Duck hunt
Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328821

Bình chọn: 8.00/10/882 lượt.

giống như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ. Không xinh đẹp giống Tiếu đại mỹ nhân, cũng không thân sĩ như Lý Duệ Thần, anh chính là anh, đặc biệt là anh, sử dụng phương thức của riêng mình hấp dẫn chú ý của Nghiêm Hi.Lãnh Diễm nghe được hai chữ đẹp mắt này khóe miệng không nhịn được co quắp hai cái, sau đó mắt nhảy lên, nửa đùa giỡn nói: “Em không phải biết không thế dùng đẹp mắt để hình dung đàn ông hay sao?”Mắt Nghiêm Hi nhìn có chút mê muội, mê ly, nhẹ nhàng hôn hên cằm anh một cái, lúc này mới chậm rãi nói: “Không biết, anh chính là đẹp mắt, không ai giống, độc nhất vô nhị.” Đây là cảm thụ chân thật nhất của Nghiêm Hi, Lãnh Diễm thật sự đẹp, đẹp nhất trên thế giới, độc nhất vô nhị.Khóe miệng bên phải của Lãnh Diễm từ từ kéo lên, khóe miệng bên trái duy trì bất động, hình như anh đã hiểu rõ ý tứ của Nghiêm Hi. Đẹp mắt, không phải anh giống phụ nữ, mà là diện mạo của anh mê hoặc cô gái nhỏ này?Lãnh Diễm càng nghĩ càng buồn cười, không nhịn được cười hai tiếng, sau đó đưa tay véo cái mũi nhỏ của Nghiêm Hi, bất đắc dĩ nói: “Tốt lắm, anh hiểu, vậy chiều nay chúng ta có thể đi ra ngoài chưa?”Nghiêm Hi dí dỏm le lưỡi, sao đó méo mó nhìn Lãnh Diễm: “Vâng.” Nói xong cười hì hì buông Lãnh Diễm ra. Chợt nghĩ đến một vấn đề quan trọng, mặt biến đổi chỉ vào Lãnh Diễm nói: “Đã nói rồi đấy, anh phải một mực ở bên cạnh em đó.”Lãnh Diễm bất đắc dĩ: “Vâng vâng vâng, em nói có lúc nào anh không ở bên em không?”Nghiêm Hi vừa nghe, nghĩ đến từ trước đến nay, dường như Lãnh Diễm vẫn luôn đi theo bên minh. Không phải cẩn thận che chở thì chính là ở bên cạnh chọc cô chơi. Rất tốt, nhớ lại, thật là uất ức cho anh vô cùng, thấy rất ấm áp. Khóe miệng Nghiêm Hi chậm rãi nâng lên, sau đó xoay người lôi tay Lãnh Diễm kéo ra ngoài, khóe miệng cũng đã được mở rộng trở thành một bể cá thật to.Hai người nắm tay đi dạo dọc theo đường cái bốn phía khách sạn. Nghiêm Hi nghe không hiểu những người kia nói gì nên cũng không để ý họ nói cái gì, dù sao đi tới chỗ nào cũng có bàn tay ấm áp của anh lôi kéo, trong lòng Nghiêm Hi liền ấm áp, cảm giác lòng mình tràn đầy hạnh phúc.Trong nước, Lý Lệ bị tập thể thành viên của hội đồng quản trị bài xích, tất cả mọi người đều muốn khai trừ Lý Lệ, nhưng cuối cùng do Lý Thánh Đức và Tống Quốc Bằng hai người tăng cường đề cử, phản đối của đá lão già trong hội đồng bị vô hiệu.Ra khỏi phòng họp, Lý Lệ xanh mắt đi theo sau Lý Thánh Đức vào phòng làm việc, phía sau một đám đổng sự vây quanh Tống Quốc Bằng, cả đám này trước mặt chủ tịch Lý Thánh Đức không dám nói lời nào, vậy Tống Quốc Bằng là phó tổng phải chịu trách. Một nhóm người đi lên liền chất vấn Tống Quốc Bằng, tại sao phải giúp Lý Lệ ở lại công ty. Có vài người đã cảm thấy Tống Quốc Bằng thật không có tiền đồ, Lý Thánh Đức mặc dù là chủ tịch công ty nhưng hắn là nhân viên chính phủ, thân phận công chức khiến hắn không thể nhận chức ở công ty Thánh Đức, nhiều nhất chỉ có thể là đổng sự mà thôi. Nhưng Lý Lệ đi vào công tu là bất đồng, mặc dù cô ta là con nuôi, nhưng dù sao cũng là đại tiểu thư của Thánh Đức. Hiện tại đại tiểu thư chính thức là Nghiêm Hi không thuận, cho nên Lý Lệ chính là người thừa kế thứ nhất rồi.Đem Lý Lệ đuổi ra đi có nghĩa là Tống Quốc Bằng sẽ thành công tiếp nhận công ty, nhưng thế nhưng lúc này Tống Quốc Bằng lại làm chuyện như vậy? Bọn họ nhất trí đồng ý yêu cầu Lý Lệ rời đi hắn cần bày tỏ tốt một chút, cũng không cần hắn làm nhiều, nhưng chẳng những hắn không đứng cùng phía, lại còn kịch liệt phản đối!Điểm này khiến mọi người hận không thể tả được.Tống Quốc Bằng cũng không nói chuyện, như tùy tiện để mặc đám người bọn họ nói. Dù sao hiện tại nếu Lý Lệ ra khỏi công ty, vậy hắn sẽ không biết được Lý Lệ sẽ làm ra chuyện gì. Ngược lại, nếu Lý Lệ tiếp tục lưu lại công ty, như vậy chuyện gì hắn cũng biết vô cùng rõ ràng. Thay vì khiến Lý Lệ đi ra ngoài khiến hắn không nắm bắt được tình hình, không bằng để Lý Lệ ở dưới tầm mắt của hắn.Lý Lệ đi theo Lý Thánh Đức vào phòng làm việc, Lý Lệ lập tức an vị trên ghế sa lông, cảm giác tốt cô cùng. Vừa rồi thật may là có Lý Thánh Đức và Tống Quốc Bằng xen vào, nếu không, thật không biết sẽ có chuyện gì.Suy nghĩ một chút, nếu như cô ta bị hội đồng quản trị công ty bác bỏ, như vậy bao cố gắng lâu nay của cô ta thật sự uổng phí.Lý Thánh Đức cũng thở dài một hơi, làm sao chuyện lại thành như vậy, hắn cũng không hiểu. Bình thường Lý Lệ rất cơ trí đáng tin, ai biết sẽ làm ra chuyện này.“Con nói một chút, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Chuyện kia không phải con đã nói với Triệu thị hay lắm sao? Hiện tại như thế nào lại bị đám người kia nói con không để ý lợi ích công ty?”Lý Lệ vừa nghe, vốn còn chút trấn định bỗng nhiên mặt như sắp khóc, mắt càng ngày càng chua, càng nghĩ càng thấy mình uất ức. Nghiêm Hi, thế nhưng chỉ cần vài ba lời liền bức cô ta vào tình cảnh này, cô ta khóc như một đứa bé bị uất ức, nhìn Lý Thánh Đức bất đắc dĩ.“Cha, người biết không? Con là bị Nghiêm Hi chụp vào, cha biết cô ta cơ trí như thế nào không? Con không ngờ cô ta lại làm như vậy đối với con. Tại sao, nói như thế nào