h, có một số việc nhất định phải nói rành mạch, có đôi khi, quá rõ ràng, ngược lại lại không tốt, không biết Tống tiểu thư có nghĩ như vậy không?”Nhất Hạnh chỉ cảm thấy trong lòng mình bùng lên một cơn bão lửa, có cái gì đó trong cơ thể rách toạc ra, đau đớn mơ hồ, máu tươi thấm đẫm.Lúc lên xe, Nhất Hạnh biết, Dư Thâm Tĩnh đưa mình tới quán cà phê, đơn giản chỉ là muốn nói chuyện liên quan đến cô ta và Tử Diễn, Nhất Hạnh cúi đầu, bên môi dắt theo nét cười ủ rũ, thanh âm nghèn nghẹt: “Quá rõ ràng, quả là không tốt….” Tựa như cô và Tử Diễn, nếu không nghe câu nói kia của anh, chẳng sợ anh thật sự không thương cô, chỉ cần cô không biết, cô vẫn cam tâm tiếp tục, chỉ tiếc, trước mắt, cô và anh đã muốn dần dần rời xa nhau.“Tống tiểu thư, cô ở bên cạnh Tử Diễn, có thể giúp anh ấy được bao nhiêu? Sự nghiệp của Tử Diễn, tôi nghĩ tôi giúp anh ấy được hơn cô nhiều…”Đã sớm đoán được mọi chuyện, vì sao khi nghe vào tai vẫn đau tận xương tủy, cả người bủn rủn, tay cô bám chặt vào ghế dựa, đầu ngón tay trắng bệch, mỗi một đợt hít thở, giống như đang xé thêm vào miệng vết thương toàn thân.“Tôi hiểu được…” Không hề động tới cà phê, trên vách tường dài, treo một chiếc đồng hồ hình tròn, kim đồng hồ theo một vòng quay, phát ra thanh âm “tích tắc” âm vang.Trong mắt cô không có nước mắt, nhưng cũng mơ hồ không có vết tích bất kì điều gì, hình ảnh chiếc đống hồ trên tường vặn vẹo, có người đi về phía cô, giống như là Lâm Tử Diễn,Cô chỉ kinh ngạc nhìn phía trước, tầm mắt không thể nhìn rõ cảnh tượng trước mặt. Có người cầm tay phải của cô, khuôn mặt thanh lệ của Dư Thâm Tĩnh bỗng trở nên khi gần khi xa.“Dư tiểu thư thật có tinh thần, đang hàn huyên với vị hôn thê của tôi chuyện gì, hình như không phải là chuyện gì vui thì phải?”Nhất Hạnh giật mình, chính là thanh âm quen thuộc từ trước tới nay, tay phải của cô bị nắm chặt, mà người nắm tay cô chính là Lâm Tử Diễn.Một lúc sau không khí vẫn có vẻ hốt hoảng, nói không ra lời, trên mặt Dư Thâm Tĩnh hiện lên vẻ xấu hổ, Nhất Hạnh muốn mở miệng nói cái gì đó, thế nhưng chỉ cúi đầu gọi một tiếng: “Tử Diễn.”Anh nhướn mày, càng nắm chặt tay cô.“Tử Diễn, chúng tôi chỉ tán gẫu thôi mà.” Không biết Lâm Tử Diễn đến từ khi nào, mặc dù Dư Thâm Tĩnh có chút bối rối, vẫn trấn đĩnh tự nhiên nói.“À, hóa ra là vậy, không hổ là Dư tiểu thư, hứng thú dạt dào, ở quán cà phê đàm luận với vị hôn thê của tôi tin đồn về chúng ta, nhưng mà tôi vẫn cho rằng chuyện đồn nhảm sao có thể tin, à mà quên, tôi cảm thấy câu nói vừa rồi của Dư tiểu thư rất hay, có một số việc không cần nhất định phải nói rành mạch, có đôi khi, quá rõ ràng, ngược lại lại không tốt, không biết Dư tiểu thư có cho là như vậy không…”“Dạo gần đây trí nhớ không tốt lắm, tuần trước ở Anh, hình như tôi không có gặp Dư tiểu thư, còn nữa, gần đây Duyên Viễn vận hành tốt, chúng tôi còn có công việc, xin đi trước, nếu Dư tiểu thư có nhã hứng, lần khác tôi giới thiệu cho cô một quán cà phê khác, nơi đó cà phê có hương vị rất ngon.” Dứt lời liền ôm Nhất Hạnh đi ra cửa.Mãi cho đến khi ra khỏi quán cà phê, lên xe, Nhất Hạnh vẫn không nói chuyện, quá mức khiếp sợ, không dám tin tưởng.Anh buông tay cô ra, cố gắng khắc chế cảm xúc bản thân, ánh mắt trầm xuống: “Sao em lại ngốc vậy, người ta nói cái gì em cũng tin sao?”Cô không nói lời nào, nhìn anh, bỗng nhiên rơi đầy nước mắt.Rốt cuộc anh không khống chế được, đưa tay kéo cô vào trong lòng mình, anh rất đau lòng, người mà anh yêu thương, không muốn bắt nạt lại bị người khác lừa gạt, bắt nạt.Cô bị nhấn ở trong lòng anh, không nói gì, nhưng nước mắt không ngừng lại. Anh chưa từng thấy cô khóc nhiều như vậy, sau chuyện hôm trước, anh đi Anh, vài ngày sau mới biết cái tin “kim ốc tàng kiều, một nhà ba người” được đưa tin, bình thường anh có việc, cho dù rảnh rỗi, cũng không chú ý tới tin tức giải trí, trước kia không ở bên cô, anh không hề dính dáng đến những tin tức loại này, sau khi ở bên cạnh cô, lại càng không thể xảy ra, tin đồn với Dư Thâm Tĩnh hai lần trước đều là ngẫu nhiên, ngay cả chính anh cũng không nghĩ đến.Anh thật sự đau lòng, cho dù nói ra những lời này, nhưng vẫn rất xót xa, người khác thế nào cũng được, nhưng cũng không bằng một mình cô. Ở Anh, ngay cả đàn anh cũng khuyên anh, yêu một người, cũng không chỉ đem cô đặt ở trong lòng, không nếm thử, vĩnh viễn sẽ không biết yêu sâu đậm bao nhiêu. Bà nội và dì Ngô nói vài chuyện, anh đi Anh, một người một chỗ, suy nghĩ rất nhiều, trong đầu chỉ trần ngập hình bóng của cô.Thật ra anh đã trở về từ hôm qua, cô không hề biết, nửa đêm hôm qua anh lái xe, ở dưới lầu nhà cô tới bình minh mới rời đi. Phòng ngủ của cô tối đen một mảnh, ngay cả nhìn vào rèm cửa sổ của cô cũng biến thành một cảm giác dày vò.Lúc giữa trưa, Hứa Diệc Dương gọi điện thoại cho anh, hẹn gặp tại một nơi gần Ích Dương, hai người gặp nhau ở đó.Hứa Diệc Dương đi tới nhà họ Lâm thăm bà ngoại, mới biết không hiểu sao hai người lại có mâu thuẫn, ngay cả chuyện giải trừ hôn ước cũng nói ra. Anh hông biết có phải do chuyện ở hàng hiên hôm trước không, tối đó anh mất đi cảm xúc, nhìn thấy
