út kẻo bị sét đánh oan.– Em…Ngô Giang tức giận đến trán nổi gân xanh, anh ấy bước đến gần tôi, có vẻ hết sức kiềm chế nói với tôi.– Diệp Thư, đúng là anh có những chuyện chưa nói với em. Nhưng anh không phản bội em, nếu anh có lỗi lầm gì thì đấy là anh đã lưu tinh trùng trong cái bệnh viện chết tiệt của nhà họ Phan.Tôi sửng sốt không nói nên lời. Có lẽ nào…– Sau khi anh trai anh mất tích, vì lo lắng việc nhà anh sẽ không có người thừa kế nếu anh gặp bất trắc nên bố anh đã yêu cầu anh lưu tinh trùng trong một bệnh viện ở Mỹ. Bệnh viện đó thuộc về gia đình Ý An, mọi thủ tục đáng lẽ bắt buộc phải có khi cô ấy yêu cầu thụ tinh nhân tạo đã bị bỏ qua. Việc duy nhất anh làm được khi biết chuyện là bắt họ huỷ bỏ ống nghiệm chứa tinh trùng còn lại. Về phần đứa bé… cô ấy muốn dùng nó để hàn gắn quan hệ của bọn anh. Anh ở phía sau em – Chương 62Chương 62 : Anh yêu emTôi có chút choáng váng, tạm thời chưa thể tiếp nhận được những gì Ngô Giang nói.Phan Ý An mang thai con của Ngô Giang nhưng đó lại là kết quả của thụ tinh nhân tạo. Chị ta muốn dùng đứa bé để giữ Ngô Giang.Tôi thật sự không hiểu, nếu chị ta có thể làm ra hành động như thế chứng tỏ chị ta rất yêu Ngô Giang, vậy vì sao lúc trước lại đồng ý ly hôn?Trong suốt thời gian qua Ngô Giang đã ở đâu? Vì sao tôi không thể liên lạc được với anh ấy?Đầu óc tôi loạn thành một đoàn, mơ mơ hồ hồ theo Ngô Giang lên taxi, đến khi tôi thoát khỏi mớ suy nghĩ bòng bong thì nhận thấy con đường xe đi là đường về căn hộ tôi thuê.Chiếc xe đỗ lại dưới sân, tôi quay sang Ngô Giang, không đành lòng nói:– Em không sống ở đây nữa.Ngô Giang dùng tay trái mở cửa xe, chậm rãi bước xuống.– Anh biết, bây giờ anh sống ở đây.Anh ấy vẫn còn giữ chìa khoá nhà tôi. Suy nghĩ ấy khiến cho tôi không cách nào mở miệng nói rằng tôi phải về gặp Cao Phi được. Tôi dặn lái xe chờ mình rồi theo Ngô Giang lên nhà.Trong phòng khách vẫn còn chiếc vali của Ngô Giang, có lẽ anh ấy mới về thành phố H hôm trước. Tôi rời khỏi nhà chưa lâu lắm, hơn nữa cuối tuần đều thuê người giúp việc đến quét dọn nên nhà không đến nỗi bụi bẩn.– Giang, anh cần em giúp gì không?Ngô Giang kéo vali về phòng ngủ, tay trái không phải tay thuận của Ngô Giang nên anh ấy có phần khó khăn. Tôi nhanh chân giúp anh ấy mở cửa phòng.– Em giúp anh thay đồ nhé!Chỉ có một tay chắc sẽ không thuận tiện thay áo, nhất là sơ mi và pyjama. Ngô Giang đột nhiên nhìn tôi chăm chú, giọng nói trầm ấm lại có chút run rẩy.– Em có ở lại không?Tôi cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ, không cách nào thốt ra miệng được, chỉ có thể lắc đầu.Quan hệ giữa chúng tôi bây giờ không còn như trước đây, tôi không thể coi như chưa có gì xảy ra mà ở cạnh anh ấy.– Diệp Thư, thật ra em muốn thế nào? Anh và Ý An không hề có gì, bọn anh đã ly hôn từ lâu, đứa bé này cũng không phải lỗi của anh. Em nhất quyết lấy Cao Phi sao?Không phải là tôi muốn thế nào, sự việc bây giờ không theo ý tôi được nữa. Đứa bé kia, cho dù muốn chối bỏ thì nó đã tồn tại trên đời. Giữa Ngô Giang và Phan Ý An có hai đứa trẻ kết nối, sao có thể nói không có gì là không có gì.– Tại sao? Ý An yêu anh như vậy thì sao lại đồng ý ly hôn?Ngô Giang mệt mỏi lắc đầu. Anh ấy không muốn nói với tôi.Vì sao lại phải giấu tôi, có bí mật gì ở đây?– Giang, bên cạnh anh có quá nhiều chuyện em không hiểu được, mà anh lại cố tình không để em biết. Em muốn thẳng thắn còn anh lại muốn che giấu. Khi em khó khăn anh ở đâu, khi em cần anh nhất tại sao người em gặp được qua điện thoại lại là Phan Ý An?Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề, tôi thực sự không thể tiếp tục đứng đây thêm nữa, nếu không chắc tôi sẽ nghẹt thở.Tôi quay người đi ra ngoài.– Diệp Thư!Bước chân không tự giác dừng lại, tôi không nhìn thấy vẻ mặt Ngô Giang, chỉ cảm thấy âm điệu buồn bã trong giọng nói của anh ấy.– Vì sao em lại kiên quyết như vậy, vì sao lại là cậu ta, chẳng lẽ em không thể quên Cao Phi?– Cao Phi có gì không tốt, anh ấy có tiền, có thế lực, anh ấy chưa từng kết hôn, cũng không có con riêng. Khi em gặp khó khăn anh ấy xuất hiện, anh ấy cũng không giấu diếm em chuyện gì. Anh nói xem Cao Phi không bằng anh ở điểm nào?Ngô Giang không trả lời, tôi lập tức bước về phía cửa ra vào.Cao Phi đúng là hình mẫu lý tưởng của người đàn ông độc thân. Anh ta chưa từng kết hôn, chẳng qua là còn dây dưa với người tình cũ. Anh ta xuất hiện giúp đỡ tôi bởi vì anh ta cần tôi làm chút chuyện mà người khác không làm được. Giữa tôi và Cao Phi ngoài mối quan hệ lợi ích ra thì chẳng có gì khác, tôi không cần thiết phải biết chuyện gì của anh ta cho nên anh ta cũng không cần phải giấu tôi.Trước khi tôi đóng sập cửa nhà thì nghe thấy tiếng nói khàn khàn của Ngô Giang.– Anh yêu em.Tôi cảm thấy sống mũi cay cay. Đúng là nếu đặt lên bàn cân, điểm duy nhất Ngô Giang hơn Cao Phi là anh ấy yêu tôi.Nhưng mà chỉ tình yêu thì không đủ. Kể từ khi anh ấy rời đi giữa tôi và Ngô Giang đã hình thành bức tường ngăn cách không dễ gì xoá bỏ.Tôi có thể bỏ qua những người phụ nữ đã ở bên cạnh Ngô Giang, nhưng tôi không biết liệu một ngày nào đó họ có giống như Phan Ý An, đột nhiên
