g không tốt, đứng dậy nói: “Có chuyện gì ngày mai nói sau, cũng không phải là trẻ con, làm việc gì cũng phải đúng mực.” Lại nói với Nhất Hạnh: “Nhất Hạnh, nghỉ sớm đi, mẹ và ba con trở về trường học trước, ngày mai trở về, chuyện đính hôn, chờ con suy nghĩ kĩ, lại nói cho ba mẹ biết.”Nhất Hạnh bị mẹ mang về phòng, chỉ để lại một câu “cẩn thận suy nghĩ”, lại ra khỏi cửa.Trong phòng khác bà nội cô nói chuyện với ba mẹ cô, nói xong thì ba mẹ cô trở lại trường học, nói là ngày mai xin nghỉ phép trở về, tình cảm của Nhất Hạnh và Tử Diễn, bọn họ không tường tận, tuy rằng hai người không nói rõ, nhưng người trong nhà cũng biết là đang có mâu thuẫn lớn, nếu không cũng kh ông đến nổi hủy bỏ hôn ước. Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, tình cảm ba năm mặc dù không nồng thắm, người bên ngoài nhìn vào cũng ngọt ngào yêu thương, mà chuyện đính hôn đã như nước chảy thành sông. Nay lại rẽ đường, chỉ sợ là do hai người trẻ tuổi cứng đầu, ai cũng không chịu nhường bước, bỏ lỡ nhau lại hối hận không kịp. Cho nên nói đến chuyện về sau, cũng không nên cứ một mặt truy vấn, nghĩ rằng chờ một thời gian, đến khi hai người bớt cứng đầu, nói không chừng sự tình lại không có gì, không có cách nào đổi ngày đính hôn vậy làm cho hôn kỳ chậm lại, chỉ cần hai người suy nghĩ tốt, đính hôn hay không cũng không sao cả.Nhất Hạnh đi làm, ở trong thang máy gặp Lí Xu, cô ấy kéo khuỷu tay cô, ghé vào bên tai cằn nhằn hỏi: “Này, cậu và Lâm công tử nhà câu bao giờ thì bước vào điện phủ hôn nhân hả, cậu cũng không thể chần chừ như mình nhá, nếu không chờ đến khi mình kết hôn, mình sẽ không thể làm phụ dâu cho cậu đâu, mình đang chờ tiền mừng cho phụ dâu đó, Lâm công tử nhà cậu là một tiểu tài phiệt, đến lúc đó nhất định phải nhớ tiền mừng phải nhiều một chút nha.”Trong thang máy khá nhiều người, Nhất Hạnh và Lí Xu đứng ở góc tối, thật ra không khí buổi sáng cũng không oi bức, Nhất Hạnh vừa nghe, chỉ cảm thấy sau lưng chảy mồ hôi lạnh, không gian không lớn lại có vẻ nặng nề vô cùng. Lắc đầu, tìm không được cớ, đành nói lung tung qua loa để lảng tránh.Đã nhiều ngày, cô tiều tụy đi rất nhiều, lúc tan tầm, Lí Xu còn chế nhạo cô, hỏi liệu có phải là cô mang thai hay không. Ngay cả cười cô cũng không làm nổi, đành phải lấy cớ người không thoải mái cho cái nghi vấn mà Lí Xu đề ra.Đến ngã tự, xe buýt còn chưa đến, Nhất Hạnh miễn cưỡng đứng chờ, lộ trình của Lí Xu và Nhất Hạnh ngược nhau nên cô ấy đã lên xe khác rời đi.Một xe thể thao màu đỏ chậm rãi giảm tốc độ, cuối cùng dừng lại trước mặt Nhất Hạnh, cửa kính hạ xuống, lúc này mới nhìn rõ là Dư Thâm Tĩnh.“Thật khéo, Tống tiểu thư, có vội về không, lần trước cô có việc, hôm nay để tôi tiễn cô một đoạn?”Trong cơ thể chợt tuôn trào một nỗi mệt mỏi, tin đồn, ảnh chụp, còn có câu nói kia của Lâm Tử Diễn, nhìn nét cười yếu ớt của Dư Thâm Tĩnh, trong lúc lơ đãng lại lộ ra vẻ vui sướng, Nhất Hạnh bỗng cảm thấy cổ họng đắng chát, ngoại trừ hít thở ra không làm thêm được gì. Cô không muốn đối mặt với Dư Thâm Tĩnh, ở gần cô ta, cô sẽ không khống chế được bản thân, lúc này cũng không khắc chế được mà nghĩ tới quan hệ của cô ta và anh, cô mãnh liệt từ chối: “Không được, không cần phiền hà như vậy, tôi cũng không vội lắm.”Dư Thâm Tĩnh nghe xong, cười cười: “Nếu Tống tiểu thư không có việc gấp, vậy chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện.”Dứt lời mở một bên cửa xe, tim Nhất Hạnh đập mạnh loạn nhịp, bên cạnh người đi đường tới lui vội vang, xe như nước lũ, tiếng còi xe ngày một kêu vang.“Tống tiểu thư, không muốn sao?”Người đi đường đã sớm đem tầm mắt dời về phía cả hai, Nhất Hạnh cắn môi, bước tới vài bước, ngồi vào trong xe.Xe rẽ phải, cuối cùng quay xe, đi tới một quán cà phê tĩnh lặng, Dư Thâm Tĩnh ngừng xe, lấy túi xách quay đầu nhìn Nhất Hạnh nói: “Tống tiểu thư không ngại vào quán cà phê chứ?”Nhất Hạnh cười có chút vô lực: “Không sao.” Quán cà phê này cô đã tới vài lần, ấn tượng sâu sắc nhất đó là lần tới cùng Diệp Hàm, mà hôm nay, lại là Dư Thâm Tĩnh, một người xem như từng là tình địch, một người cũng đã không hơn không kém một tình địch là bao.Đi vào sau Dư Thâm Tĩnh, nhìn thấy đại sảnh bên ngoài lát gạch men sứ tinh tế phản chiếu ánh sáng nhạt, màu gạch men trắng làm nổi bật đôi giày cao gót màu đỏ của Dư Thâm Tĩnh.Bố cục quán cà phê đã thay đổi, mỗi gian ghế được bố trí thêm tấm bình phòng bằng gỗ đào, tạo thành những không gian nhỏ riêng tư.Giữa không gian thoang thoảng mùi cà phê, Dư Thâm Tĩnh khuấy đều thứ chất lỏng nâu mịn, ngẫu nhiên cười. Chiếc thìa màu trắng bạc chạm vào thành ly, phát ra âm thanh thanh thúy.Thả thìa, Dư Thâm Tĩnh mới nói: “Thứ hai trước ở Anh, tâm tình Tử Diễn không tốt, tôi nghĩ hẳn là Tống tiểu thư biết nguyên nhân?”“Tôi và Tử Diễn khi đi ra ngoài đều rất cẩn thận, bị chụp ảnh cũng là chuyện ngoài ý muốn, lúc đó là ở nội thành, vốn có người đại diện thu xếp nên sẽ không bị lộ ra, nhưng không hiểu sao lại bị đăng lên… Nhưng thật ra đăng lên cũng tốt…”“Lần trước đi Anh, Tử Diễn có nói chuyện với tôi qua điện thoại… Tống tiểu thư là người thông min
