nhà nghỉ, cảnh sát điều tra thế nào lại dẫn tới Ngọc Kỳ thành kẻ tình nghi.Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, tất cả chắc chắn là trò quỷ của Trương Huệ Lan.Tôi quả thực đã bị ép đến điên. Luật sư có là cái quái gì đâu, quyền lực nằm trong tay kẻ mạnh, quy tắc sinh ra chẳng qua chỉ để bảo vệ kẻ yếu.Mà khi kẻ mạnh không muốn, quy tắc sẽ bị bọn họ phá vỡ hoặc bóp méo một cách dễ dàng.Lẽ nào… thật sự phải chịu thua Trương Huệ Lan?Tôi vớ đến chiếc phao cứu sinh cuối cùng, Nguyên Bảo.Anh ấy chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi.Di động của Nguyên Bảo không liên lạc được, gọi đến công ty thì thư ký nói anh ấy đã sang Mỹ vì cạnh tranh hợp đồng gì đó với Phoenix. Tôi cũng nghe Tỉnh Thành nói loáng thoáng về việc này, là một hợp đồng rất quan trọng, ngay cả Richard Ngô cũng quay về Mỹ để trực tiếp thực hiện.Cơ hội của Bảo Hoà không lớn bằng Phoenix, dù sao thì Phoenix cũng đã đóng đô ở Mỹ nhiều năm, xét về mọi khía cạnh họ đều có ưu thế hơn Bảo Hoà.Vấn đề quan trọng nhất hiện giờ là Nguyên Bảo không ở thành phố H, tôi phải làm sao đây?Gọi sang Mỹ tìm anh ấy thì không ổn lắm, đang là thời điểm quan trọng, nếu vì chuyện của tôi mà ảnh hưởng đến công việc của Nguyên Bảo…Chúng tôi đã không còn là vợ chồng nữa, anh ấy không có trách nhiệm phải giải quyết rắc rối của tôi, cũng không có nghĩa vụ phải bảo vệ tôi. Cho dù tôi nhờ vả được một lần cũng không nhờ được mãi mãi.Điện thoại reo, tôi nhìn những con số nhấp nháy trên màn hình, là Trương Huệ Lan.– Thế nào? Cô đã suy nghĩ kĩ chưa? Nếu cô còn do dự thì tôi e là thằng em họ cô không chờ nổi đâu. Tội của nó chưa đến mức tử hình, nhưng chục năm tù thì cũng đến đấy. Cô là luật sư, chuyện này chắc cô rõ hơn tôi chứ? –Bà ta có vẻ rất vui sướng khi hành hạ người khác.– Bà làm những việc như vậy mà không sợ quả báo à?Tiếng cười kiêu ngạo của bà ta vang lên qua điện thoại giống như tiếng vỡ của thuỷ tinh, đâm vào màng nhĩ của tôi đau điếng.– Ha ha ha, tôi tuần nào cũng đi lễ chùa, thành tâm khấn phật, quả báo gì chứ!Đúng vậy, cái gọi là trời có mắt, gieo gió gặt bão… chẳng qua chỉ là hy vọng an ủi của những kẻ yếu ớt mà thôi.Muốn bọn họ nhận báo ứng, phải chính tay mình gieo xuống.– Được, tôi sẽ hiến gan, nhưng bà phải tìm cách để Ngọc Kỳ được thả đã!Trương Huệ Lan đắc ý cười to.– Có thế chứ, cuối cùng thì cô cũng biết điều hơn bà mẹ cứng đầu của cô. Ba ngày nữa thằng em họ của cô sẽ được thả, nhưng nếu cô dám giở trò thì lần tới nó không đơn giản là bị mời vào trại giam chơi vài ngày đâu.Bà ta cúp máy, còn tôi vẫn nắm chặt điện thoại áp lên tai. Những ngón tay siết lại trắng bệch nhưng tôi không cảm thấy chút đau đớn nào.Người đàn bà đáng ghê tởm đó còn dám nhắc đến mẹ tôi.Mẹ tôi có thể xấu xa thật, vô lương tâm thật, nhưng bọn họ không có tư cách mắng chửi bà ấy!Đúng như Trương Huệ Lan nói, ba ngày sau Ngọc Kỳ được thả. Tôi đến viện làm xét nghiệm để hiến gan, kết quả tất nhiên là phù hợp.Tôi là con gái của Diệp Chí Minh, làm sao có thể không hợp cơ chứ.Kể từ khi bố tôi bị bệnh, đây là lần đầu tiên tôi tới thăm ông ấy.Còn nếu tính từ thời điểm mẹ con Trương Huệ Lan đuổi tôi ra khỏi nhà thì đây cũng là lần đầu tiên bố con tôi nói chuyện với nhau.Bố tôi nằm trên giường bệnh, chưa đến mức phải thở máy nhưng sắc mặt vàng như nến, có vẻ rất mệt mỏi. Cả người tiều tuỵ ốm yếu.Tôi bình tĩnh kéo ghế ngồi bên giường. Căn phòng chìm vào bầu không khí nặng nề đến khó thở. Tôi luôn căm ghét bố tôi, ngay cả việc hiến gan này cũng không phải là tự nguyện. Nếu ông ấy có chết vì bệnh thì đó cũng là báo ứng, tôi thật sự rất tò mò sau khi chứng kiến Trương Huệ Lan và hai thằng con trai bảo bối không muốn hiến gan cho mình liệu ông ta có cảm thấy đau thương chút nào không? Nếu có thì chí ít tôi cũng thấy bản thân được an ủi. Anh ở phía sau em – Chương 19Chương 19 : Không thể tha thứTôi nhìn túi hoa quả đặt trên tủ đầu giường, nhẹ giọng hỏi:– Bố có muốn ăn táo không, con gọt nhé?Thật ra tôi chẳng muốn làm gì, chỉ là không khí quá mức nặng nề, cần phải có người lên tiếng trước.Bố tôi lạnh lùng nhìn tôi, nhắm mắt lại vẻ khó chịu.– Sau khi cô hiến gan xong, tôi sẽ bảo Huệ Lan đưa tiền cho cô.Tôi mỉm cười châm chọc.Diệp Chí Minh, ông còn muốn bỏ tiền ra mua gan của con gái mình sao?Nếu không muốn có liên quan gì đến tôi, không muốn thấy tôi, ông cứ việc bắt hai thằng con bảo bối của ông hiến tạng là xong, còn dùng thủ đoạn ti tiện bắt ép tôi làm gì chứ!– Bố, con không cần tiền của bố. Con chỉ muốn hỏi bố hai câu.Bố tôi hơi hé mắt ra, khoé miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng.– Cô muốn hỏi gì?– Câu đầu tiên, con muốn biết việc bà ta ép con hiến gan bố có đồng ý không?Cho dù đã nhiều năm không gặp mặt, tôi vẫn hy vọng rằng chí ít bố tôi sẽ không phải là loại người tuyệt tình tàn nhẫn đến mức ấy. Nếu ông ta cũng đồng ý hành động của Trương Huệ Lan thì chứng tỏ trong mắt ông ta tôi chẳng qua chỉ như một con thú nuôi lớn để giết thịt chứ không phải con ruột của ông ta.– Biết, Huệ Lan đã nói với tôi rồi. Con gái như cô có tác dụng gì đâu, tôi là bố cô, cô hiến gan cho tôi cũng là lẽ đương nhiên