ngắc như tượng gỗ lúc này cũng đã dần thả lỏng, cô gối đầu ở trước ngực người đàn ông, thân nhiệt ấm áp lan truyền, nhưng cô không sao ngủ được yên giấc.
Cô thao thức đến tận bình minh, người đàn ông phía sau vẫn ngủ rất say, cô rón rén rời khỏi giường, đắp chăn lại cho Nam Dạ Tước.
Nấu một bát cháo chay và luộc một đĩa rau cải bẹ, Dung Ân gọi điện đến bệnh viện, sau khi xác nhận mẹ không có vấn đề gì bất thường cô mới ngồi vào bàn ăn. Cô vừa ăn được vài thìa liền trông thấy Nam Dạ Tước vừa cài khuy áo vừa bước xuống cầu thang.
“Ăn gì vậy?”
“Điểm tâm”.
Người đàn ông bước lại gần bàn ăn, ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, xắn tay áo sơ mi lên vài tấc, “Cho tôi một bát”.
Dung Ân nghe lời anh nói, múc một bát cháo đưa tới trước mặt Nam Dạ Tước, “Anh không đi ăn ngoài sao?”
“Tôi thường xuyên ăn ở nhà”, người đàn ông quét mắt về phía Dung Ân nhận thấy cô không tin, múc một muỗng cháo đưa vào trong miệng, vừa nuốt xuống, liền chau mày, “Này, đây là cái gì, một chút mùi vị cũng không có”.
“Đây là cháo chay”. Không hề nêm thêm muối hay hương liệu gì, hiển nhiên sẽ nhạt hoẹt.
Nam Dạ Tước đẩy bát cháo sang một bên, dường như rất bài xích loại khẩu vị như vậy, anh cau chặt mày rồi đứng dậy, “Buổi tối chờ tôi về, chúng ta đi ăn ngoài”.
“Bộ dạng tôi lúc này ra ngoài, chẳng khác nào dọa chết người”.
Nam Dạ Tước mặc âu phục may thủ công cao cấp màu đen tuyền, trên ngón tay út là chiếc nhẫn xa xỉ chói mắt đắt tiền, “Vậy dọa chết bọn họ là được, khuôn mặt này ít nhất còn một nửa có thể nhìn được”.
Người đàn ông nói xong, vừa cười sảng khoái vừa bước đi, chính mình đã đánh cô, khi cô ở đây, anh đã sai thư ký đi đến tiệm trang sức, tìm thấy một chiếc dây chuyền rất vừa mắt, hẳn sẽ rất hợp với Dung Ân.
Lời xin lỗi, anh không thể nói, hơn nữa một đấm đó là hướng về phía Diêm Việt, anh đã hạ thủ tất sẽ rất mạnh tay, nhưng ngay lúc đó, là Dung Ân lại tự mình ngăn cản.
Ăn xong bữa sáng, Dung Ân dọn dẹp qua loa, sau đó ngồi ở ghế sô pha xem tivi, tới tận buổi chiều, vì không chịu đựng được sự buồn chán, cô mặc áo khoác rồi đi ra ngoài.
Ngồi trên xe bus rất lâu mới đến được nghĩa trang.
Nơi này, Dung Ân vốn dĩ không biết, ngoài nghĩa trang, còn có một cánh rừng nhỏ, cô khom lưng đi vào, theo lối mòn quen thuộc, đi tới một gốc cây long não.
D
