, thản nhiên ngồi vào xe.– Anh bây giờ là ân nhân của tôi, tôi nào dám đắc tội. Anh cứ yên tâm, đạo đức nghề nghiệp của tôi rất tốt, việc tôi đã nói là làm.Khi Cao Phi vừa khởi động xe thì một chiếc Volvo màu đen đỗ sát vào bên cạnh. Ưng Long từ trên xe bước xuống, gõ nhẹ vào cửa kính bên chỗ tôi ngồi.Tôi không xuống xe, chỉ bảo Cao Phi hạ cửa kính.– Anh tìm tôi có chuyện gì?– Tôi nghe nói cô được thả nên đến đây.– Cảm ơn, anh thấy đấy, tôi rất ổn. Anh báo lại với Ngô Giang là việc có thai chỉ là nhầm lẫn, tôi không sao hết.Ưng Long dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi.– Diệp Thư, tôi đã liên lạc được với Richard, cũng đặt vé máy bay cho cô rồi. Cô về nhà chuẩn bị đi, hai ngày nữa tôi sẽ đi cùng cô sang New York.Đi New York, để làm gì chứ?– Ưng Long, không cần đâu. Anh chuyển lời của tôi đến Ngô Giang, tôi chúc vợ chồng anh ấy trăm năm hoà hợp, gương vỡ lại lành, chúc Phan Ý An mẹ tròn con vuông.Ưng Long im lặng. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy mình giống như rơi xuống vực sâu một lần nữa.Trong lòng tôi vẫn còn nuôi chút hy vọng đó không phải là sự thật. Nếu vừa rồi Ưng Long nói với tôi một câu đại khái như “cô hiểu lầm, đó chỉ là đồn đại…” có lẽ tôi sẽ nảy sinh ý nghĩ thất tín với Cao Phi.Nhưng anh ta lại im lặng.Mà thôi, đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tình yêu chẳng qua chỉ là một món hàng xa xỉ, có nó, người ta thấy thoả mãn, không có nó người ta vẫn có thể sống tiếp, chỉ là ít thoả mãn hơn.Trên đời này đúng là có những người có thể hy sinh mọi thứ vì người mình yêu, tin tưởng vô điều kiện vào người đó, tiếc là tôi không phải. Khi đặt tình yêu lên bàn cân với tự do, với tương lai, tôi chỉ có thể chọn phía có lợi cho mình nhất.Tôi không đủ tự tin, cũng không đủ sức mạnh để sẵn sàng đem cuộc đời mình ra đánh cược vì Ngô Giang, nhất là tôi cũng không rõ liệu cái giá phải trả có đáng hay không.– Anh nói với Ngô Giang, từ nay về sau tôi và anh ấy đường ai nấy đi.– Diệp Thư…Cao Phi đóng cửa kính rồi chạy xe đi, ngăn lại tất cả những gì mà Ưng Long nói. Chuyện đến nước này đã không thể cứu vãn được nữa. Bảo tôi đi Mỹ để chứng kiến cảnh Phan Ý An mang bầu, còn tôi thì vừa mới ngu ngốc tưởng lầm mình mang thai. Xin lỗi, loại chuyện này tôi không làm được, nhỡ đâu tôi nổi điên mà giết Ngô Giang cũng nên. Anh ở phía sau em – Chương 55Chương 55 : Cao PhiBên hiên lớp những đoá bồ công anh mọclênĐó là khung cảnh mãi mãi nằm trong trínhớ của anhTiếng ve kêu từ giữa sân trường vào nhữnggiờ nghỉ trưaBao nhiêu năm vẫn rất êm áiXếp ước nguyện vào chiếc máy bay giấyanh phóng lênBởi vì cả anh và em đều không thể chờ đợisao băng đếnTung đồng xu lên để quyết định vận mệnhcuộc đờiCả anh cũng không biết bản thân sẽ đi vềđâuLời mong ước cùng nhau vẫn vẹn nguyênAnh vẫn tin vào lời nguyện ước chânthành ấyChúng ta tay trong tay cùng nhau điĐiều mà đến tận bây giờ em vẫn tin tưởng…Tôi nằm trên ghế dài,tiếng nhạc nhẹ nhàng phủ đầy tâm trí. Khoé mắt không hiểu sao lại hơi ẩm ướt.Ngón tay lành lạnh chạmlên đuôi mắt tôi, gạt đi giọt nước mắt đang lăn xuống.– Từbao giờ em thay đổi sở thích vậy, nếu tôi không lầm thì trước đây em thíchrock.Cao Phi ngồi bệt xuốngsàn nhà, hướng mặt về phía tôi.– Conngười đều thay đổi, tôi cũng già rồi, bây giờ nghe cái gì ầm ầm là tăng huyếtáp. –Tôi không mở mắt, chỉ lạnh nhạt đáp lại.– Tôicòn hơn em một tuổi, em đang chê tôi già à?– Không, anh tinh thần phơi phới, đẹp trai lồng lộng, đám thanh niên choaichoai còn chạy xa mới kịp. Đàn ông như anh càng nhiều tuổi càng hấp dẫn, khônggiống như phụ nữ bọn tôi, thêm tuổi là nhan sắc phai tàn.Cao Phi bật cười, anhta cúi xuống gần tôi.– Saoem nịnh nọt mà tôi lại nghe như kim châm?– Nghenhững thứ không phải là sự thật tất nhiên là thấy chối tai.Cao Phi hừ lạnh rồiquay lưng lại phía tôi, không nói gì nữa. Tôi mở mắt ra nhìn trần nhà, mùa đôngđã hết vậy mà tôi vẫn cảm thấy lạnh lẽo.Ngôi nhà này là một toàbiệt thự cao cấp nằm cách nhà của bộ trưởng Cao Vũ không xa lắm, tôi nghĩ mụcđích của Cao Phi là nhà gần một chút thì khi nào định giễu võ giương oai sẽ tiệnhơn, đỡ phải đi xa.Tôi dọn đến đây đã hơnmột tuần, căn nhà cũ kia tôi vẫn tiếp tục thuê. Dù sao thì nhà của Cao Phi cũngkhông phải là nhà tôi, giữ lại một chỗ để đi về vẫn hơn.Thoả thuận giữa tôi vàCao Phi thiết lập tương đối rõ ràng. Tôi sẽ làm vợ hờ của anh ta, khi nào ThuỵDu và Cao Vũ chấm dứt quan hệ thì tôi và Cao Phi cũng kết thúc thoả thuận.Tôi không đồng ý đăngkí kết hôn, dù sao Thuỵ Du cũng chẳng thể đòi tôi hay Cao Phi mang giấy chứngnhận ra cho cô ta xem, chúng tôi tổ chức đám cưới là được. Mà thật ra một đámcưới cũng là quá khoa trương, tôi thấy Cao Phi chỉ cần dắt tôi về nhà bố anhta, lượn qua lượn lại làm Thuỵ Du tức giận là đủ.– Nhưthế không đủ sức thuyết phục. –Cao Phi không mấy hài lòng với ý tưởng của tôi.–Không làm đám cưới Thuỵ Du sẽ không hiểu cô ta đã lựa chọn sai lầm như thếnào. Bố tôi sẽ không bao giờ cho cô ta một danh phận, đó là thứ chỉ tôi mới cóthể cho cô ta.Kể ra thì Cao Phi nóicũng có lý, nhưng mà làm đám cưới thì mệt lắm, với thân phận của anh ta chắc khốibạn bè cũ của cả hai