t vất vả, vừa phải tìm cách kiếm tiền còn phải chăm sóc mợ tôi. Mợ gặp tai nạn, phải ngồi xe lăn từ lâu. Sau khi cậu tôi vào tù thì gia đình mợ càng thêm khó khăn chồng chất. Hai đứa con của cậu mợ lúc ấy chỉ hơn mười tuổi, lại đã quen cuộc sống đầy đủ, đối với chúng đây thực sự là một cú sốc lớn.Mợ ghét tôi, điều ấy tôi hiểu. Ai bảo tôi có bố mẹ là hai người đáng sợ như vậy.Tôi không còn là tiểu thư nhà giàu muốn gì được nấy nữa. Mười sáu tuổi, lần đầu tiên tôi phải tự kiếm tiền sau mỗi giờ học để phụ thêm thu nhập cho bà ngoại.Nhờ vào vài người quen cũ của ông ngoại, tôi tìm được công việc chơi piano trong nhà hàng. Trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ chơi piano ở những nơi như thế, âm nhạc trong nhà hàng không thực sự quan trọng lắm, thực khách quan tâm đến món ăn nhiều hơn là chất lượng âm nhạc. Nhưng ít nhất công việc ấy không quá nặng nhọc và thu nhập cũng tàm tạm. Với trình độ chơi đàn của tôi thì vị trí này đều là do được bạn bè của ông ưu ái.Trong suốt những năm ấy bố tôi không hề đến thăm tôi dù chỉ một lần.Bà ngoại chưa bao giờ ở trước mặt tôi nguyền rủa bố tôi hay nói những lời căm hận về bố. Ngược lại, bà bảo tôi hãy quên quá khứ đi mà sống, cuộc đời phía trước còn rất nhiều điều tốt đẹp.Tôi biết bà không muốn tôi sống mà mang theo thù hận, bà không hy vọng tôi dùng cuộc đời mình để trả giá.Thật ra bà không cần phải dặn dò như vậy, bởi vì tôi căn bản không có khả năng trả thù bố tôi. Ông ấy bây giờ đã là một trong những đại gia có tiếng ở thành phố H, nghe nói còn có quan hệ với xã hội đen. Tôi có thể làm gì ông ấy chứ?Cho nên tôi làm theo lời bà, cố gắng sống tử tế và bỏ qua những tội lỗi của ông ấy.Có đôi khi bạn làm người tốt không phải vì bạn tốt thật, chỉ đơn giản là bạn không có cơ hội để làm người xấu.Cũng giống như việc tôi chưa bao giờ có ý tưởng trả thù Nguyên Bảo và Hoàng Nam, bởi vì tôi không có khả năng đó. Tôi chỉ là một luật sư bình thường, cho dù có mất mười mấy năm gây dựng sự nghiệp cũng chẳng thể động nổi tới một cái móng tay của bọn họ, cho nên tôi lựa chọn bỏ qua.Sau đám tang của bà ngoại tôi xin nghỉ một tuần. Trước đây tôi dốc sức kiếm tiền vì lo cho sức khoẻ của bà, bây giờ bà mất rồi, tiền cũng chẳng cần nhiều như vậy nữa.Tuy rằng tháng nào tôi cũng gửi tiền cho gia đình mợ nhưng hầu hết đều đưa cho hai em, mợ không muốn nhận gì từ tôi. Trong mắt mợ tôi là con của hai kẻ đã hại chết cậu.Nếu không có khoản viện phí của bà ngoại, tiền lương của tôi có lẽ cũng đủ gửi cho hai em họ đang đi học và chi tiêu cá nhân.Bà tôi mất rồi, tôi còn nhịn nhục làm bình hoa cho Nguyên Bảo đến khi nào?Tôi chẳng còn lý do gì để tiếp tục ở lại ngôi nhà dơ bẩn này nữa, cũng chẳng cần thiết phải cư xử như một cô vợ đáng yêu thánh thiện trước mặt anh ta nữa.Việc đầu tiên mà tôi muốn làm bây giờ là ly dị, cắt đứt mọi liên quan với Nguyên Bảo, xoá bỏ dấu vết của anh ta khỏi cuộc đời tôi.P/S: com đi like đi, chương sau đang chờ các bạn (^o^) Anh ở phía sau em – Chương 14Chương 14 : Chúng ta ly hôn đi!Ở văn phòng luật, việc mà tôi hay làm nhất là tư vấn ly hôn, nói chung thì tôi không thích công việc đó lắm, nhưng mà hiện giờ nó cũng tương đối hữu dụng.Vì tôi đã rành rẽ mấy cái thủ tục rồi nên không có vướng mắc gì, tôi thậm chí còn tính đến khả năng tệ nhất là Nguyên Bảo từ chối ly hôn.Chuẩn bị xong tất cả giấy tờ, tôi mang đơn yêu cầu công nhận thuận tình ly hôn ra ngoài phòng khách.Nguyên Bảo đang ở trong bếp nấu bữa tối, dạo này anh ta thường xuyên ở nhà, hình như là để trông chừng tôi, sợ tôi nghĩ quẩn.Tôi đứng ở cửa bếp nhìn Nguyên Bảo thái rau, dáng vẻ nấu ăn của anh ta luôn rất thu hút, tránh không được Hoàng Nam lại ghen tỵ với tôi như vậy.– Nguyên Bảo!Anh ta quay lại nhìn tôi, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.– Em đói rồi à? Chờ anh một lúc, sắp xong rồi!– Chúng ta ly hôn đi! –Tôi bình tĩnh nói.Nguyên Bảo sững người lại, không trả lời tôi mà tiếp tục thái rau. Tiếng dao chạm vào thớt trở thành âm thanh duy nhất vang lên trong căn bếp.Tôi lại gần anh ta, phát hiện thấy ngón tay Nguyên Bảo đang chảy máu, chắc lúc nãy đã cắt vào tay.– Anh đừng làm nữa, ra ngoài ăn là được! –Tôi giữ tay Nguyên Bảo lại, ép vết thương trên ngón tay cho máu không chảy ra rồi kéo anh ta đến phòng khách để quấn urgo.Nguyên Bảo lặng lẽ ngồi trên ghế, nhìn chăm chú vào tờ đơn thuận tình ly hôn giống như bị thôi miên. Đơn này có mẫu sẵn, tôi đã điền đầy đủ những thông tin cần thiết, ở phần lý do tôi bịa rất khéo léo, nói chung hoàn toàn nổi bật các yếu tố quan trọng để toà cho phép ly hôn: không có hạnh phúc trong hôn nhân, mâu thuẫn trầm trọng không thể hoá giải và đời sống chung không thể kéo dài. Thật ra lý do tôi ghi chép không đúng về mặt chi tiết sự việc nhưng về bản chất là giống nhau, chồng tôi thích đàn ông mà tôi thì không có ý định phẫu thuật chuyển giới, cái này tất nhiên là mâu thuẫn trầm trọng không hoá giải được.Tôi không yêu cầu chia bất cứ tài sản gì, tuy rằng Nguyên Bảo không yêu tôi nhưng anh ta cũng đã làm hết mức có thể để chu cấp cho người nhà tôi. Nếu chỉ xét về trách nhiệm của một người chồng
