chậm rãi theo sau cô.
Toàn thân vô lực rã rời, ngay cả bước đi cũng không có sức, Dung Ân hai tay vịn trên tay vịn, cơ hồ như đang bò lên tầng hai, quay đầu nhìn lại, Nam Dạ Tước vẫn đang chậm rãi đi đến, Dung Ân cắn răng, sau khỉ mở cửa phòng ngủ, vội vã dồn toàn bộ sức bình sinh khóa trái.
Thật không may, người đàn ông đã nhanh hơn một bước, đá văng cửa phòng ngủ khiến Dung Ân ngã phịch xuống sàn nhà.
Cô nằm thụp không động đậy trên mặt đất, mái tóc dài che khuất toàn bộ biểu cảm trên gương mặt, chỉ trông thấy hai vai đang không ngừng run rẩy.
Nam Dạ Tước tiến đến chỗ Dung Ân, ngồi xổm xuống, một tay vén tóc cô sang hai bên.
Lọt vào trong mắt là khuôn mặt ửng hồng mà rực rỡ, đôi mắt mê ly cuốn hút, chắc chắn thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Hơi lạnh từ bàn tay truyền đến nửa bên khuôn mặt đang sưng phù, Dung Ân nằm trên sàn nhà, hai mắt nhìn về phía Nam Dạ Tước, tuy rằng đang chịu sự khống chế, nhưng lý trí vẫn còn tồn tại mong manh, “Vì sao làm vậy?”
“Tôi hành động chưa từng có lý do”, Nam Dạ Tước vòng tay qua thắt lưng cô, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, rồi đặt cô trên giường lớn màu đen, “Như vậy tôi mới có thể thỏa mãn”.
Chỉ vì sự thỏa mãn của anh mà tùy tiện xem cô như đồ đạc rồi chơi đùa thỏa thích, Dung Ân tay phải nắm lấy cổ tay Nam Dạ Tước, hô hấp đã bắt đầu trở nên gấp gáp, “Anh khỏi cần như vậy, tôi không thể phản ứng…..”
Người đàn ông buông hạ thân thể, khuôn ngực kề sát cô, “Nhưng, uống thứ đó, thân thể cô mới ngoan ngoãn nghe lời, có như vậy mới chân thật”.
Dung Ân há miệng, định cắn anh, nhưng vừa chạm được đến cổ, toàn thân đã mềm nhũn rã rời, trong cơ thể sôi trào từng cơn nóng hổi, cảm giác xa lạ này khiến cô bắt đầu lo sợ, e rằng, cô sẽ thật sự biến thành một người khác, làm trái lại với trái tim, ngay cả thân thể của chính mình cũng thể khống chế được.
Không gian bên trong đã bắt đầu lan tràn sự ám muội.
Nam Dạ Tước bắt đầu không kiểm soát được hơi thở đang ngày một khẩn trương và gấp gáp.
Dung Ân mặc một chiếc áo len màu tím nhạt, vạt áo trước, là một hàng khuy cỡ nhỏ. Tay người đàn ông lúc này, đang vô cùng “kiên nhẫn”, khuôn mặt biểu cảm gắng gượng.
Kiên trì không được bao lâu, rốt cuộc từ bỏ, hai tay lần tới chỗ cúc áo đã được cởi ra.
Nam Dạ Tước kéo cô lại gần, cởi nốt những khuy áo còn sót lại, rồi nhẹ nhàng cởi áo, theo động tác, trên người cô chỉ còn lại đồ lót.
Một tay xoa xoa bụng dưới của cô, Dung Ân theo lực từ tay anh ngã về phía sau, ngồi trong lòng người đàn ông.
Tấm lưng trần trụi áp sát tấm thân trần trụi của người đàn ông, sự va chạm da thịt khiến lực trên tay anh càng thêm mạnh mẽ, thân thể hai người ngày một quyện hòa.
Áo lót lúc này là vật duy nhất cản trở, Nam Dạ Tước cúi đầu, Dung Ân chỉ cảm thấy lồng ngực căng thẳng, sau một hồi, toàn thân buông lỏng hoàn toàn. Người đàn ông dùng răng cắn lên ngực của cô. Một tay thả áo lót xuống đất, một tay kia, thuần thục nắn bóp khuôn ngực đẫy đà.
Dung Ân cắn chặt môi dưới, đôi môi nóng bỏng của người đàn ông lại di chuyển chậm chạp trên tấm lưng trơn nhẵn của cô, lúc thì liếm láp, lúc thì cắn nhẹ, theo sống lưng, di chuyển dần lên trên. Đầu lưỡi chạm đến cổ cô, để lại trên cơ thể cô một dấu hôn đỏ ửng, một tay, lần xuống bụng cô rồi di chuyển xuống dưới, chạm đến vùng nhạy cảm nhất.
“Thật sự chịu được”, thanh âm Nam Dạ Tước mang theo sự khiêu khích, đầu lưỡi tỉ mỉ liếm trên cổ cô, dùng miệng ngậm lấy vành tai cô, mút vào hết sức mê hoặc.
“Ưm…..” Một tiếng rên khẽ, tựa như tiếng mèo con, bật ra từ miệng Dung Ân.
Nam Dạ Tước thu hồi thân thể, cười ra tiếng. Một tay sờ đến bên hông cô, hai tay dùng sức, Dung Ân liền chuyển tư thế thành đối diện anh.
Dưới thân người đàn ông, ham muốn cháy bỏng đã không còn kiềm nén được, chỉ trực chờ muốn phá ra.
Vì ngồi ở mép giường, Dung Ân buộc lòng phải ôm lấy cổ người đàn ông, trên trán mồ hôi theo xương quai xanh chảy xuống, nếu như bên trong phòng lúc này có ánh sáng, hẳn hình ảnh cô lúc này sẽ đẹp đến mê mẩn.
Lửa dục vọng đang trực chờ bung tỏa một lần nữa được châm ngòi, ngày một mãnh liệt cuồn cuộn khi sự va chạm mỗi lúc gần gũi hơn.
“Đừng….”, chịu không nổi khi bị dục vọng giày vò chi phối, Dung Ân rên lên thành tiếng, tay quấn lấy cổ người đàn ông, không tự chủ mỗi lúc một chặt chẽ hơn, thân thể căng cứng, khẩn trương.
“Nhanh như vậy không chịu được?” Nam Dạ Tước vẫn tiếp tục khiêu khích thân thể cô, mang theo sự mãnh liệt, nhưng không hề nóng vội.
Một tay xoa nhẹ mắt cá chân của cô, từ trên làn da trắng ngần mềm mại của cô không ngừng câu dẫn trêu trọc, quả nhiên không thể phủ nhận, anh là một cao thủ ve vãn.
Dung Ân khuôn mặt đã nóng bừng đỏ ửng, mái tóc dài buông xõa mê hoặc.
Nam Dạ Tước nới rộng quần lót của cô, một tiếng than nhẹ trầm trầm mà dụ tình gợi cảm vang lên, Dung Ân rối loạn rên lên một tiếng, thân thể ở nơi sâu thẳm nhất ngày một ham muốn, đầu óc cũng bắt đầu mông lung, lý trí cũng lạc đường mờ nhạt.
Dung Ân dưới thân người đàn ông mỗi lúc một ma mị, hai tay bất giác buông lỏng, đầu óc mỗi lúc một trống rỗng mờ mịt, giữa lúc đang rối loạn
