hỏi tôi vài thángmà lại giống như đã rất lâu, ngay cả cởi áo cho anh ấy tôi cũng có phần ngạingùng.– Chỉlà nhờ em cởi áo gội đầu thôi, anh có ăn thịt em đâu mà em lúng túng như vậy.Hừ, có giỏi thì tự làmđi, đã nhờ vả người ta còn nhiều chuyện!Ngô Giang nằm vào trongbồn tắm, tôi dùng vòi hoa sen xịt nước cho ướt tóc anh ấy rồi lấy dầu gội rathoa đều. Hình như đây là lần đầu tiên tôi gội đầu cho người khác ngoài bà tôi.Thời gian bà tôi bắt đầugiai đoạn mất dần ý thức tôi cũng chăm sóc bà từ việc tắm rửa đến ăn uống,nhưng công việc của tôi không cho phép tôi dành nhiều thời gian cho bà, cuốicùng đành phải để bà tôi vào viện.Tôi cẩn thận không để dầugội vào mắt Ngô Giang, xả sạch bọt rồi dùng khăn lau tóc cho anh ấy.– Xongrồi, anh tắm đi, em ra ngoài hâm cháo. –Tôi tiện tay cài vòi sen rồi quay ngườiđi. –Anh phải chú ý không để ướt băng đấy.Có lẽ Ngô Giang vô ý chạmvào vòi nước nên nước từ vòi sen đột ngột phun lên người tôi.– Á,Giang, tắt nước đi! –Tôi vội vã tránh khỏi tầm phun.Lúc vào nhà tắm tôi chỉmặc quần dài và sơ mi mỏng, bây giờ thì ướt hết cả.– Xinlỗi, anh không cẩn thận.– Không sao, em có quần áo trong phòng, để em đi thay. Anh cứ tắm đi!Còn phải chờ Ngô Giangăn xong tôi mới yên tâm về chỗ Cao Phi, trong khoảng thời gian đó chắc cứ mặcpyjama cũng được, lúc nào về thì thay quần áo khác. Tôi không thích đóng bộnghiêm chỉnh khi ở nhà, cảm thấy cơ thể bị căng cứng rất khó chịu.Tôi cởi bỏ quần áo bênngoài, ngay cả đồ lót cũng bị ướt, may mà đây là nhà tôi, trong tủ cái gì cũngcó đủ.Bỗng nhiên bàn tay còn ẩmướt của Ngô Giang nắm lấy vai tôi, kéo tôi quay về phía anh ấy, không biết anh ấyvào phòng ngủ từ lúc nào. Tôi còn chưa cài cúc áo pyjama nên vội vã kéo hai vạtáo lại.– Buông ra, anh làm gì thế? Tự nhiên phát điên…Ngô Giang chỉ dùng mộttay cũng có thể giật tay tôi xuống khiến hai vạt áo bị bung ra. Ánh mắt nóng rựccủa anh ấy chăm chú vào ngực tôi.Sau đó Ngô Giang độtnhiên thở phào nhẹ nhõm buông tôi ra. Anh ấy gục đầu lên vai tôi, mái tóc còn ẩmcọ lên da thịt làm tôi khẽ run lên vì lạnh.– Emchưa “cùng” với cậu ta đúng không?Tôi hiểu ý của NgôGiang. Anh ấy muốn tôi giúp mình gội đầu, rồi lại vô ý làm tôi bị ướt… mục đíchthật sự chẳng qua là muốn tôi cởi đồ. Anh ấy muốn biết trên người tôi có dấu vếtcủa Cao Phi hay không. Ngô Giang có thể hỏi thẳng tôi nhưng lại chọn biện phápthăm dò kiểu này. Sợ tôi nói dối sao?Tôi lạnh lùng đẩy NgôGiang ra, cởi áo ném xuống đất.– Anhnhìn đi, nhìn cho kỹ đi! –Tôi điên tiết quát lên. –Không có gì hết, anh hàilòng rồi chứ?Ngô Giang lắc đầu, đưatay ôm lấy tôi.– Đừngtức giận, anh sai rồi! –Ngô Giang luống cuống giải thích. –Anh biết là khôngnên nghi ngờ em…– Làmtừ mấy hôm trước thì hôm nay sao còn vết tích gì được.Ngô Giang bị câu nói củatôi làm cứng đờ người. Đôi mắt vằn lên những tia đỏ.– Anhkhông tin!– Mộtnam một nữ sống chung, ngay chuyện cưới xin cũng tính rồi, anh nói xem anhkhông tin cái gì?– Emthậm chí đã kết hôn với Nguyên Bảo nhưng lần đầu tiên chẳng phải với anh sao?Tôi gạt tay Ngô Giangtrên người mình, cười lạnh.– Đólà trước đây. Cao Phi cứu em khỏi phải vào tù, em dùng thân thể báo đáp cũng làchuyện thường tình.– Đủ!Em đừng nói nữa! –Ngô Giang gầm lên.Cả người anh ấy lảo đảolùi về sau, ánh mắt đau đớn giống như một đứa trẻ bị vứt bỏ.– Em sẽkhông… chúng ta chỉ xa nhau vài tháng… em không thể đối xử với anh như vậy…Tôi nghĩ mình thật sựđiên rồi, tôi đang đem tất cả uất ức của mình dồn lên Ngô Giang, cố tình làmanh ấy đau khổ hoang mang giống như tôi đã trải qua…Không nên như thế này,tôi không nên đối xử với anh ấy như thế! Anh ở phía sau em – Chương 65Chương 65 : Nếu đúng thế thì sao?Tôi nhặt áo mặc lên người, tâm tình rối loạn đến nỗichật vật mãi mới cài nổi mấy chiếc cúc. Ngô Giang dựa người lên tủ áo, ánh mắtvẫn bám theo từng cử động củatôi.– DiệpThư… –Ngô Giang định nói gì đó với tôi nhưng bị tiếng chuông cửa cắt ngang.Tôi lấy cớ mở cửa đểtránh né Ngô Giang. Vốn dĩ mọi chuyện giữa tôi và anh ấy đã đủ căng thẳng, cáingười đang đứng chờ ngoài cửa còn khiến tôi có cảm giác mình đang ôm một quảbom sắp nổ.– CaoPhi, sao anh lại đến đây?Cao Phi cười nhẹ,đôi mắt ngay lập tức nhìn qua tôi vào trong nhà.– Tôithấy muộn rồi nên đến đón em.Anh ta không hỏinhưng lại biết tôi đi đâu, chỉ có hai khả năng, một là anh ta cho người theodõi tôi, hai là tự anh ta đã đi theo tôi.Cao Phi rốt cục cómục đích gì đây, tôi và anh ta đã thoả thuận trước ngoài những vấn đề có liênquan đến chuyện giữa anh ta và Thuỵ Du thì Cao Phi sẽ không can thiệp vào đời sốngcá nhân của tôi. Cho dù là khả năng một hay hai thì rõ ràng Cao Phi đã vi phạmthoả thuận.– Saoanh biết tôi ở đây?Cao Phi cau màynhìn ra sau lưng tôi, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.– Saoanh ta lại ở đây?Tôi ngoảnh đầu lại.Ngô Giang rất thoải mái đứng trong phòng khách, ngay tầm mắt của Cao Phi. Anh ấyvẫn cởi trần và mặc quần dài như lúc nãy, mái tóc còn ẩm ướt, nhìn qua thật sựrất có phong thái của chủ nhà hư hỏng.Cố ý, Ngô Giang chắcchắn là cố ý. Anh ấy cho rằng giữa tôi và Cao Phi có quan hệ mờ ám nên muốn chọct
