hơi biến thái.– Đại khái là tôi cũng nghĩ như vậy về câu hỏi của em. –Cao Phi nhún vai đáp lại.Đối với Phan Ý An mà nói tôi hoàn toàn không có thiện cảm, chỉ là một chút thương hại. Vấn đề là đứa trẻ chưa chào đời kia, nó là một sinh mệnh mà Ngô Giang không thể chối bỏ. Về mặt sinh học anh ấy là cha nó.Có một số chuyện càng gỡ lại càng rối, tôi cũng không rõ phải giải quyết thế nào, hiện giờ chỉ có thể nước đến đâu bắc cầu đến đấy.– Diệp Thư, tôi nghĩ yêu một người không yêu mình chẳng có gì sai, nhưng nếu không biết đâu là giới hạn thì tình yêu đó sẽ trở thành gánh nặng, một loại phiền phức, thậm chí còn khiến cho người ta sợ hãi.Cao Phi cầm quả táo trên bàn nhét vào tay tôi.– Tôi muốn ăn táo. Gọt một quả táo bù cho một cái váy cưới, như thế chắc không thiệt đâu.Không phải chứ, vẫn còn phẫn uất vì tôi đã phá hỏng cái váy à?Tôi nhìn Cao Phi, nhìn quả táo trong tay, cảm thấy người đàn ông này đúng là thay đổi còn nhanh hơn thời tiết.– Cao Phi, nếu anh đã nghĩ được như thế thì vì sao anh lại nhất quyết muốn Thuỵ Du quay về bên cạnh anh? Cứ cho là anh muốn hành hạ cô ta cả đời, nhưng dìm cô ta xuống địa ngục theo cách đó thì bản thân anh cũng không thoát ra nổi.Cao Phi làm như không nghe thấy tôi hỏi, chăm chú theo dõi tôi gọt táo.– Không đứt, em gọt cả quả mà không đứt chút nào.Gọt vỏ táo mà không đứt… chuyện này làm tôi nhớ đến thời còn học ở trường trung học V. Ngày mùng tám tháng ba năm ấy lớp tôi tổ chức sinh hoạt, các bạn trong lớp cùng bắt thăm, mỗi tổ sẽ có một người trúng thăm phải lên thi nữ công gia chánh.Gì chứ riêng cái khoản này tôi chưa bao giờ phải nhúng tay. Có lẽ khi ấy tôi được chiều chuộng đã quen, suy nghĩ cũng rất trẻ con.Đã thế tôi còn luôn tìm ra được lý do biện họ cho cái sự lười của mình: Người giúp việc là để làm việc nhà, xã hội đã phân công ai làm việc đấy, mình cũng không nên tranh công việc của người ta. Nếu việc gì mình cũng làm hết thì người giúp việc đâu còn việc làm nữa, họ sẽ thất nghiệp, tạo nên gánh nặng cho xã hội, blah blah…Để tránh việc phải lên làm trò cười miễn phí cho thiên hạ, tôi định nhân lúc không ai để ý thì chuồn về trước, ai ngờ mới bước được một chân ra hành lang đã bị Bí thối chặn đường. Cái đồ Bí thối đáng ghét, chẳng lẽ hắn gắn vệ tinh theo dõi nhất cử nhất động của tôi hay sao mà biết tôi định làm gì!Từ trước tới nay dự cảm của tôi lúc nào cũng chuẩn, tôi dính trúng cái lá thăm ngớ ngẩn kia. Phải lên thi cùng tôi còn ba người nữa, kì quái thế nào mà lại toàn các bạn nữ ngoan ngoãn học giỏi. Chỉ có mình tôi thuộc thành phần …hơi hơi cá biệt.Vòng đầu tiên, thi xem ai gọt vỏ táo nhanh nhất mà không đứt, hoặc là bị đứt ít nhất.Bảo tôi thi xem ai ăn mỳ nhanh nhất thì còn cơ thắng chứ gọt vỏ táo thì đừng hỏi, dự trước là thua.Mặc dù tôi cũng cố gắng để cái vỏ táo được lành lặn nhưng mà kết quả không khả quan lắm, nhìn đống vỏ vụn trên đĩa tôi cũng thấy tội nghiệp cho ban giám khảo phải đếm xem tôi làm đứt bao nhiêu lần.Cao Phi cũng có mặt ở cuối lớp, lúc tôi mang quả táo sứt sẹo cùng đống vỏ về chỗ anh ta hết sức vui vẻ nhe răng cười.– Anh cười cái gì?– Anh nghe nói gọt vỏ táo mà không đứt thì tức là chỉ có một người yêu mình, đứt càng nhiều chứng tỏ càng có nhiều người yêu. Em nhìn xem, phải có cả đống người yêu thầm em, em đúng là có sức hút khó cưỡng lại.Tôi không nhịn được cũng phì cười, đang thoải mái bỗng nhiên tôi có cảm giác gai người, giống như có ai đó đang hết sức oán hận mình.Quay sang, nhìn trái, nhìn phải, khua một vòng khắp lớp, đối tượng đáng nghi nhất là Bí thối, tôi vừa nhìn tới chỗ hắn thì hắn liền cúi luôn đầu xuống. Hừ, đúng là thấy người ta vui vẻ thì ghen tỵ, bụng dạ nhỏ mọn.Những kỉ niệm đẹp giống như một chiếc hộp đựng thức ăn không bao giờ nguội, mỗi lần mở ra thì mùi thơm đều khiến chúng ta có ước muốn được quay về, nếm lại quãng thời gian trong trẻo không đau buồn đó.– Chuyện trước đây… em còn trách tôi không? –Cao Phi ngập ngừng hỏi tôi.Nhắc đến vấn đề này quả thực cũng hơi khó nghĩ. Tôi không phải là người duy nhất trên thế giới bị bạn trai và cái người từng là bạn tốt của mình phản bội, tôi không nhất thiết phải căm hận họ cho đến cuối đời, mặc dù vào thời điểm đó đúng là họ đã dạy cho tôi một bài học về lòng tin.Có lẽ nhờ vào chuyện tình của bọn họ mà cơ thể tôi đã tăng sức đề kháng, vì thế sau này khi chứng kiến Nguyên Bảo và Hoàng Nam tôi không đến nỗi uất hận mà đâm đầu vào ô tô tự tử.Đối với cả Cao Phi và Thuỵ Du, tôi không còn chút căm hận nào, chỉ là sự chán ghét thì không thể xoá bỏ hoàn toàn được. Thật ra thì bây giờ tôi cũng không chán ghét Cao Phi cho lắm nhưng chỉ có thể coi anh ta như người xa lạ, không thể còn bất cứ tình cảm nào khác.– Thật sự thì… không. Chuyện qua lâu rồi, tôi cũng không muốn mất thời gian vì những gì không đáng. –Tôi bổ táo, bỏ lõi, đặt lên đĩa rồi đẩy về phía Cao Phi.Vẻ mặt Cao Phi cứng đờ, anh ta cầm miếng táo lên ăn một cách gượng gạo rồi rời khỏi bàn.– Tôi về phòng trước.– Vâng, chúc anh ngủ ngon.Cao Phi đi lên vài bậc thang thì bỗng nhiên đứng lại, anh ta không quay về phía tôi, c