hỉ làm như vô tình nói:– Hôm nay tôi nhận được tin nhà họ Ngô có biến, hình như Ngô Vũ Kỳ đã tước bỏ quyền thừa kế của Richard Ngô và thu lại toàn bộ tài sản của Phoenix mà anh ta có trong tay. Em nói xem, cuộc đời luôn có những chuyện mà chúng ta không lường trước được, một người đàn ông đang ở đỉnh cao, có mọi thứ rồi lại thành hai bàn tay trắng, chắc anh ta bây giờ rất chật vật.Tôi không đáp lại Cao Phi, bình tĩnh cho bát vào bồn rửa, vặn vòi nước. Trong đầu đột nhiên nghĩ đến câu hỏi mà trước đây Ngô Giang từng hỏi tôi.“Nếu anh không có gì cả, không phải người thừa kế Phoenix, không phải con trai của Ngô Vũ Kỳ, chỉ có hai bàn tay trắng bắt đầu sự nghiệp, em có chấp nhận sống cùng anh hay không?”Tôi rất muốn trả lời “Có” với anh ấy. Tôi chẳng hề ngại chuyện Ngô Giang không có bố mẹ giàu có, không được thừa kế gia sản bạc tỷ, không sợ cùng anh ấy sống vất vả. Cái tôi sợ là xung quanh Ngô Giang có quá nhiều vướng mắc. Phan Ý An, hai đứa trẻ, Triệu Lan Phương… tất cả chừng ấy bí mật đủ để khiến tôi không dám bước tiếp.Cảm giác lạnh cóng từ bàn tay truyền đến khiến tôi tỉnh táo trở lại. Từ nãy đến giờ tôi không xoay vòi nước ấm mà lại bật nước lạnh khiến hai bàn tay cũng đỏ ửng lên.Tình cảm đúng là thứ không tốt, chỉ toàn khiến người ta phiền lòng.Ngô Giang bị tước quyền thừa kế cũng có nghĩa là anh ấy và bố mình đã xảy ra xung đột. Chuyện này… rất có thể là vì tôi.Tôi úp chiếc bát cuối cùng lên giá, tần ngần đứng ở phòng bếp một lúc liền quyết định đến chỗ Ngô Giang. Khi tôi thay quần áo xong, xách túi bước xuống cầu thang thì tình cờ gặp Cao Phi.– Em định ra ngoài à?Tôi gật đầu.– Tôi có chút việc cần giải quyết.Cao Phi chỉ cười nhạt rồi quay người đi, không hiểu sao anh ta cứ luôn thích nói chuyện mà không nhìn mặt tôi.– Buổi tối nên cẩn thận một chút, gọi thẳng taxi vào cổng khu biệt thự ấy.– Tôi biết rồi, cảm ơn anh.– À… câu hỏi của em về Thuỵ Du tôi vừa suy nghĩ kĩ càng. Tôi nghĩ đáp án có chút ít thay đổi.Tai tôi ngay lập tức dỏng lên nghe ngóng. Thay đổi cái gì đây? Lẽ nào Cao Phi đã hết bệnh não tàn?– Tôi sẽ khiến bố tôi và cô ta chia tay, sau đó tôi sẽ đá cô ta.Ồ, thì ra đây là chút ít thay đổi mà Cao Phi mới có được sau khi đã “suy nghĩ kĩ càng”.Thôi, thế cũng coi như là có tiến bộ so với hồi anh ta có cái tư tưởng đem Thuỵ Du về bên cạnh mình để hành hạ đến hết đời rồi.Mặc dù nói một cách khách quan thì tôi nghi ngờ những gì anh ta nói với tôi đều là nói dối, thật ra mục đích của anh ta là gì cũng không phải vấn đề tôi cần quan tâm, dẫu sao thì Cao Phi cũng không nhằm vào tôi. Anh ở phía sau em – Chương 64Chương 64 : Đau đớnCăn hộ ở khu nhà gần hồvốn do tôi thuê, vậy mà bây giờ khi đến đây tôi lại có cảm giác mình mới làkhách.Tôi đẩy cửa bước vào.Ngoại trừ phòng ngủ bật đèn sáng thì cả căn nhà đều chìm trong bóng tối. NgôGiang đứng bên cửa sổ, ánh sáng hắt từ phòng ngủ chỉ đủ để tôi nhìn thấy hìnhdáng của anh ấy. Điếu thuốc đang cháy hiện lên một chấm đỏ trong bóng tối.Nhà nồng nặc mùi thuốc,không rõ Ngô Giang đã hút bao nhiêu điếu.Tôi bật đèn phòngkhách, Ngô Giang đứng trong bóng tối đã lâu, đáng lẽ anh ấy phải bị chói mắtnhưng Ngô Giang lại giữ nguyên tư thế, nhìn tôi không chớp mắt.Tôi đi đến chỗ cửa sổ,mở tung hai cánh cửa cho không khí bên ngoài tràn vào, xua tan bớt mùi thuốc.– Vìsao em quay lại? –Giọng nói trầm ấm của Ngô Giang khản đặc bất thường.Vì sao? Tôi cũng khôngbiết là vì sao, chỉ là tôi không chịu nổi khi nghĩ Ngô Giang sẽ một mình vật lộntrong nhà với cái tay bị thương.Tôi giật điếu thuốctrên tay Ngô Giang rồi dụi vào gạt tàn. Trong gạt tàn có rất nhiều mẩu thuốc…– Làmsao anh châm được thuốc lá? –Tôi tức giận chất vấn.Người đàn ông đáng ghétnày, đã không khoẻ còn hút thuốc.Ngô Giang cười nhẹ.– Anhchỉ bị trật khớp chứ có phải tàn phế luôn đâu. Hơn nữa dùng bật lửa bằng taytrái cũng không khó lắm, luyện tập một chút là được.– Từnay không được hút thuốc nữa!Tôi đi vào phòng bếp, mởtủ lạnh. Bên trong đã rỗng không từ lâu. Tôi xếp thực phẩm vào trong tủ. Trứng,thịt, rau quả tươi, giò, xúc xích, bánh mì, sữa… Ngô Giang chắc chắn sẽ khôngăn uống cho tử tế, tốt nhất là mua sẵn thực phẩm, khi nào ăn sẽ nấu. Tôi đangphân vân không biết có nên thuê một người giúp việc đến nấu ăn hàng ngày choanh ấy không.Khi tôi vừa đứng lên bỗngnhiên có một cánh tay ôm lấy hông mình. Ngô Giang vùi đầu vào gáy tôi.– Emluôn như vậy, vào thời điểm anh nảy ra suy nghĩ từ bỏ thì em lại xuất hiện.Người tôi khẽ run lên.Ngô Giang hiện nay đã không còn gì, nếu tôi bỏ mặc anh ấy…– Anhchưa ăn tối đúng không? Bây giờ anh đi tắm đi, em sẽ hâm lại cháo cho anh.Trên đường đi tôi đãvào tiệm cháo sườn mua cháo cho Ngô Giang. Cháo ở đây nổi tiếng nhiều năm nay,lần trước khi tôi và Ngô Giang vào ăn anh ấy cũng rất thích.Ngô Giang không động đậy,hai chúng tôi cứ đứng như thế một lúc anh ấy mới chịu buông tôi ra.– Gộiđầu giúp anh, anh không tự làm được!Cũng phải, với một cáitay thì mặc quần áo và gội đầu chắc chắn là không dễ dàng.Tôi bật nước nóng, chuẩnbị quần áo cho Ngô Giang. Không hiểu sao Ngô Giang chỉ rời k