Duck hunt
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328941

Bình chọn: 8.00/10/894 lượt.

độ”. Bởi vì cùng Nguyệt thị hợp tác dự án để cho Lâm thị phát triển thị trường rộng rãi.

“A..? Hợp tác phải không?” Lãnh Nguyệt cười lạnh một tiếng, bấm điện thoại gọi cho Louis: “Nghe nói công ty anh cùng công ty Lâm thị nói chuyện hợp tác phải không?”

Mới vừa ở cùng Nguyệt Thanh Thiển đấu khí Louis nhận được điện thoại của Lãnh Nguyệt, không quên khiêu khích liếc mắt nhìn Nguyệt Thanh Thiển một cái, một người Hai Lúa kia đến bây giờ vẫn không biết dùng điện thoại. Kỳ thật không phải Nguyệt Thanh Thiển ngu dốt mà là không ai dạy anh ta.

“Lâm thị? Anh cũng không rõ lắm, chuyện công ty anh đã giao cho Lôi Tà Thiên xử lý”. Giọng nói Louis nhẹ nhàng.

Lãnh Nguyệt nhìn ánh mắt Lâm Tây cố ý lớn tiếng nói: “Để cho Lôi Tà Thiên nói cho Lâm gì gì đó, để cho ông ta không có việc gì đừng đem con gái ông ta chạy loạn ra ngoài cắn người, đến chuyện hợp tác cùng Lâm thị tìm lúc tốt khác bàn lại”.

“Nguyệt nhi gặp phải người đáng ghét rồi hả?” Louis khẽ mỉm cười.

“Không có việc gì, tiểu cẩu cắn loạn mà thôi”. Lãnh Nguyệt mang theo Trình Trình tiêu sái rời đi. Lâm Tây đã ngây người.

Tại trong phòng hội nghị cao ốc văn phòng Nguyệt thị, vốn bản kế hoạch hợp tác cơ hồ đã đàm phán thành công, còn đợi hai bên ký tên, Lâm Lễ Chương hai mắt đều đã bắt đầu phát sáng, đáng tiếc tổng giám đốc Nguyệt thị đột nhiên gọi điện thoại tới, ông ta hết sức thận trọng trở về nghe điện thoại, hiện tại ánh mắt Lâm Lễ Chương chờ mong, đem thư hợp tác khép lại: “Lâm tổng, tôi xem ra chuyện hợp tác vẫn là hôm nào bàn lại đi.”

“Thay đổi ngày nào? Lôi tổng, chúng ta không phải đã đàm phán tốt rồi sao? Như thế nào lại muốn thay đổi ngày khác rồi?” Lâm Lễ Chương hai mắt mở to.

“Ha ha, con gái ông đắc tội với người của Hội Đồng Quản Trị của chúng tôi, việc này sau này hãy nói đi”. Lôi Tà Thiên hì hì nói.

Thấy người rời đi, kể cả cho ông ta câu hỏi thời gian đều không có, nắm trong tầm tay còn bay đi mất, Lâm Lễ Chương thật hận! Đầu tiên liền gọi điện thoại cho Lâm Tây, đối phương hiện tại cũng không chịu an phận, ông vừa tức giận gọi cho Dương Thanh.

Ông ta nghe được âm thanh trong veo mà lạnh lùng đầu dây điện thoại bên kia vang lên: “Alo”.

“Để cho Tây nhi nghe điện thoại!” Ông ta nghiến răng.

Dương Thanh đưa điện thoại cho Lâm Tây, Lâm Tây cắn môi tiếp nhận: “Alo”.

“Con cái đồ khốn này! Lại làm chuyện gì tốt này! Điều tại vì con, hợp tác dự án vài tỷ giờ ngâm nước nóng rồi! Con có biết lần này hợp tác cùng Nguyệt Thị có bao nhiêu trọng yếu sao! Tối hôm nay về nhà không kể hết chuyện cho ta nghe rõ ràng, đừng trách cha khó chịu”. Lâm Lễ Chương bực tức.

Điện thoại bị cắt đứt, Lâm Tây bĩu môi, vẫn lại là cảm thấy bản thân mình không sai, Dương Thanh nhìn Lâm Tây liền cảm thấy chán ghét, xoay người rời đi, Lâm Tây bước nhanh đuổi theo: “Anh đợi em với”.

Bị cô gái kia làm cô ầm ĩ, Lãnh Nguyệt không còn tâm trí đi dạo phố, thêm nữa đồ nên mua gì cũng đã mua, ngay lúc hai người tính trở về, vườn trẻ gọi điện thoại.

“Xin hỏi có phải là mẹ Trình Vũ không?” Giọng nói của người bên kia điện thoại vang lên.

“Vâng ạ”. Trình Trình dịu dàng.

“Tôi là chủ nhiệm lớp Trình Vũ, cô hiện tại có rãnh tới trường học một chuyến được không, Trình Vũ xảy ra chút việc”. Chủ nhiệm nói tiếp.

Trình Trình ngừng lại cúi đầu, Trình Vũ tuy phản cảm với vườn trẻ, nhưng mà chưa bao giờ nghịch ngợm: “Chuyện gì?”

“Bé cùng bạn học đánh nhau, cô vẫn nên tự mình tới đây một chuyến đi”. Chủ Nhiệm nói nhanh.

“Được, tôi lập tức tới ngay”. Cô gật đầu.

Trình Trình cúp điện thoại, Lãnh Nguyệt thấy thần sắc cô khẩn trương: “Chuyện gì thế?”

“Vườn trẻ gọi điện thoại nói Trình Vũ cùng bạn học đánh nhau, để con đi xem sao”. Trình Trình lo lắng.

“Đừng nóng vội, con hiện tại đang mang thai không thể gấp được, trẻ con cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường”. Lãnh Nguyệt dịu dàng nói.

Tuy Lãnh Nguyệt nói như vậy, nhưng mà Trình Trình lại lo lắng, Trình Vũ cực kỳ ngoan, chuyện gì bản thân cũng không quan tâm, càng đừng nói đến chuyện cùng bạn học đánh nhau như thế này.

Lúc Lãnh Nguyệt cùng Trình Trình đến vườn trẻ, Trình Vũ ôm máy tính ngồi ở góc sáng sủa của văn phòng, khóe miệng và trên tay có chút bầm tím, trong văn phòng còn có hai vị cha mẹ khác, mặc đồ cực kì mắc tiền, trong ngực cô che chở cho đứa bé rõ ràng cao lớn hơn Trình Vũ, đúng là trên mặt vết thương nhiều hơn không thể so sánh bằng Trình Vũ, xem ra chuyện đánh nhau Trình Vũ chiếm tiện nghi hơn.

Trình Trình nhìn thấy Trình Vũ liền chạy tới, xem xét vết thương của con, có chút không đành lòng: “Đau không?”

Trình Vũ muốn nói lại thôi, lắc đầu.

“Cô Trần, cha mẹ đứa nhỏ kia cũng đã đến, như thế nào cũng nên nói chuyện với chúng tôi rõ ràng, đem con của nhà chúng tôi đánh đến thành ra như vậy”. Tôn Lệ Lệ mẹ của Hứa Tiểu Phi , ánh mắt sắc bén cao ngạo nhìn cách ăn mặc tùy ý của Trình Trình, nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Trình Vũ, nghe nói đứa nhỏ kia là loại không cha, khó trách không có giáo dục.

“Cô Trần, đã phát sinh chuyện gì sao?” Trình Trình muốn hỏi rõ nguyên nhân, Trình Vũ không phải là người tùy tiện đánh người.