Ẩn giấu tình yêu
Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 325112
Bình chọn: 7.5.00/10/511 lượt.
i công cũng theo tay cô, lui lui về phía sau, giở giở chân lên để tay cô đụng đến chiếc giày.
“Đúng rồi, xuống chút nữa, bên phải một chút, đúng rồi, luồn tay vào đi.” Người phi công cũng không lấy làm xấu hổ, đang ở chiến trường thì còn gì phân biệt nam nữ.
Tay của An An lần theo từ đùi cho tới bắp chân của người phi công, tuy là vô lễ nhưng tới mức này rồi cũng không còn quan tâm.
Tìm được vị trí, An An sờ trúng một vật cứng cứng, xác định cổ giày, cố rút dao ra. Nhưng sức lực cô không đủ, lại thêm tư thế và phương hướng không dễ dàng dùng sức, sau vài lần kéo kéo, An An mới rút được một con dao dài khoảng ba tất.
An An mệt mỏi, thở hồng hộc. Hai người thay đổi vị trí, xoay lưng về phía tay cầm dao của đối phương. Động tác của người phi công nhanh nhẹn, vài cái đã cắt được dây trói, sau đó cắt luôn dây trói chân, rồi cắt dây trói cho An An.
Rốt cuộc hai người cũng được cử động tự do. An An xoa nhẹ cổ tay bị đau, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra: “Anh tên gì? Tôi không thể cứ gọi anh là ‘đồng chí phi công’ hoài được. Nếu quả thật có bị bỏ mạng ở đây, trên đường đi còn có người làm bạn.” An An nửa đùa nói.
“Tôi tên là Hà Quân Lượng.” Hà Quân Lượng là phi công chủ chốt của đội đặc chiến, khoảng chừng ba mươi tuổi. Tuy còn trẻ, nhưng đã trải qua nhiều cuộc chiến, đối với chuyện sống chết, anh đã sớm coi nhẹ, cho nên đối với tình huống như thế này có vẻ lạnh nhạt. Nhưng đối với An An mới trải qua lần thứ nhất mà có thể nói đùa khiến anh cảm thấy rất bội phục người con gái này.
“Tôi tên là An An, đừng gọi tôi là Trung Úy. Tôi xem ra anh cũng là Trung Úy, chúng ta cùng cấp thôi.”
Hai người bị bắt mà tâm tình vẫn không sao, phải nói An An to gan, hay là thật sự không sợ chết? Thật ra thì lá gan của cô rất nhỏ, cô sợ chết đến muốn chết luôn. Thường ngày ngón tay bị đứt chút xíu mà cô cũng kêu khóc hết nữa ngày, huống chi bây giờ bị bắt đi, rơi vào tay bọn khủng bố, đối mặt với sống chết.
Nhưng từ nhỏ, cô đã học hiểu, than khóc không cho con người ý chí chiến đấu, bi thương vĩnh viễn không thể giải quyết được vấn đề. Cho nên cô phải dũng cảm đối mặt, cho dù có chết, cũng không thể người ta nói cô con nhà tướng, vợ nhà tướng mà nhát gan sợ chết, làm mất thể diện người nhà.
Bên quân đội chỉ biết có một chiếc thuyền bị chìm, có một phi công và một nhân viên nghiên cứu bị bắt giữ. Cho đến khi chủ nhiệm sở nghiên cứu gọi điện thoại tới hỏi người đâu, thì mọi người mới biết lai lịch của nhân viên nghiên cứu kia.
Mọi người ở đây lặng im, gọi một cú điện thoại tới điện thoại cầm tay của Thượng tướng Quách Vĩ Minh, tư lệnh viên của quân khu Quảng Châu. Thượng tướng Quách vừa nghe đã cảm thấy nặng trĩu. Mọi người đều biết phương thức làm việc của bang tội phạm kia, muốn đoạt lại cả hai con tin thì không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng đó chính là con gái của lão An, con dâu của ủy viên Uông, vợ của Uông Thanh Mạch!
Tuy rằng quân nhân làm việc không phân biệt công tư, đối xử như nhau. Nhưng có đôi khi, có những chuyện chỉ có thể nói cho có mà thôi.
Sau khi Thượng tướng Quách cân nhắc: “Chờ mệnh lệnh của tôi!”
Cúp điện thoại, ông gọi cho quân trưởng quân đoàn 41, Vương Ngôn Kính, nói rõ tình huống. Ở bên kia, trong lòng Vương Ngôn Kính thập phồng một phen, nhất thời mồ hôi toát ra đầy đầu.
“Vậy để tôi nói cho.”
Không ai dám báo tin cho An Kế Chinh. Ông đã lớn tuổi, tuy rằng thân thể cường tráng nhưng cao huyết áp, quá kích động sẽ dễ dàng bất tỉnh.
Vương Ngôn Kính gọi thẳng tới điện thoại cầm tay của Uông Thanh Mạch. Uông Thanh Mạch nhận được cú điện thoại này thì sửng sốt, tưởng rằng An An đang ở đó: “Chú Vương, chú rảnh gọi cháu à? An An lại gây họa nữa à?!” Uông Thanh Mạch nửa đùa nửa thiệt. Nhưng đến khi anh nghe được câu nói kia thì anh chỉ cảm thấy trước mắt tối đen như mực, thiếu chút nữa làm rớt điện thoại cầm trong tay.
“Nham Tử, chú Vương thật xin lỗi cháu. An An bị bọn khủng bố bắt làm con tin rồi!”
Uông Thanh Mạch im lặng một hồi, cũng khoảng năm phút đồng hồ, điều chỉnh lại tâm tình: “Cháu sẽ không để cho An An xảy ra chuyện!” Uông Thanh Mạch chỉ nói vài chữ này rồi cúp điện thoại.
Anh gọi điện thoại cho Dương Tử, triệu tập những thành viên tinh anh nổi trội của đội đặc chiến, một nhóm gồm ba mươi người, võ trang đầy đủ, ngay cả anh cũng mặc đồng phục tác chiến.
Dương Tử và Lâm Tiếu đều có mặt, nhưng bọn họ không rõ chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn thấy Uông Thanh Mạch trong bộ quân trang tác chiến, cả hai đều sửng sốt.
“Báo cáo quân trưởng, ba mươi người của đội đặc chiến số 0 đã tập họp xong, xin chỉ thị.” Dương Tử chạy bộ tiến lên, dậm chân chào theo kiểu quân đội, nói.
“Lên máy bay, chờ lệnh của tôi.” Uông Thanh Mạch không có nhiều thời gian lảm nhảm với bọn họ, trước hết phải lên máy bay.
Tối hôm đó, bên trong bộ chỉ huy không còn yên tĩnh nữa. Sắc mặt của hai bị tướng quân có thể so sánh với bầu trời âm u. Huống chi đây còn là sự chuẩn bị chiến đấu cấp một.
Quân đội Trung Quốc không thể để cho con bất kỳ con tin nào bị thương tích. Quân nhân có thể đổ máu, nhưng con tin thì không thể! Nhưng m