XtGem Forum catalog
Anh Đã Hứa Là Anh Sẽ Làm

Anh Đã Hứa Là Anh Sẽ Làm

Tác giả: Mây Mơ Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210160

Bình chọn: 7.5.00/10/1016 lượt.

à người anh trai cô cần tâm sự mà thôi.Mưa bay bay,hắt qua cửa số,người con gái khẽ cựa quậy vì nhận ra mặt mình có mấy hạt nước nhỏ lạnh tạt vào.Cô giật mình vì thấy mình ngồi trong xe,nhìn sang bên cạnh,anh ngồi đó,2 tay vắt chéo đặt sau đầu,mắt đờ đờ nhìn về phía trước,khẽ đánh nhẹ và người anh gọi:”Kenbun,đây là đâu vậy,sao giờ chúng ta vẫn ngồi trong xe”Như giật mình khỏi giọng nói lạnh lùng quen thuộc đó,anh bàng hoàng quay sang khi thấy cô đã tỉnh,anh chỉ cười hiền:”Em dậy rồi đó hả”“Em hỏi anh là tại sao chúng ta ngồi trong xe,đây là đâu”_ZamiNhìn xung quanh anh đáp vô tư:”Đây là nhà anh,vào thôi”Nói đến đây anh cầm tay cô vừa mở cửa xe thì cô níu lại:”Sao lại đến nhà anh,em muốn về nhà”“Tại em ngủ say quá,anh ko nỡ đánh thức nên mới trở em về đây”_Kenbun“Vậy bây h anh chở em về nhà được ko”_Zami“Mưa thế này,đi đường nguy hiểm lắm,ở lại nhà anh 1 hôm đi”_Kenbun“Mưa bay thôi mà,chở em về đi”_Zami vừa kết thúc câu nói thì gió mạnh hơn,cây cối xung quanh vật vã lung lay điên loạn làm cô có chút giật mình,cô nhìn xung quanh mọi việc hình như ko ổn lắm,có vẻ như 1 cơn bão sắp ập đến,cô quay người qua nhìn Kenbun,anh chỉ cười rồi lại kéo tay cô ra khỏi xe tuy là đau nhưng co ko baoh thể hiện bên ngoài nên mọi người nhìn cô mà ko ai biết ngoài anh cô vừa bị đánh đến bầm dập:”Đi nào,ông trời có vẻ hơi bất công với em rồi”Đi được một đoạn thì đã có mấy người chạy lại dơ ô lên nói:”Dạ,cậu chủ đã về”Anh chỉ gật đầu nhẹ:”Phiền các anh cất xe hộ tôi”“Vâng,thưa câu chủ”_Sau câu nói đó một người nhanh chóng đi cất xe,2 người kia vẫn đưa ô lên che cho 2 người đến khi vào trong nhà mới bỏ ô xuống.Căn biệt thự của Kenbun rất to,kiến trúc rất đẹp và lạ.Chỉ có duy nhất một điều mà ai bước vào cũng giật mình,mọi căn phòng đều có rất nhiều khoảng chống,đồ vật da dụng chả có mấy luôn,cô bèn bục miệng hỏi:”Con trai cũng nên để tâm đến nhà cửa một chút chứ”Hơi ngỡ ngàng trước lời phán xét sởn gai ốc của cô,anh đáp:”Anh thấy nhà anh cũng sạch sẽ mà,có gì ko vừa ý em à”“Ko phải,đẹp,sạch,to và mới lạ”_Zami“Vậy còn thiếu cái gì sao”_Kenbun nheo nheo mắt hỏi cô nàng lạnh lùng có một chút khó tính trước mặtCô ko trả lời mà ngồi “Bịch” xuống chiếc ghế sofa giữa phòng,anh ko khỏi ngỡ ngàng trước hành động vô ý của cô:”Cho em xin cốc trà”“Được,em chờ lát”_Kenbun nói rồi quay qua gọi cô giúp việc,nhưng gọi mãi chả thấy ai trả lời,thì 1 anh vệ sĩ lao vào nói kính cấn:”Chẳng phải cậu chủ dặn là cô giúp việc chỉ đến dọn vào mỗi sáng sớm thôi hay sao”“A,ta có nói vậy hả”_Kenbun mặt ngố kinh khủng nhìn anh vệ sĩ“Da vâng thưa cậu”_Anh vệ sĩ kính cẩn cúi người“Ừm”_Nói rồi anh phẩy phẩy tay cho anh vệ sĩ lui.Rồi quay qua nhìn Zami cười trừ,gãi đầu:”Anh sơ ý quá,thế mà cũng quên mất”“Vậy anh định để khách ngồi ngắm anh sao”_Zami nheo nheo mắt nhìn KenbunAnh biết việc có trà hay ko có trà cũng chả quan trọng với cô,anh có thể nhận ra cô đang bắt đầu làm khó anh như tính cách vốn có của mình,chạy nhanh vào bếp mở tủ lạnh,lục tung bếp cũng ko thấy trà đâu.Ngồi được 5 phút,Zami bắt đầu đưa mắt lên xem đồng hồ đã 22h17 rồi mà đèn trong phòng bếp vẫn sáng chưng,tiếng lieng keng của các vật đụng vào nhau,tiếng đóng cửa tủ bệp va đập thường xuyên.Cô ko chịu nổi mới đi vào dựa lưng vào tường nhìn anh vẫn đang cúi gằm người lục lõi miệng luôn lẩm bẩm:”Sao trong nhà,cái gì cũng ko có vậy”,căn nhà bếp sạch sẽ giờ chả khác gì căn phòng chứa hỗn tạp.Mãi chả tìm ra,anh mới quay người đứng lên định bước ra thì thấy cô đứng dựa lưng vào tường nhìn anh với đôi mắt lạnh lùng từ lúc nào.Anh hơi giật mình mà lùi lại nhìn cô rồi gắng nở nụ cười,cô làm anh khổ sở quá mà.Lời nói chưa kịp phát ra thì miệng ai đó đã lên tiếng rồi:”Thế nào,biết nhà anh còn thiếu gì rồi chứ”Anh chỉ gãi đầu cười trừ:”Anh biết rồi,xin lỗi em.Anh sẽ chăm sóc cho ngôi nhà của mình hơn”Sau câu nói đó là anh với cô lại quay lại sofa nc“Nhà này ngoài ngủ anh để làm cảnh?”_Một câu hỏi khá oái oăm mà Zami dành cho anh“À,gần như vậy”_Anh gãi đầu cười,người ngoài nhìn vào ko khỏi thấy tội nghiệp khi anh bị Zami làm khó hết lần này đến lần khác,những cô gái trẻ mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ xiêu lòng bởi vẻ đáng yêu của Kenbun mặc dù bây h nhìn chàng chả khác nào con cún con tội nghiệp -_-“Ăn cơm nhà chắc chắn sẽ tốt và ngon hơn cơm ngoài đấy và còn sạch hơn nữa.Nhà này còn thiếu nhiều đồ da dụng nữa,người ngoài nhìn vào thí thấy đẹp nhưng đi qua cánh cửa này mới biết nó chả có gì cả,một mình cô đơn lắm đúng ko?”_Zami“Ừ,vì cô đơn nên anh cũng chả muốn ăn ở nhà làm gì”_Kenbun“Nhưng cơm nhà làm sẽ đảm bảo và sạch sẽ hơn,ăn ngoài cẩn thận bị đau bụng đấy”_Sau câu nói của Zami làm anh vui ơi là vui,cứ như cô đang quan tâm anh vậy làm anh ko nén nỏi nụ cười:”Cười gì thế”_Cô nheo nheo mắt hỏi anh“À,ko…kcj”_Nói rồi anh chạy tuột vào nhà vệ sinh.Cô chỉ biết nhìn theo mà nghĩ thầm:”Đúng là trẻ con”Kenbun hotboy ở trường chững chạc bao nhiêu thì trước mặt cô trẻ con bấy nhiêu,chẳng những vậy mà trước mặt cô anh còn chả khác nào con cún con bị chủ mắng.Thật là tội nghiệp mà!!!Anh vừa chạy vào là cô rút ngay đ