an đã lên tiếng đuổi người.
Sau khi ông ấy ăn cơm trưa xong, đặt đôi đũa trong tay lên trên bàn, đột ngột nói ra một câu.
“Thằng nhóc thúi, còn cả vợ của thằng nhóc thúi nữa, bọn mi ở chỗ này quấy rầy ta đã bao lâu rồi, có phải nên đi rồi không? Lão già ta đây thấy bọn mi thật phiền nên nhanh nhanh mà bò về nhà đi cho ta. Cả ngày lẫn đêm cứ cau mày do dự đến do dự đi, ta nhìn đã thấy nhức đầu.”
“Nhưng ông Phan, hành tây còn chưa nở hoa mà? Bệnh của Chiêu Đệ còn chưa có chữa khỏi đó? Còn nữa, còn nữa, Tiểu Trí còn muốn chơi với ông Phan. Tiểu Trí không nỡ rời xa ông Phan.” Đây là lần đầu tiên Tiểu Trí có biểu hiện thân thiết như vậy với người khác trừ Chiêu Đệ ra. Thậm chí cả khi rời nhà đi, anh cũng không nói với Trần Chung và Hạ Cầm những lời không nỡ rời xa như vậy.
Cho nên Chiêu Đệ biết Tiểu Trí thích ông Phan như vậy chắc hẳn có liên quan đến việc ông Phan kể chuyện xưa cho anh nghe. Tiểu Trí thật sự không đành lòng nhìn ông Phan ở một thân một mình trông coi cái nhà này, trông coi bốn bức tường này.
Ông Phan hiển nhiên cũng không nghĩ đến tự nhiên lại nghe được Tiểu Trí giãi bày như vậy.die~ndanlequy/don Ông ngẩn người một chút rồi sau đó nhanh chóng quay đầu đi, chỉ ném xuống một câu: “Thằng nhóc ngốc chính là ngốc như vậy. Đã qua thời kì nở hoa rồi thì làm sao mà hoa nở được. Nhanh chóng cút đi cho ta, ông già ta không hầu được.”
Trong chớp mắt ông Phan xoay người đi, Chiêu Đệ rõ ràng nhìn thấy đôi mắt ông ấy có chút đỏ lên. Ông ấy hẳn là không muốn lộ ra cảm xúc không nỡ ở trước mặt Tiểu Trí mà thôi. Qua một lúc lâu sau, ông Phan mới cầm một tập giấy chẳng chịt chữ viết đi ra ngoài, ném một cái đến trước mặt Chiêu Đệ, nói một câu: “Cầm phương thuốc cùng sách dậy nấu ăn rồi lập tức biến cho ta. Ở nhà của ta chiếm cứ phòng bếp lâu như vậy, còn muốn ăn vạ nữa à?” Nói xong, ông Phan liền đi về căn phòng phía tây, không ra nữa.
Mặc dù không nỡ nhưng Chiêu Đệ nghĩ tới nghĩ lui thì vẫn quyết định trước tiên sẽ đưa Tiểu Trí trở về thành phố W đã. Dù sao ba mẹ cũng đã rất lâu không được gặp Tiểu Trí rồi, bọn họ hẳn là rất nhớ anh. Còn cả bên phía Hoàng Tĩnh nữa, bọn họ cũng không thể làm khó cô ấy thêm được, cô ấy đã dung túng cho bọn họ hết mức rồi.
Chờ sau khi nộp bài hát xong, rồi chuyện ở công ty của ba mẹ cũng rảnh rỗi một chút thì cả nhà bọn họ có thể cùng đi đến nơi này một thời gian ngắn.die~ndanlequy/don Nơi này không khí trong lành và cả nguồn nước cũng rất sạch, thực sự là một địa phương tốt để nghỉ dưỡng.
Ngày thứ hai, lúc Chiêu Đệ dẫn Tiểu Trí đến cáo biệt ông Phan thì lại bị nhốt ở ngoài cửa. Hai tháng nay, cổng sân vẫn chưa từng khóa lại, vậy mà lúc này lại được khóa thật chặt từ bên trong mất rồi. Mặc cho bọn họ có gõ cửa đến thế nào, ông Phan cũng nhất quyết không chịu mở cửa.
Chiêu Đệ hiểu đây là vì ông lão sợ phải chứng kiến cảnh chia ly. Cả đời ông ấy đã sống cô độc, cũng đã giả bộ lạnh lùng thành thói quen rồi. Cho nên ông ấy hẳn là sợ sẽ ở trước mặt của Tiểu Trí mà hồng vành mắt, rơi lệ. Ông lão bướng bỉnh này có đánh chết cũng sẽ không làm loại chuyện mà ông ấy cho là mất thể diện này.
Vô kế khả thi. Chiêu Đệ và Tiểu Trí chỉ có thể lớn tiếng nói vọng vào bên trong nhà. Chiêu Đệ còn viết địa chỉ và số điện thoại của nhà vào trong một tờ giấy rồi nhét qua khe cửa, bảo ông lão khi nào rảnh rỗi hay tới thành phố W tìm bọn họ, nhất định bọn họ sẽ chiêu đãi ông ấy thật tốt.
die~ndanlequy/don Tiểu Trí liếc mắt nhìn cánh cổng đang đóng kín, nhẹ nhàng nói với Chiêu Đệ một câu: “Ông Phan sẽ không đi khỏi chỗ này. Ông ấy muốn ở cùng một chỗ với bà Phan. Ông ấy sẽ không tìm đến chúng ta đâu.”
Chiêu Đệ nhìn cái nhà này, còn có cánh cổng đóng chặt này, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói thêm gì với Tiểu Trí nữa. Cô còn có thể nói gì đây? Chẳng lẽ nói, đây là sự lựa chọn của ông Phan, nếu như đã là sự lựa chọn của ông ấy thì chúng ta phải tôn trọng. Lời như vậy nói ra quá mức thoải mái, thà không nói còn hơn.
Mang theo sự lưu luyến không rời cùng với những hy vọng tràn trề, Chiêu Đệ và Tiểu Trí theo sự hướng dẫn của ông Trương cuối cùng cũng ra đi. Bọn họ nào có biết rằng, bọn họ cứ cho rằng “không lâu nữa sẽ còn gặp lại” lại trở thành “sẽ không bao giờ gặp lại nữa”.
Bởi vì một trận tuyết lớn, Phan Dung muốn tạo một không gian ấm áp để bảo vệ cho những cây hành tây nên đã bận rộn cả một buổi tối trong trời tuyết. Đến ngày thứ hai thì ông ấy sốt cao, muốn rời giường cũng khó khăn nhưng lại cương quyết không tìm người đến giúp một tay mà chỉ tùy tiện tự mình uống một chút thuốc bắc cho xong chuyện. Nhưng dù sao cũng đã lớn tuổi nên cơ thể làm sao có thể chịu đựng được sơ ý như vậy được. Không đến mấy ngày sau, ý thức của ông ấy liền trở nên mơ hồ. Chờ đến khi người dân thôn phát hiện ra cổng nhà ông ấy đã mấy ngày rồi không mở ra lại đứng ở ngoài bờ tường nhìn vào thì mới phát hiện Phan Dung bọc chăn ngồi bên cạnh cây hành tây, đã sớm không còn hô hấp.
Thời điểm Tiểu Trí nghe được tin tức này đã nhốt mình trong phòng đánh đán ba ngày liền. Chiêu Đệ biết anh đang khó chịu nhưng lạ
