hỉ”.
“Cậu đúng là mới nghỉ ngơi tại Hawai trở về, giờ lại muốn nghỉ?” Thủy Bách Thiên đi đến bên cạnh anh ta, không thèm nhìn anh ta một cái, để hành lý xuống đất.
“Cậu làm sao biết được!” Thanh Á cho rằng hành tung của mình thần không biết quỷ không hay.
Huyền Dịch hừ lạnh một tiếng, Chu Nhan che miệng cười trộm.
“Đây là bốn đại đường chủ của Nặc, hiện tại mọi chuyện của Nặc đều do bọn họ phụ trách”. Giáo sư giới thiệu với Lãnh Nguyệt.
Lãnh Nguyệt cũng quan sát bọn họ một hồi lâu: “Tố chất cũng không tồi, Độc Nhất cũng không tồi, không giống như ông cùng với Louis chuyện gì cũng đều để chính mình làm, rõ ràng làm bản thân mệt mỏi, tìm mấy người giúp đỡ bản thân, thông minh”.
Nghe thấy có người đánh giá chính mình, Bốn người nhìn Lãnh Nguyệt, trên mặt mang theo chút kỳ quái.
“Ăn cơm trước, bao tử tôi đã đói bụng rồi”. Lãnh Nguyệt không cần nhìn ánh mắt của người khác, ăn cơm chính là vua.
Giáo sư nhìn bàn ăn vốn chỉ có ông cùng Trình Vũ hiện tại đầy nhóc, trong lòng hết sức vui mừng, người ta nói người già càng cô đơn, ông cũng là một lão già, nghĩ muốn cùng con cháu hạnh phúc, có thể cùng người một nhà ăn một bữa cơm tự nhiên lại cảm thấy vui mừng.
“Đây là mẹ tôi, Lãnh Nguyệt, người bên cạnh là cha tôi, Nguyệt Thanh Thiển”. Nguyệt Độc Nhất hướng về bốn người giới thiệu.
Cằm vài người thiếu chút nữa đã rơi xuống đất, cái này chính mẹ của Thiếu chủ trong truyền thuyết được nghe nói đến sao, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện trước mặt họ.
“Xin chào phu nhân, Đường chủ Thanh Long Thanh Á, nghe nói hệ thống phòng ngự của Nặc là do người thiết kế, hy vọng hôm nào có thể cùng người học hỏi”. Đối với mẹ Thiếu chủ, Thanh Á cũng đang nổi dậy sự kinh ngạc, đối với Lãnh Nguyệt cũng mang theo kính trọng
“Ngoan”. Lãnh Nguyệt cười tít mắt từ phía sau lấy ra một nén vàng, đưa cho Thanh Á, người phía sau miệng chữ O trong lúc tiếp nhận nén vàng, vẫn nhìn ánh mắt thẳng chiếu nghiên cứu.
“Xin chào phu nhân, Đường chủ Chu Tước Chu Nhan, không nghĩ tới người chăm sóc tốt như vậy, có thể hôm nào đem bí kíp của người truyền cho Chu Nhan không, để Chu Nhan giống như người trẻ tuổi xinh đẹp”. Chu Nhan khen ngợi, nịnh nọt.
“Ngoan, ngoan”. Nghe được có người nói mình tuổi trẻ xinh đẹp, Lãnh Nguyệt cười, liền đem chỗ vàng kia lấy thêm một ít rồi vui vẻ chuyển hết cho.
“Phu nhân, Đường chủ Huyền Vũ Huyền Dịch”. Huyền Dịch vẫn như cũ giới thiệu đơn giản rõ ràng.
“Ngoan”. Bất quá Lãnh Nguyệt đối với loại đàn ông lạnh như băng này cũng có thiện cảm, cho nên cũng phát cho đĩnh vàng,
“Người khỏe, Đường chủ Bạch Hổ Thủy Bách Thiên”. Bạch hồ ly giới thiệu sơ gọn.
Lãnh Nguyệt vừa định đưa nén vàng liền thu hồi trở lại: “Cậu là bác sĩ Mông Cổ sao?”
Lông mày Thủy Bách Thiên dựng đứng, bác sĩ Mông Cổ?
“Mẹ, Thủy Bách Thiên là chuyên gia uy tín nhất được toàn thế giới công nhận”. Nguyệt Độc Nhất nghĩ muốn thay cho cấp dưới của mình tìm về một chút mặt mũi, anh ta biết tính tình của mẹ mình.
“Đầu năm nay chuyên gia đều là tự phong, không phải bác sĩ Mông Cổ sao trên người lại có thể lưu nhiều vết sẹo như vậy, vết thương nho nhỏ liên tục đều trị không hết, lại không biết xấu hổ tự xưng là chuyên gia”. Nhớ tới trên người đứa con miệng vết thương lớn nhỏ bà liền đau lòng, thu hồi lại vàng, đau lòng thu lại vàng vừa mới phát.
Bị Lãnh Nguyệt nói, Thủy Bách Thiên có chút không lời, rõ ràng không nói được lời nào.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau, thời tiết nắng ráo, gió êm dịu nhẹ, hai chiếc xe màu đen có rèm che chạy chậm rãi phía sau đại môn của Nặc, ngồi chỗ tay lái phụ chính là một thằng nhóc con.
“Bà nội, vì cái gì lại muốn chúng ta lén lút”. Trình Vũ không vừa ý.
“Nói đừng gọi là bà nội rồi! Ngu ngốc! Đi quang minh chính đại cha con sẽ để cho chúng ta đi sao”. Lãnh Nguyệt ôn nhu nhìn cháu trai giải đáp thắc mắc.
“Đúng là cha phát hiện sẽ tức giận”. Trình Vũ gật đầu.
“Nó là cha con không phải cha cô, cô là mẹ của nó, yên tâm, cô sẽ chiếu cố cho con”. Lãnh Nguyệt ra vẻ tự tin đầy mình.
*do bà nội không chịu xưng bà vì chê già , nên mình ở đây xưng cô nha cả nhà …
Đúng là làm sao Trình Vũ yên tâm được, giống như đêm qua, bọn họ chơi trò chơi cho đến khuya, bà nội cũng muốn che chở cho nó, kết quả cô bởi vì thắng nhiều lần, cười to làm cho cha nó cùng ông nội đến, bà nội bị ông nội trừng hai mắt nhìn đến tiếng nói gì cũng không nói ra được, rất vui vẻ trở về phòng, còn nó ở lại nhận sai với cha.
“Bà nội, vì sao phối hợp đều phải tìm loại địa phương này?” Trình Vũ lại thắc mắc.
“Kêu tiếng bà nội nữa cô sẽ bán con cho bọn buôn người!” Lãnh Nguyệt cùng Trình Vũ không ngừng nhìn tìm kiếm xung quanh phòng bao của Nguyệt Độc Nhất, “Con ngồi đây đừng nhúc nhích, cô đi xem qua”.
Lãnh Nguyệt đi đến hành lang bên kia, Trình Vũ không chịu ở lại một mình, cũng chạy theo bắt kip Lãnh Nguyệt: “Bà nội, con muốn cùng với bà đi”.
“Phanh!”
Trình Vũ chỉ lo chạy về phía trước đụng vào người.
“Xú tiểu tử! Đi đường không nhìn à!” Bị va chạm người đàn ông giơ tay lên nghĩ muốn đánh Trình Vũ, nhưng là hồi lâu sau cái tay kia cũng không rơi xuốn