g, bị người túm chặt, tay còn đau buốt nóng rát, anh ta quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ đang cười tít mắt nhìn anh ta: “Tiểu kim tôn của tôi cậu cũng dám đánh sao?”
*Tiểu kim tôn: kim: vàng, tôn cháu ~ cháu yêu, cục vàng… ,mình thấy để nguyên hay hơn nên mình không dịch a..”
Tiểu kim tôn? Trình Vũ buồn bực, thời điểm chơi trò chơi hôm qua bà đánh nó cũng không ít.
“Cô gái đừng xen vào chuyện của người khác”. Người đi phía sau người đàn ông kia cho rằng Lãnh Nguyệt muốn giúp đỡ đứa bé này nên mới nói nó là cháu mình, nhìn thế nào bọn họ cũng không giống như là có quan hệ bà con họ hàng, nói dối cũng không biết nhìn xem trường hợp.
“Hắc! Bà cô thích lo chuyện bao đồng”. Lãnh Nguyệt cười như có như không.
Người đàn ông từ sau lưng rút súng ra nhắm ngay Lãnh Nguyệt: “Đưa người cho Biểu thiếu gia”.
Lãnh Nguyệt nheo hai mắt lại, rõ ràng cảm thấy khó chịu khi bị người khác dùng súng chỉa vào, đưa cái rắm chó Biểu thiếu gia, đồng thời chặn ngang túm lấy khẩu súng đang chỉa vào chính mình, động tác Lãnh Nguyệt nhanh chóng, làm cho người ta không kịp phòng bị, ngón tay Lãnh Nguyệt ở đầu ngọn súng dí qua một vòng, một mạch liền chặt chẽ bắt lấy, súng liền chĩa vào huyệt thái dương của Biểu thiếu gia.
“Biểu thiếu gia đúng là … Tôi có nói hay không nói qua tôi ghét nhất bị người khác chỉa súng vào đầu tôi chưa hả?” Lãnh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
“Không…Không có”. Người được gọi là Biểu thiếu gia run rẩy lắc đầu nói.
“Là sao?” Lãnh Nguyệt nghĩ ngĩ, “Bây giờ tôi nói”.
Lãnh Nguyệt lên đạn, chuẩn bị bắn vào cái kia của Biểu thiếu gia, Biểu thiếu gia ngất trên mật đất giật giật. Lãnh Nguyệt há hốc mồm trợn tròn mắt, bất quá cô chỉ muốn dọa anh ta, làm sao lại dọa như thế. (dọa kiểu này đã thế, làm thiệt chắc ….*pháo bông*)
“Biểu thiếu gia!” Người phía sau sốt ruột kêu to.
“Bà nội, người này làm sao vậy?” Trình Vũ đứng bên cạnh Lãnh Nguyệt hỏi.
“Nhóc Trình Vũ, cái này gọi là động kinh, thời điểm phát bệnh sẽ mất ý thức té ngã, sau đó bắp thịt cứng còng, con xem này…Hô hấp tạm dừng, mắt có khuynh hướng hướng về một bên”. Lãnh Nguyệt một bên giải thích một bên chỉ vào thân thể người đó cho Trình Vũ nhận thức thêm, “Sau đó, cơn giật sẽ tăng thêm, bất quá lúc này hô hấp của anh ta khôi phục lại bình thường, nhưng miệng đồng thời sẽ sùi bọt mép”.
“A…, động kinh đó có biện pháp nào không thể làm khác hơn sao?” Trình Vũ không ngại học hỏi kẻ dưới.
“Không có …” Lãnh Nguyệt có chút tiếc nuối.
Người phía sau cùng tiểu đệ nhìn cảnh một lớn một nhỏ hai người lấy Biểu thiếu gia của mình nói cho xong chuyện, thập phần phẫn nộ: “Có bản lĩnh thì đừng chạy! Thiếu gia của chúng tôi là Đương gia Hỉ Các, lát nữa sẽ cho các người biết thế nào là khổ sở”.
“Hỉ Các? Cái gì đến đây, không có nghe nói qua”. Lãnh Nguyệt nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra Hỉ Các là cái gì đến đây, bất quá nghe có chút quen tai.
“Bà nội, Hỉ Các là hôm nay có hẹn với cha sắp xếp lại người nơi này”. Nhóc Trình Vũ nhỏ giọng bên tai Lãnh Nguyệt nói.
Lãnh Nguyệt hoảng sợ, vậy nguy rồi, nếu để cho Độc Nhất biết mình đem con của hắn đến nghe lén, lại còn, thằng nhóc kia cùng cha nó là một dạng, tính tình phát động cuối cùng cũng rất khủng bố: “Chúng ta chuồn mau”.
“Tốt”. Nhóc Trình Vũ giơ tay đồng ý.
Mắt thấy hai người muốn chuồn mất, tiểu đệ cho rằng bọn họ sợ hãi, vì phòng ngừa bọn họ chạy mất, anh ta hét lớn: “Thiếu gia, Biểu thiếu gia xảy ra chuyện”.
Lãnh Nguyệt ra tay đánh xuống, thành công đem người đánh xuống, đáng tiếc chậm một bước, bọn họ ở cách phòng nội không xa, đã có một người vọt ra. Nhìn vẽ mặt u ám của Nguyệt Độc Nhất, Lãnh Nguyệt le lưỡi.
Nhìn thấy Biểu đệ của mình nằm co giật trên mặt đất, sắc mặt Thiếu chủ Hỉ Các hết sức khó coi, muốn đến xem thân thể của người kia, lại bị Lãnh Nguyệt ngăn lại: “Con muốn nó lập tức chết thì cứ đụng vào”.
“Là cô?” Thiếu chủ kia hung tợn nhìn chằm Lãnh Nguyệt, người sau không sợ chết nhún nhún vai.
Thiếu chủ kia mới vừa bị làm khó dễ, Trình Vũ liền hướng về người phía sau anh ta kêu lên: “Cha”.
Nhất thời sắc mặt thiếu chủ kia lúc xanh lúc trắng, thằng nhóc này chính là con trai của Nguyệt thiếu.
Bởi vì Nguyệt Độc Nhất, chuyện này liền không giải quyết được gì, nguyên do Hỉ Các mạo phạm đến lợi ích chung, hẹn Độc Nhất nhiều lần mới được người chịu gặp mặt, hy vọng có thể vỗ tốt mông ngựa của anh ta, giải quyết chuyện này, kết quả mẹ và con trai hắn đem nhóm người Biểu thiếu gia chơi đùa chút nữa thành người tàn tật, Nguyệt Độc Nhất liền thôi nói đến chuyện xảy ra trước đây, sắc mặt thiếu chủ Hỉ Các mới giảm xuống dẫn người đi.
Trở về biết bản thân mình đã gây ra tai họa, Trình Vũ cùng Lãnh Nguyệt cực kỳ ngoan, thỉnh thoảng Lãnh Nguyệt ngẩng đầu quan sát sắc mặt Nguyệt Độc Nhất: “Độc Nhất a, đừng nóng giận nữa, chúng ta bảo đảm không có lần sao đâu, đúng không Trình Vũ?”
“Ừm.” Trình Vũ rất phối hợp gật đầu.
Nguyệt Độc Nhất không thèm để ý tới hai người.
Lãnh Nguyệt thấy nhận sai không có kết quả, liền mở miệng khóc lên: “Tôi biết tiểu Độc Nhất đã lớn, không thích mẹ nữa, trở về bị người ta ghét bỏ