gian ngắn nhất Lý Lệ ổn định lại tinh thần, bình tĩnh nhìn mọi người, sau đó đứng nhìn Nghiêm Hi, ngữ điệu nhàn nhạt: “Nghiêm tiểu thư, tôi tin tưởng hôm nay đổi lại là cô…. Cô cũng sẽ không làm ra chuyện tình như như vậy đi, ai sẽ vì râu ria của người mà tổn hại lợi ích của mình? Hoặc là nói, Nghiêm tiểu thư cảm thấy tôi chính là hạng người như vậy sao?”Nghiêm Hi mắt mang theo tia cười, nhìn dáng vẻ này của Lý Lệ. Thật ra Lý Lệ vẫn rất lợi hại, Nghiêm Hi nghĩ, nếu như hồi bé hai người hảo hảo chung sống, cùng nhau lớn lên, tâm ý hiểu nhau, có thể hay không hiện tại thuận theo thiên địa rồi?Nhưng việc đời khó liệu.Nghiêm Hi nhìn Lý Lệ, ha ha cười hai tiếng: “Chu phu nhân, thật ra có vài người coi tiền không là gì, không hề để những tục nhân chúng ta ở trong mắt, cô nói đúng không?”Lý Lệ nghe liền cười nhìn Nghiêm Hi nói: “Vậy cũng đúng, trên thế giới này nhiều người có tiền, một hai tờ tiền như vậy cũng không để ở trong mắt. Huống chi đối với cô căn bản không có lợi ích gì, tại sao lại muốn phí sức mà không có kết quả tốt?”Nghiêm Hi nghe lời nói mang theo trào phúng của Lý Lệ sắc mặt liền thay đổi, mím thật chặt miệng của mình, đôi tay ôm ngực nhìn Lý Lệ, khẽ ngửa cao đầu mang theo chút kiêu căng nhìn Lý Lệ, giống như người vừa mới cười nói căn bản là không phải là cô. Ở bên cạnh Lãnh Diễm lớn lên đã nuôi thành kiêu ngạo không cho người khác xâm phạm, đột nhiên giống như một cỗ khí lưu xông ra bao quanh cô, đem mọi người cách xa vạn dặm, bảo vệ kiêu ngạo cao cao tại thượng của cô, như một nữ vương duy nhất bễ nghễ nhìn Lý Lệ.“Chẳng lẽ theo lời của Chu phu nhân, Nghiêm Hi tôi đi tìm Lãnh Diễm giúp Thánh Đức là tùy tiện? Đừng quên cái công ty này là của mẹ tôi, tôi muốn làm chút chuyện cho công ty này hoàn toàn là nể mặt mũi của mẹ tôi, nếu không cô còn tưởng rằng chỉ bằng cô có thể để cho tôi xuất ngựa? Có lúc mình cảm thấy mình tốt quá cũng là một chuyện hài hước, Chu phu nhân, cẩn thận bảo vệ cái miệng của cô, cẩn thận họa từ cái miệng mà ra.”Lúc Nghiêm Hi nói lời này vẻ mặt vô cùng giận dữ, nhìn những đổng sự kia hết hồn hết vía, rối rít không hiểu nhìn Lý Lệ, trong lòng liền nghĩ, ngươi nói nha đầu này là chuyện gì xảy ra? Chính ngươi muốn cùng hợp tác với người ta, mặc kệ ngươi ở nơi này nói gì cũng là đại biểu cho thái độ của công ty Thánh Đức. Bọn họ thân là đổng sự của Thánh Đức cũng không muốn đắc tội với người phụ nữ tên Nghiêm Hi này. Lại không nói Nghiêm Hi là người phụ nữ có năng lực, chỉ cần nói đến người đàn ông đứng sau Nghiêm Hi đã khiến bọn họ ước gì bám vào bắp đùi của người ta.Hôm nay rất có thể vì Lý Lệ mà đứt con đường tài lộ sau này của họ rồi, có một đổng sự không nhìn nổi, vừa muốn đứng lên khiển trách Lý Lệ, kết quả Nghiêm Hi nói một câu nói liền rời đi. Nghe câu nói kia, ánh mắt đổng sự nhìn Lý Lệ càng thêm tức giận.Nghiêm Hi nói: “Các vị đổng sự, vốn chuyện này tôi cũng đã nói với Lãnh Diễm rồi, Lãnh Diễm cũng đã nói R&D đã kiếm rất nhiều tiền, hạng mục này cũng không cần nữa. Vì mẹ tôi, anh ấy nguyện ý hợp tác lâu dài với Thánh Đức, vốn tôi rất vui mừng, nhưng thật sự hôm nay hình như không phải như vậy, đây cũng không phải là công ty của mẹ tôi. Tôi là con gái của người nên cũng không thích hợp đứng tại đây nữa. Sau này hội nghị cổ đông nếu không cần thiết tôi cũng sẽ không xuất hiện nữa. Các vị, gặp lại sau.” Nói xong cầm áo khoác của mình cao ngạo bước đi, mặc kệ những đổng sự kia giữ lại, Nghiêm Hi cũng chính là mặt đen thui đi ra ngoài.Lúc này sắc mặt của Lý Lệ đen thùi lùi rồi, cuối cùng cũng biết mục đích của Nghiêm Hi, thì ra là chờ mình nhảy vào hố. Nhìn vẻ mặt muốn ăn thịt người kia của đám đổng sự, Lý Lệ rất muốn nói tục mắng bọn họ một trận. Nhưng không được, trên người cô ta không có một chút cổ phần của công ty, mấy lão gia hỏa này có thể triệu tập hội đồng quản trị trục xuất cô ta ra khỏi công ty. Vì sau này, nhịn, chỉ là……Lý Lệ nhìn cửa Nghiêm Hi mở ra chưa kịp đóng lại, tròng mắt híp lại, lóe ra một tia hung ác. Nghiêm Hi cô điên rồi, thì ra vẫn lưu lại cho ta một cái hố ở nơi này, ngoan độc.Nghiêm Hi mặt đen thui ra khỏi công ty Thánh Đức, vào xe của mình xong không nhịn được cười phá lên. Ngẩng đầu nhìn tầng lầu của Thánh Đức, khóe miệng mở thật to, khởi động châ ga trực tiếp đi. Trên dọc đường đi, vừa đi vừa hát mắt nhìn bốn phía lái xe.Kết quả khi về đến nhà không ngờ Lãnh Diễm có ở nhà, trên mặt Nghiêm Hi còn mang theo nụ cười vui mừng, nhào qua ôm cổ Lãnh Diễm nũng nịu hỏi: “Sao hôm nay anh về sớm như vậy, không phải có chuyện gì chứ?”Không phải là Nghiêm Hi đa nghi, thật sự Lãnh Diễm cho tới bây giờ chưa bao giờ rảnh rỗi như vậy. Lúc này mới mấy giờ a, buổi sáng mãi muộn mới ra khỏi nhà, không có đạo lý anh sẽ trở lại sớm. Nhìn đồng hồ, bây giờ mới mười giờ trưa, ôm cổ anh hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với em à? Anh cứ nói đi!”Lãnh Diễm bất đắc dĩ ôm eo cô, tiết kiệm một đôi tay treo trên cổ của mình, nhéo mũi Nghiêm Hi nói: “Em thật thông minh, nhanh thu dọn một chút, chúng ta sẽ đi Nhật Bản mấy ngày. Em cùng đi với anh.”Nghiêm Hi vừa nghe đến Nhật Bản đã