Old school Swatch Watches
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326163

Bình chọn: 8.00/10/616 lượt.

sư thay vì người bị nghi ngờ phạm tội.Đáng buồn là ở chỗ tôi đang bị cảnh sát tạm giữ vì liên quan đến một vụ giết người, nói trắng ra thì họ nghi ngờ tôi là thủ phạm.Thế Anh đã chết, cậu ta bị giết ngay ở một ngõ nhỏ cách quán bar hôm đó khoảng năm trăm mét. Mỹ Uyên mất tích, không rõ cô ta bị những người kia bắt giam hay đã xuống sông nuôi cá.Hai người họ quá trẻ, cũng quá nông nổi, nếu họ khôn ngoan hơn thì kết cục này sẽ không xảy ra.Tôi là người cuối cùng gặp mặt Thế Anh và Mỹ Uyên, có xô xát. Sau đó tôi lại rời khỏi quán bar ngay lập tức, đi bộ loanh quanh một mình, về nhà một mình, ở nhà một mình… nói cách khác tôi không có bằng chứng ngoại phạm. Thế Anh bị giết cũng trong khoảng thời gian đó.Tình hình hiện giờ khá căng thẳng. Nếu cảnh sát không tìm được Mỹ Uyên thì không ai có thể làm chứng rằng tôi vô tội. Hơn nữa, nếu tôi không nhầm… họ sẽ muốn kết thúc vụ án này càng nhanh càng tốt. Các vị chóp bu sẽ chẳng bao giờ muốn thông tin về cái bản danh sách kia bung bét ra.Nếu tôi không tìm ra cách thoát tội thì với chừng ấy bằng chứng, không, thậm chí chẳng cần đến bằng chứng họ cũng có thể ghép tội cho tôi, thiếu gì cách để nguỵ tạo chứng cứ cơ chứ, có khối người chẳng phạm tội còn phải đi tù oan, tôi còn có tội vô cùng nghiêm trọng, đấy là đã đắc tội với ông bố đầy quyền lực cùng bà dì ghẻ đáng ghê tởm, sau lưng họ lại có nguyên dàn chính trị gia chuyên ăn hối lộ, việc tốt không làm chỉ thích làm việc xấu.Ngu thật, nếu tôi cẩn thận hơn một chút thì đã không cho Trương Huệ Lan cơ hội lôi tôi xuống bùn.Thời hạn tạm giữ tối đa là chín ngày, trong khoảng thời gian đó, về mặt pháp luật thì tôi có quyền được gặp luật sư nhưng Tỉnh Thành cũng bị cơ quan điều tra vặn vẹo đủ đường mới có thể vào gặp tôi.Trong khoảng thời gian ngắn tôi không thể nói rõ ràng điều gì với Tỉnh Thành, chỉ có thể nhờ anh ta tới tìm Ưng Long.– Anh ta là ai, bạn trai của cô à?– Không, là bạn của bạn trai tôi. Anh dặn Ưng Long liên lạc ngay với Ngô Giang, bảo anh ấy quay lại thành phố H gấp. Nếu không thì cả tôi và đứa con trong bụng đều sẽ gặp nguy hiểm.Tỉnh Thành ngẩn ra một lúc, sau đó liền gật đầu với tôi rồi rời đi. Anh ta còn cẩn thận dặn dò.– Diệp Thư, cứng quá là gãy. Tôi đã thăm dò rồi, vụ này của cô có người đứng sau giật dây, họ chắc chắn sẽ khởi tố cô. Nếu bần cùng lắm, họ doạ đánh đập thì cô cứ nhận bừa đi, ra toà chúng ta sẽ phản cung, đừng cố khiêu khích họ.Tôi bực bội lắc đầu.– Không, tôi không có tội, bảo tôi nhận tội thì khác gì tự đeo gông vào cổ mình.– Cô chưa xử lý án hình sự bao giờ nên không hiểu đâu, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Lúc tôi mới vào nghề một thời gian, có một thân chủ cũng gần giống cô. Anh ta hoàn toàn không hợp tác với cơ quan điều tra. Điều tra viên cũng thường xuyên gây khó dễ, không cho tôi gặp thân chủ. Sau đó tôi nhận được tin anh ta tự tử trong trại tạm giam. Nhà anh ta chỉ còn một bà mẹ già, cô nghĩ ai sẽ lấy lại công bằng cho họ? Anh ta cũng vô tội, chỉ là con dê thế mạng cho người khác. Người chết là hết chuyện, cô phải tự đảm bảo an toàn cho mình thì còn có cách xoay chuyển tình thế.Tôi bất giác đưa tay lên bụng, cho dù thế nào tôi cũng không thể để con tôi có chuyện. Anh ở phía sau em – Chương 53Chương 53 : Sảy thai?Tôi chờ tin tức của Tỉnh Thành suốt hai ngày nhưng không thấy anh ta xuất hiện. Nếu không phải là chưa gặp được Ưng Long thì chắc bị cơ quan điều tra làm khó, việc luật sư bị gây khó dễ, không được gặp thân chủ là chuyện thường thấy trong quá trình điều tra hình sự.Theo luật thì trong thời gian tạm giữ chỉ có luật sư và người thân được vào gặp, mà người thân hình như cũng bị hạn chế, chỉ được gặp một lần để đưa đồ dùng cần thiết. Ấy thế mà cái người chẳng có lấy một tẹo thân thiết với tôi như Cao Phi lại có thể đàng hoàng vào thăm tôi.– Trông sắc mặt cô xấu quá! –Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt.Trong lúc hoạn nạn có người quan tâm thì mình không nên tỏ vẻ cao ngạo, có điều tôi chẳng thích thú gì việc nhìn thấy Cao Phi. Không hiểu anh ta đến đây làm gì, nếu là để cười nhạo tôi thì anh ta thật sự quá rảnh.– Chào anh, trông anh mặt mũi sáng sủa, tinh thần tươi tỉnh, chứng tỏ gần đây ăn ngon ngủ tốt, đời sống tinh thần phong phú. Anh tới đây làm gì?Cao Phi bật cười, tự nhiên lấy thuốc lá ra hút. Tôi hết sức trông chờ cán bộ sẽ ra yêu cầu anh ta dập thuốc lá, dùng bộ mặt lạnh như thép nguội của mình mà giáo huấn Cao Phi một loạt quy định, đáng tiếc là điều đó không xảy ra.Thế đấy, đây chính là sự khác biệt giữa dân thường và con quan.– Tôi nghe nói cô gặp chuyện không may nên đến thăm.– Cảm ơn, tôi còn chưa chết đâu. Anh có thể về rồi.Cao Phi không hề tỏ vẻ khó chịu trước thái độ của tôi, vẫn bình thản nhả khói.– Diệp Thư, cô vẫn cứng đầu cứng cổ như ngày nào. Lần này cô đắc tội với không ít người đâu.Tôi hừ lạnh, không thèm trả lời.Nào tôi có muốn dây vào bọn họ, là hoạ vô đơn chí đấy chứ. Nếu không phải Thế Anh tự nhiên đem cái bản danh sách kia bỏ trốn thì tôi cũng không bị sao quả tạ ném trúng đầu thế này.– Tôi có thể giúp cô.Cái bánh từ trên trời rơi xuốn