Snack's 1967
Bà xã mua được

Bà xã mua được

Tác giả: Nại Lương Ngư

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329991

Bình chọn: 8.5.00/10/999 lượt.

tự hoại mà ói lên ói xuống, ói ra cả mật xanh mật vàng, nhưng vẫn không có chút dấu hiệu nào cho thấy sẽ dừng lại.

Chiêu Đệ bước nhanh về phía trước, đứng bên cạnh người Từ Lan, tay trái vỗ nhẹ từng phát từng phát vào phía sau lưng cô ấy, tay phải thì đặt lên trán của Từ Lan, dùng lực đỡ lấy, phòng trường hợp cô ấy ói quá nhanh sẽ dúi đầu vào trong bồn cầu tự hoại.

Hạ Cầm và Tiểu Trí theo sát phía sau Chiêu Đệ cũng đã chạy đến bên ngoài nhà vệ sinh. Vì bên trong đã có Chiêu Đệ chiếu cố rồi, sợ đi vào ngược lại sẽ thêm phiền nên bọn họ đều không vào mà chỉ đứng ở ngoài cửa hỏi thăm có khá hơn chút nào không? Khá hơn được tí nào không?

Nhưng Từ Lan bây giờ đến ói còn cảm thấy khó khăn, làm sao còn có thể nói ra lời được nữa.

Cứ phun ra như vậy khoảng 1’, Từ Lan mới ngửa đầu về phía sau, áp vào lồng ngực Chiêu Đệ. Lúc này, toàn thân cô đều đã xụi lơ, không còn sức lực gì nữa.

Hạ Cầm nhìn Từ Lan đã không còn muốn nôn nữa thì vội vàng chạy vào trong nhà vệ sinh, cùng với Chiêu Đệ, mỗi người đỡ một bên, đưa Từ Lan đến ngồi trên ghế salon. Vừa ngồi xuống, Tiểu Trí đã đem một ly nước ấm đến, ý bảo Từ Lan uống một chút để dạ dày có thể thoải mái hơn.

Từ Lan dựa vào tay Chiêu Đệ chậm rãi uống một hớp. Theo làn nước ấm áp chảy vào dạ dày vẫn còn đang có chút co rút thì cô cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút rồi.

Lúc Chiêu Đệ đang chăm sóc Từ Lan, Hạ Cầm cũng không hề nhàn rỗi. Bà đi ra bên ngoài lấy xe từ nhà để xe, lái ra cửa lớn rồi mới lộn trở lại cùng Chiêu Đệ đỡ Từ Lan chuẩn bị đi bệnh viện. Cũng đã ói thành dạng này rồi, còn không đi bệnh viện kiểm tra sao yên tâm được. Cũng không biết con bé này trước khi đến đây đã mấy ngày rồi chưa ăn cơm mà có thể làm cho dạ dày trở nên kém như vậy.

Từ Lan mềm nhũn tựa vào trong ngực Chiêu Đệ, mặc cho bọn họ đỡ cô ngồi vào trong xe. Cô cũng không cự tuyệt đi bệnh viện. Thân thể này là do cha sinh mẹ đẻ, cô chưa từng bao giờ có ý nghĩ sẽ tự chà đạp thân thể mình, chỉ là có đôi khi cô cũng là có tâm mà vô lực.

Cô biết phải ăn cơm đúng giờ, nhưng mỗi khi ngồi xuống bàn cơm, trong đầu cô đều xuất hiện một loạt hình ảnh mà tất cả đều là những chuyện của cô và cái thằng nhóc cứng đầu ấy xảy ra trên bàn cơm này. Cô cũng muốn sẽ ngủ thật ngon, nhưng mỗi khi nằm lên giường, trước mắt cô đều tự động hiện ra khuôn mặt của thằng nhóc cứng đầu. Cô đã từng thử đi ra ghế salon ngoài phòng khách để ngủ nhưng vẫn vô dụng. Trong nhà này, nơi nơi đều là kỉ niệm của hai bọn họ, cô không có cách nào khắc chế được bản thân khong nhớ đến.

Cô không muốn để cho người nhà phải lo lắng vì mình, cho nên đã khắc khổ nhẫn nhịn ở trong căn phòng đó ba ngày. Nhưng đã ba ngày rồi, cô ăn không vô, ngủ không được, hành hạ bản thân cũng sắp không ra hình người rồi. Không còn kế sách gì nữa, cô chỉ có thể lê thân đến nhà của cậu già.

Sau khi đến bệnh viện, đầu tiên Hạ Cầm đưa Từ Lan vào khoa dạ dày. Khoa này bà không quen bác sĩ nào, nhưng viện trưởng bệnh viện này bà vẫn có chút giao tình, sợ xếp hàng sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, làm chậm trễ việc điều trị cho Từ Lan, nên lúc ở trên đường, bà đã gọi điện cho viện trưởng để ông ấy giúp bố trí một chút, tốt nhất là sắp xếp hộ một người để đi cùng, giúp bọn họ.

Dù sao chuyến này bọn họ đi bốn người, Tiểu Trí lại không quen giao tiếp với người khác, bà và Chiêu Đệ còn phải chăm sóc cho bệnh nhân Từ Lan này nên thực sự không thể phân thân được.

Sau khi viện trưởng Lý nhận được điện thoại của Hạ Cầm thì có chút cảm giác “thụ sủng nhược kinh”. Lúc trước, công việc của con trai ông ấy chính là làm cấp dưới cho Hạ Cầm. Lúc ấy con trai ông vừa mới ra khỏi cánh cửa trường đại học, đã được bà Hạ Cầm giúp đỡ rất nhiều cộng với toàn lực vun trông nên mới có thể có được thành tựu ngày hôm nay. Cả nhà bọn họ luôn suy nghĩ đến việc lúc nào đó sẽ phải mở tiệc mời Hạ Cầm một bữa, nhưng kể từ sau khi bà ấy từ chức, liền biến mất khỏi giới xã giao của thành phố W, ai mời cũng không đi nên bọn họ cũng không tiện miễn cưỡng người ta. Lần này, Hạ Cầm chủ động gọi điện tới mong được giúp đỡ, viện trưởng Lý làm sao có thể cự tuyệt được, cúp điện thoại một cái, ông liền nhanh chóng tự mình đứng chờ ở cửa rồi.

Hạ Cầm vừa mới dừng xe ở bãi đỗ xe trước cổng bệnh viện thì viện trưởng Lý đã chạy từ xa đến đón, phía sau ông còn có một y tá đẩy theo chiếc xe lăn.

Thực ra lúc ở trên đường, Từ Lan cũng đã cảm thấy tốt hơn nhiều, không cần thiết phải dùng đến xe lăn nhưng Hạ Cầm vẫn không yên lòng nên bảo cô ấy ngồi lên xe lăn, dưới sự hướng dẫn của viện trưởng Lý, đi vào khoa dạ dày.

Sau khi bác sĩ khoa dạ dày hỏi thăm qua tình hình thân thể của Từ Lan thì hơi nhíu lại đầu lông mày, ngẩng đầu nhìn về phía viện trưởng Lý. Tình huống của bệnh nhân này không giống như dạ dày có vấn đề mà hình như lại giống đang mang thai hơn. Nhưng lúc ghi sổ khám bệnh, bệnh nhân này rõ ràng khai là chưa cưới, vậy chuyện mang thai này rốt cuộc có nên nói hay không? Dù sao người nhà người ta đều ở đây, hơn nữa bọn họ lại kéo đến tận khoa dạ dày thì khẳng định người trong cuộc còn không