Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325864

Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.

đi, hai người nhìn nhau đắm đuối vào!Tôi cũng không định làm người chụp ảnh tăng huyết áp vì tức giận nên chủ động phối hợp, vòng tay ôm lấy cổ Cao Phi.Cao Phi hơi cứng người lại, anh ta nhìn tôi chăm chú rồi mỉm cười.– Đúng rồi, chú rể biểu cảm rất tốt. Cô dâu cười đi nào!Cái này giống y như đóng phim, tôi và Cao Phi là diễn viên còn ông chú chụp ảnh đóng vai trò làm đạo diễn, nghĩ thế nên tôi không tự chủ bật cười.Trong lúc tôi đang không tập trung thì Cao Phi bất ngờ áp sát mặt tôi. Mùi nước hoa từ tinh dầu vỏ cam quanh quẩn bên cạnh khiến tôi thất thần.Cảm giác mềm mại trên môi truyền đến, máu trong người tôi dường như đông lại.Tôi kinh hãi trợn mắt nhìn Cao Phi, anh ta… anh ta… lại dám hôn tôi?– Tuyệt, đẹp lắm, rất tự nhiên!Tự nhiên cái con khỉ, đây là tự ý xâm phạm thân thể của người khác! Cao Phi phát bệnh thần kinh rồi, đáng lẽ tôi nên báo cho viện tâm thần mang anh ta đi để khỏi gây nguy hiểm cho xã hội.Tôi vô tình nhìn vào tấm gương lớn trong đại sảnh. Hình ảnh một cô gái xinh đẹp mặc váy xanh phản chiếu trong gương, bởi vì cô ta đứng phía sau lưng nên lúc nãy tôi không nhìn thấy, có điều Cao Phi hẳn là thấy rất rõ.Thảo nào anh ta bất ngờ giở trò quỷ, tôi cứ tưởng anh ta bị điên.Thì ra Thuỵ Du đã đến.Tôi tự nhiên ghé sát tai Cao Phi thì thầm.– Anh hài lòng với bất ngờ này chứ?Cao Phi lạnh lùng cười, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve gương mặt tôi.– Cảm ơn em, tôi rất hài lòng!Tôi quan sát biểu hiện của Thuỵ Du từ tấm gương. Cô ta cắn môi, quay mặt đi như đang khóc, sau nửa phút thì bỏ chạy.Tôi và Cao Phi ngay lập tức rời nhau. Cao Phi dợm bước đuổi theo Thuỵ Du nhưng không hiểu sao bỗng đứng lại.– Tôi… có nên đuổi theo cô ấy không?Tham khảo ý kiến của tôi à? Theo tôi thì không, cứ để cô ta hưởng thụ cảm giác bị bỏ rơi, như thế sau này mới dễ bắt cô ta lại, phải cho cô ta thấy chỉ có Cao Phi mới cho cô ta một đám cưới danh chính ngôn thuận, đây là thứ mà phụ nữ nào cũng muốn nhưng Cao Vũ lại không thể cho.Nhưng mà trong phim rất hay có cảnh nhân vật chính bỏ chạy vì kích động, qua đường bị xe đâm chết. Eo ôi, xem nhiều phim quá làm tôi lại tưởng tượng linh tinh rồi!– Anh cứ nên đuổi theo đi, đề phòng Thuỵ Du lái xe không cẩn thận.Ánh mắt Cao Phi hơi tối lại.– Được, vậy em ở đây chờ tôi. Một lúc nữa tôi sẽ quay lại!Cái gì, còn quay lại hả? Hôm nay diễn kịch chưa đủ sao?Tôi thản nhiên kiếm cái ghế ngồi xuống, ngược lại cả ông chú chụp ảnh, người phụ việc và trang điểm đều đang nhìn tôi tò mò.– Chồng cô đi đâu vậy? –Ông chú chụp ảnh cau mày hỏi tôi.– Chú chịu khó chờ một chút, anh ta đi gặp bạn gái cũ, một lúc nữa sẽ về.– Cái gì? –Cả ba người đồng thanh hô lên, thật là ăn ý trong công việc.Cô gái trang điểm có vẻ thông cảm với tôi, nhẹ nhàng nói.– Chị đừng buồn, chắc chồng chị và cô ta không có gì đâu.Làm ơn đi người đẹp, nếu Cao Phi và Thuỵ Du không có gì thì tôi mới phải lo lắng đấy, tốt nhất là họ có gì đi, thế tôi mới mau chóng được giải thoát.Ông chú chụp ảnh lên tiếng chất vấn tôi.– Cô cứ để chồng cô đi như thế à? Nếu là vợ tôi thì bà ấy sẽ túm tóc con bé kia mà cho nó mấy cái tát luôn ấy.Chú ơi chú bà tám quá đi, chú định khuyên cháu đi đánh ghen chắc!Tôi ngồi một lúc thấy hơi chán liền ra ngoài vườn hoa của khách sạn đi dạo. Bước từ trong ra ngoài nhiệt độ thay đổi đột ngột làm tôi lạnh run người. Ngớ ngẩn thật, tôi mặc cái váy cưới mỏng manh lại còn hở lưng hở ngực, không mau chóng đi vào sẽ chết vì rét.Đột nhiên một chiếc áo vest đen của nam giới khoác lên người tôi. Hơi thở ấm áp quen thuộc phả lên gáy làm tôi không nén được rung động.– Đi theo anh! –Ngô Giang lạnh lùng nói, không đợi tôi trả lời đã kéo tay tôi. Anh ở phía sau em – Chương 60Chương 60 : Cô Ấy Là Vợ TôiTôi giằng tay mình khỏi Ngô Giang, lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi.– Anh muốn làm gì?– Anh chỉ muốn nói chuyện với em.– Tôi không có chuyện gì để nói với anh.Ngô Giang đi về phía tôi, không chút nào che giấu sự tức giận. Tôi hoảng hốt lùi thêm mấy bước tới khi lưng chạm vào tường. Ngô Giang ngay lập tức vây tôi lại trong hai cánh tay của anh ấy.– Em không có chuyện gì để nói à? –Ngô Giang gằn lên từng tiếng. –Em mặc kệ anh chờ cả đêm bên ngoài, sáng nay còn vui vẻ đi chụp ảnh cưới với Cao Phi. Diệp Thư, trước khi anh đi em đã nói sẽ đợi anh quay lại, vậy mà anh chưa về em liền nhận lời lấy người khác, có phải em thấy anh rất ngu ngốc, rất dễ lừa không?Tôi hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh, sau đó đem tất cả hoà nhã tích luỹ được để hỏi Ngô Giang một cách bình thường mà không nghiến răng nghiến lợi.– Anh chỉ cần trả lời em một câu, nếu đáp án là không thì em lập tức sẽ huỷ đám cưới với Cao Phi, cúi đầu xin lỗi anh. Còn nếu đáp án là có… từ nay về sau anh cút xa một chút, đừng chạy đến trước mặt em.Sắc mặt Ngô Giang trầm xuống.– Em hỏi đi!– Đứa bé trong bụng Phan Ý An có phải con anh không?Tôi không rõ vì sao thời điểm này tôi lại kích động như vậy. Trong đầu tôi nảy lên ý nghĩ hết sức điên cuồng. Nếu Ngô Giang không làm chuyện có lỗi với tôi, nếu mọi thứ chỉ là hiểu lầm, chẳng sợ Cao Phi gây khó dễ


XtGem Forum catalog