gì nữa, đừng nghĩ tới nữa…”Người đàn ông đó và tôi đã kết thúc, cho dù tôi không cam tâm, muốn biết lý do, muốn nghe chính miệng anh ấy nói ra sự thật…Bởi vì từ tận sâu trong lòng mình tôi vẫn không tin tất cả những gì chúng tôi đã trải qua đều chỉ là một màn kịch. Nếu tôi chỉ là một cô gái mười mấy hai mươi tuổi, tôi có thể bị anh ấy lừa gạt. Nhưng tôi đã qua cái tuổi đó từ lâu, lăn lộn trong nghề luật sư, gặp đủ mọi kiểu người, bản lĩnh của tôi chưa đạt đến mức liếc một cái liền biết tốt xấu nhưng chắc chắn không ngu xuẩn tới nỗi bị người ta dắt mũi mà không chút nghi ngờ.Bản thân tôi đúng là rất mâu thuẫn, một mặt muốn thấy Ngô Giang, mặt khác tôi cũng hiểu điều đó chẳng có ý nghĩa gì.Chúng tôi không thể quay lại được nữa, trên danh nghĩa tôi sẽ trở thành vợ của Cao Phi. Cứ cho là Ngô Giang và Phan Ý An đã thật sự ly hôn thì sao, bố anh ấy chỉ cần bớt chút thời gian là biết hoàn cảnh của tôi.Hai cuộc hôn nhân trên danh nghĩa, chẳng ai quan tâm giữa tôi và Nguyên Bảo hay Cao Phi như thế nào, một phụ nữ kết hôn đến hai lần, toàn cùng với con trai gia đình giàu có, nếu nói là hoàn toàn không có mục đích xấu thì chẳng ai tin tưởng.Ngay cả một gia đình bình thường còn không muốn con trai họ lấy tôi chứ đừng nói đến nhà họ Ngô tiền đè chết người, lúc nào cũng phòng người ngoài như phòng giặc.Không nên nghĩ đến anh ấy nữa, đáng lẽ ra ngay từ đầu tôi không nên vọng tưởng có được một kết thúc tốt đẹp. Thật ra ai cũng biết trên đời này chẳng có đôi giày nào chỉ vừa với duy nhất một người, nếu hoàng tử đem chiếc giày thuỷ tinh của Lọ Lem cho các cô gái đi thử để tìm nàng thì tôi đoán chắc chàng sẽ có hẳn một bầu đoàn thê tử.Nói cho cùng thì có tìm được nàng hay không cũng chẳng quan trọng lắm, cho dù không có nàng chàng vẫn là hoàng tử cao quý, rồi chàng sẽ tìm được một cô gái quý tộc xinh đẹp hay một công chúa để làm vợ. Còn nàng… nếu nàng không muốn chết già trong xó bếp hoặc bị bà mẹ kế làm cho thê thảm thêm thì nàng sẽ phải tự cứu mình.—————————————***—————————————Khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy, nắm tay người mình yêu trong hôn lễ, hứa hẹn bên nhau trọn đời… đó là ước mơ của rất nhiều cô gái.Tôi cũng từng có mong ước đó, nhưng đấy là khi tôi còn trẻ, còn tràn đầy hy vọngvào tương lai. Bây giờ trái tim đã quá mệt mỏi, chỉ muốn một cuộc sống bình lặng không sóng gió.– Chị tinh mắt thật, chiếc váy này mới được nhập về, xu hướng váy trơn đang làm mưa làm gió mùa xuân năm nay đấy chị. –Nhân viên bán hàng không ngừng tán dương tôi. –Chị mặc đẹp quá, nhìn cứ như người mẫu chụp ảnh quảng cáo ấy!Tôi xoay mình trong gương, cũng không tệ lắm. Dù sao chỉ làm giả để loè thiên hạ nên tôi nghĩ không cần khoa trương quá. Nhân viên tư vấn giới thiệu nhiều mẫu váy cầu kì, phần đuôi váy dài tha thướt, trang trí rất đẹp mắt, nhưng mà nghĩ đến cảnh ôm theo cái đuôi khủng bố này chạy lăng xăng để chụp ảnh thì chắc phải tốn không ít calo nên tôi chọn kiểu váy đơn giản nhẹ nhàng.Lúc tôi từ phòng thử đồ bước ra ngoài, Cao Phi đang ngồi xem báo chờ tôi.– Cao Phi, chiếc váy này anh có ưng mắt không, nếu không ưng tôi sẽ đổi.Cao Phi ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt vụt sáng, chắc anh ta đã thấy tiềm năng của tôi trong việc khiến Thuỵ Du phải tức đến nổ đom đóm mắt, cái gì chứ riêng khoản dáng dấp thì tôi ăn đứt Thuỵ Du. À, thật ra nếu là phong cách kute dễ thương thì tôi không hợp bằng Thuỵ Du, có điều Thuỵ Du cũng ngang tuổi tôi, cô ta đâu có diện được kiểu dễ thương đáng yêu nữa đâu.Cao Phi đi đến gần tôi, mỉm cười rất khó hiểu. Nhân viên cửa hàng đứng một bên lại tiếp tục vai trò làm cái máy khen.– Anh chị đẹp đôi quá, trông cứ như một cặp diễn viên điện ảnh!Cô ta tinh mắt thật đấy, đúng là tôi và Cao Phi đang đóng phim, mỗi tội phim này không có đạo diễn hay biên kịch, cũng chẳng ra rạp bán vé, hơn nữa mục đích chủ yếu là tương tác với người xem.– Em mặc cái váy này rất đẹp, nhưng em không muốn kiểu nào cầu kì hơn à? Loại có ren hoa thêu tay chẳng hạn.Thật là đáng khen, Cao Phi thậm chí còn biết đến cái gọi là ren hoa thêu tay trên váy!– Tôi thích chiếc này!– Thế thì cứ theo ý em.Việc thử váy cưới của tôi và Cao Phi diễn ra khá đơn giản. Cao Phi đột nhiên đưa tay gỡ chiếc kẹp càng cua tôi dùng để giữ búi tóc. Động tác này không có gì đặc biệt, chỉ là nhìn từ bên ngoài thì hơi mờ ám.Mái tóc đen của tôi xoã xuống, những lọn tóc xoăn phủ lên hai vai và trước ngực. Tôi nghi hoặc nhìn Cao Phi.– Như thế này sẽ đỡ lộ liễu hơn.Lộ liễu? Anh ta đang ám chỉ ngực tôi à?Đúng là chiếc váy này khoét ngực hơi sâu nhưng cũng không đến nỗi hở nhiều da thịt lắm.Ánh mắt Cao Phi trở nên nhu hoà, không biết có phải tôi bị ảo giác không mà lại cảm thấy trong mắt anh ta chứa vài phần tình cảm.– Có người từng nói với tôi, có những thứ nếu bỏ lỡ thì sẽ không bao giờ quay lại được. Nhưng mà tôi không tin, có thể quay lại hay không phải thử một lần mới biết được.Câu này có ý gì? Não bộ của tôi hoạt động mất khoảng hai phút vẫn không hiểu được thâm ý của lãnh đạo.Tôi vô tình nhìn ra bên ngoài cửa kính.Không xa lắm, ngay bên ngoài cửa hàng áo cưới
