Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326764

Bình chọn: 8.5.00/10/676 lượt.

chỉ có đồ ăn thừa từ hôm qua và thực phẩm tươi chưa chế biến, tôi lục lọi một lúc không thấy có thứ gì vừa mắt, mà hôm nay tôi không có tâm trạng nấu nướng, tốt nhất là gọi đồ ăn ngoài.Ăn bánh pizza cộng thêm một cốc Pepsi, bụng tôi đã ngừng biểu tình. Khó hiểu là trước đây tôi từng ăn bánh của cửa hàng này rồi, cảm thấy rất ngon, lần này ăn lại cứ như nhai sáp, chẳng có mùi vị gì cả.Tôi quyết tâm không sờ tới cái di động, đề phòng bản thân trong lúc hồ đồ lại chạy đi gặp Ngô Giang.Xem ti vi, xem báo, đọc truyện, xem tài liệu, lên mạng… tôi cố gắng để tìm tất cả mọi việc có thể làm được ra nhằm phân tán sự chú ý. Nhưng tôi không biết ti vi chiếu cái gì, không biết trên báo có tin gì, cũng chẳng hiểu nội dung của tài liệu… nói cách khác thì một chữ cũng không vào nổi đầu.Lần trước tôi đã mềm lòng trước Ngô Giang, biết rõ là không nên nhưng vẫn đồng ý bắt đầu cùng anh ấy, kết quả là thương tích đầy mình. Nếu tôi còn không rút nổi kinh nghiệm tiếp tục đâm đầu vào hố lửa thì không nghi ngờ gì nữa, bệnh của tôi đã hết cách chữa trị.Tôi mở nhạc trong phòng, quyết định uống hai viên thuốc ngủ rồi nằm lên giường. Tôi không thể đi gặp Ngô Giang, đã biết sẽ không có kết quả thì chẳng nên tiếp tục.Đầu óc từ suy nghĩ tỉnh táo dần trở nên mơ màng, tai tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, muốn chạm vào nhưng mí mắt nặng trịch, không cách nào mở ra được.Liệu anh ấy có ngồi ở công viên cả đêm không?Chắc là không, tuy trời đã sang xuân nhưng vẫn còn lạnh, ngồi ở đấy sẽ thành ngô đông lạnh mất. Anh ấy sẽ không ngốc như vậy.Không gặp không về!Ngô Giang, mau về đi, đừng đợi em! Em sẽ không đến.Chuông điện thoại reo không ngừng, chỉ là sau một lúc tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, không nghe được gì nữa.———————-***———————-– Diệp Thư, Diệp Thư, em không định dậy à?Tôi khó khăn mở mắt, gương mặt Cao Phi ở rất gần làm tôi giật mình.– Có chuyện gì thế?– Chúng ta phải đi chụp ảnh cưới, em nhớ chứ?À, đúng rồi. Tôi mệt mỏi gật đầu với anh ta. Đợi Cao Phi rời khỏi phòng mình tôi mới ra khỏi chăn, vội vã chộp lấy cái điện thoại.Hai mươi cuộc gọi nhỡ, chín tin nhắn.“Diệp Thư, sao em chưa đến?”“Có chuyện gì với em phải không, sao em không nghe điện thoại?”“Trời rất lạnh, em thực sự không đến sao?”“Người phụ nữ nhẫn tâm, em không đến anh sẽ không chờ em nữa.”Tim tôi khẽ thắt lại. Anh ấy bỏ cuộc cũng tốt, hai chúng tôi càng kéo dài càng khó khăn.“Em không đến gặp anh thì anh sẽ đến chỗ em.”“Diệp Thư, anh đang đứng ở cổng khu biệt thự em ở, em ra ngoài gặp anh hoặc anh sẽ tìm cách đột nhập vào đó.”“Thôi được, anh chịu thua, bảo vệ khu này chặt quá, anh không vào được. Em mau ra đây!”“Anh không hiểu, cho dù em nghe được gì thì ít nhất cũng nên đợi anh trở về giải thích với em. Vì sao em lại vội vàng lấy anh ta?”“Diệp Thư, gặp anh được không, anh không muốn chúng ta lại bỏ qua nhau một lần nữa.”Tôi ngồi bó gối trên giường, gục đầu xuống, cảm thấy trái tim mình bị rất nhiều cây kim châm vào, đau nhức âm ỉ.Giải thích thì thế nào? Tôi bây giờ đã cưỡi lên lưng cọp, nhảy xuống chẳng phải là tan xương nát thịt hay sao? Cao Phi muốn tôi sống không bằng chết cũng chẳng có gì khó. Hơn nữa… tôi đã lựa chọn con đường trả thù thì không thể không có anh ta.Tôi vỗ vỗ mặt mình, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.Khi xe ô tô ra khỏi cổng khu biệt thự tôi còn để ý bên ngoài nhưng không thấy Ngô Giang, chắc anh ấy đã đi từ lâu…Từ lúc ở nhà cho tới khi đến khách sạn Lavender tôi và Cao Phi rất hạn chế nói chuyện. Anh ta có tâm sự, tôi cũng có tâm sự, chẳng ai muốn mở miệng.Người chụp ảnh cưới cho tôi và Cao Phi là một người khá có tiếng tăm trong lĩnh vực này, nghe nói mời được ông ấy không dễ chút nào. Chỉ là một màn che mắt thiên hạ mà anh ta cũng đầu tư kĩ càng như thế.Hay thật, vừa đúng tối qua tôi cũng chuẩn bị cho Cao Phi một sự bất ngờ, anh ta tìm nhiếp ảnh gia này thì tác dụng thúc đẩy càng lớn.Suốt nửa tiếng đồng hồ cả tôi và Cao Phi bị nhiếp ảnh gia từ nhắc nhở nhẹ nhàng đến tức giận mắng mỏ.– Hai người làm cái gì thế, chụp ảnh cưới mà mặt buồn như đám ma.Tôi thật muốn khen ông ấy một câu, khả năng quan sát của chú thật tốt.– Này anh, chú rể mà lạnh lùng thế à, anh có muốn cưới cô ấy không, ánh mắt phải thể hiện sự vui mừng yêu thương chứ!Cái này đúng là làm khó Cao Phi rồi, tôi có phải người anh ta yêu đâu, làm sao thể hiện tình cảm tha thiết được. Mà anh ta cứ lạnh lùng còn hơn, giả như bây giờ anh ta đem ánh mắt yêu thương ra biểu diễn khéo tôi lại sợ đến không đứng nổi.– Cô ơi, cô là cô dâu đấy, cô phải cười hạnh phúc hay là e lệ ngượng ngùng, phải nhìn chồng cô tràn ngập tình cảm chứ, sao cô cứ nhìn lung tung xung quanh làm gì hả? Ở đây chồng cô là người đàn ông đẹp trai nhất rồi, không cần chú ý ai khác đâu! –Mặt nhiếp ảnh gia đã đỏ gay như con gà chọi, chắc ông ấy bị tôi và Cao Phi làm tức điên rồi.Tôi thở dài quay sang nhìn Cao Phi. Thuỵ Du ơi là Thuỵ Du, tối qua đã lên facebook ngụ ý khiêu khích rõ ràng như thế rồi mà chẳng lẽ hôm nay cô ta không đến à? Cô ta thích nhất là tranh cướp thứ gì của người khác cơ mà.– Quàng tay lên cổ chú rể