Anh yêu em rất nhiều

Anh yêu em rất nhiều

Tác giả: Cố tô Lan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326240

Bình chọn: 7.5.00/10/624 lượt.

hạm của một ông chồng.“Tống tiểu thư, tôi và Lâm tổng. . .” Mỹ nữ bắt đầu tự thuật.Nhất Hạnh thầm than, cũng là món nợ phong lưu. Cà phê rất thơm, nhưng cô cũng không muốn uống.“Tôi rất yêu Lâm tổng, tôi không thể rời khỏi Lâm tổng. . .”“Tống tiểu thư, tôi cũng là vạn bất đắc dĩ mới tới tìm cô. Xin nhất định phải giúp tôi?”“A, cô rất yêu anh ấ

y. Vậy anh ấy yêu cô sao?” Cô tò mò muốn hỏi một câu.Mỹ nữ hiển nhiên hơi cứng người lại, lập tức bắt đầu rơi lệ: “Tôi yêu anh ấy, anh cũng nói yêu tôi. Nhưng. . . Tôi không có cách nào, thật sự không có cách nào. . .”Nhất Hạnh nhíu nhíu mày: “Làm sao lại không có cách nào ?”Mỹ nữ khóc đến làm người ta thương hại, thấy vậy Nhất Hạnh không đành lòng mà suy nghĩ xem có nên … dừng lại như vậy hay không.“Tôi. . . Tôi mang thai. . . Cho nên, không có cách nào mới đến tìm Tống tiểu thư.”A, thì ra là thế, mang thai.Nhất Hạnh rất bình tĩnh: “Chúc mừng cô, Chu tiểu thư, mang thai là chuyện tốt, đừng khóc. Hẳn là cô nên hài lòng mới đúng. . .”“Nhưng, đã một tháng tôi không có nhìn thấy Lâm tổng .”“Nói như vậy là anh ấy trốn cô? Nên hôm nay Chu tiểu thư hẹn tôi tới đây rốt cuộc là vì chuyện gì?” Ly cà phê khẽ run lên. Tinh Ba Khắc mở điều hòa, để nhiệt độ thích hợp mà Nhất Hạnh lại cảm giác cả người nóng bừng.“Tôi biết như vậy không tốt, nhưng hiện tại tôi mang thai. Lâm tổng trước kia nói qua là anh ấy rất thích trẻ con. Cho nên, tôi nghĩ sinh một đứa, trẻ con không thể là con riêng.” Mỹ nữ mở to đôi mắt ngập nước nhìn Nhất Hạnh, nhìn đầy cầu khẩn. Thấy vậy Nhất Hạnh rất đồng tình.Con cái không thể là con riêng, rất thông minh, thay vì nói cho cô là muốn cô ly hôn Lâm Tử Diễn.Nhất Hạnh cười cười, đứng dậy: “Thật xin lỗi, Chu tiểu thư, tôi đi toilet một lát. Làm phiền cô chờ tôi một lúc ở chỗ này.”Đứng dậy đi toilet, vốc nước lạnh vỗ vỗ vào mặt, rất nóng rất bỏng. Cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, từ danh bạ tìm tên một người nào đó.Lúc này, anh hẳn là vẫn còn đang ngủ bù.Điện thoại di động vang lên một hồi mới được nhận, âm thanh của anh vẫn còn mang theo một chút buồn ngủ.“Lâm Tử Diễn, đến ngay Starbucks ở đường xx . Lập tức tới đây, nếu tới chậm thì tôi và anh ly hôn.” “Bụp” một tiếng cúp điện thoại, từ nhà tới đây hẳn là không tới hai mươi phút đồng hồ. Nhất Hạnh trở về chỗ ngồi, vừa đếm thời gian, vừa nghe mỹ nữ tiếp tục kể chuyện.Thật sự rất không đành lòng, nhìn mỹ nữ khóc thương tâm như vậy, nhưng trong bụng đang mang thai nên Nhất Hạnh lấy vài cái khăn giấy đưa qua. Mỹ nữ có vẻ đúng là hết sức kinh ngạc.Nhất Hạnh bình thản mềm mỏng nói: “Phụ nữ có thai khóc nhiều sẽ không tốt.”Thấy mỹ nữ dừng khóc, Nhất Hạnh mới lại hỏi: “Hai người biết nhau như thế nào?”“Trong một lần tiệc rượu.”“A. . .”. . .Khi Lâm Tử Diễn từ nhà chạy tới thì ở bên ngoài ánh nắng đã trở nên hết sức chói chang. Trong lúc buồn ngủ mông lung chỉ nghe cô nói “Tôi muốn ly hôn với anh” thì cơn buồn ngủ của anh lập tức tan biến. Anh vội thay quần áo liền đánh xe lại đây.Thấy cô đang ngồi cùng nữ nhân khác nói chuyện phiếm, có vẻ cũng không có thay đổi gì thì sải vài bước đi đến: “Em vừa mới nói gì, ly cái gì?”Chu tiểu thư ngồi một bên vội vội vàng vàng đứng lên, mặt mày kinh ngạc và sợ hãi, lập tức yểu điệu chào một tiếng: “Lâm tổng.”“A, là như vậy, Chu tiểu thư nói tìm anh có chút việc. Hai người chịu khó nói chuyện đi, tôi về trước.” Lướt qua anh, cô cầm ví xoay người, nhưng đi vài bước lại quay lại mà bổ sung: “A, còn nữa, Tử Diễn. Chu tiểu thư nói cô ấy mang thai, đứa bé không thể là con riêng.”Dứt lời cô liền đi ra ngoài, còn anh một mình đứng ngây ở nơi này, mang thai gì, con tư sinh nào.“Lâm tổng, em . . .” Chu tiểu thư khốn khổ nhìn Lâm Tử Diễn.Hắn nghiêng đầu hướng nhìn ra ngoài cửa một hồi lâu cho đến khi không nhìn thấy bóng cô nữa.Quay đầu lại, anh vẫn đứng ở lối đi nhìn Chu tiểu thư kia vài giây: “Ai, tôi muốn nói mình không nhận ra cô?”Chu tiểu thư lập tức khóc như mưa: “Lâm tổng, ngài không nhớ rõ, buổi tối hôm đó . . .”Buổi tối hôm nào, nhớ cái gì, anh hoàn toàn không hiểu ra sao.“Lâm tổng, nhưng em . . . em có thai.”Anh yên lặng vài giây: “A, chúc mừng cô.” Nói dứt lời thì anh chuẩn bị rời đi.“Lâm tổng, đứa con là của anh . .” Mắt thấy anh muốn rời đi, mỹ nữ rốt cục mở miệng nói ra.Có lẽ đầu tiên là anh bị hăm dọa sợ mất mật, nửa ngày mới phản ứng lại: “Vợ của tôi cũng không mang thai, làm sao mà tôi có thể sẽ có con.”Anh cũng không muốn giải thích nhiều hơn. Người đứng trước mắt thì một chút ấn tượng anh cũng không hề có. Đột nhiên anh nhớ ra câu nói cuối cùng của Nhất Hạnh về ly hôn thì liền biết lại là hiểu lầm .Anh dừng một chút: “Chu tiểu thư?”Mỹ nữ gật đầu mà không ngừng ràn rụa.“Nhất định là cô nghĩ nhầm rồi, thật ngại quá, tôi đi trước.”Ra khỏi Starbucks, ngay cả lái xe anh cũng không để ý. Cầm điện thoại di động liền gọi cho cô. Không ai tiếp làm anh tức đến gần như lửa xém lông mày. Cũng không biết cô đi đâu, anh vừa lái xe vừa nhìn quanh hai bên đường. Xe chạy nhanh qua một con phố mới thấy cô ngồi một mình trên ghế. Ánh mắt vô hồn không biết nhìn về phía nào. Anh


XtGem Forum catalog