Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328861

Bình chọn: 10.00/10/886 lượt.

ực trấn an bản thân mình, chỉ là thấy đệ đệ của anh thật vui khi thấy Nguyệt Độc Nhất, mà anh liền là tính cách kia, không chút tình cảm anh em.

“Duy Nhất?” Ấn tượng của Nguyệt Độc Nhất đối với Duy Nhất chỉ dừng lại như mới trước đây cái người kia thích khóc nhè chạy theo đuôi, không nghĩ đến tình cảnh gặp mặt lại như vậy.

“Thật là cao hứng nha…, hoàng huynh còn nhớ rõ tên ta”. Duy Nhất vui vẻ nhìn anh trai.

Nguyệt Duy Nhất oa oa mặt cực kỳ đáng yêu, anh ta không có điểm nào giống Nguyệt Thanh Thiển, càng giống Lam Phi nhiều hơn. Đúng là trong lòng Nguyệt Độc Nhất không nói nên lời quái dị, nhìn đến khuôn mặt của anh ta liền muốn kích thích đập bẹp anh ta một trận, cố gắng khắc chế trong lòng nghĩ cách: “Nơi này không được gọi hoàng huynh”.

“Vì sao?” Vẻ mặt Nguyệt Duy Nhất tổn thương, “Anh rõ ràng là hoàng huynh”.

“Em có thể kêu tên tôi, hoặc là cái gì khác, nhưng không được gọi là hoàng huynh, tôi đã rời khỏi cái thời đại kia lâu lắm rồi”. Độc Nhất nhàn nhạt giải thích.

Nguyệt Duy Nhất oa oa trên mặt tràn đầy mất mát, biểu tình đó làm cho Trình Trình gợi lên tình thương của mẹ, quá thương cảm, cô đều có ảo giác giống như Nguyệt Độc Nhất mới vừa làm chuyện thương thiên hại lí vậy.

“Hoàng huynh quên chính người đem Duy Nhất bỏ lại hoàng cung mặc kệ mọi chuyện sao? Hoàng huynh đã quên vốn ngôi vị hoàng đế là của người, kết quả người không chịu trách nhiệm bỏ chạy để lại cho Duy Nhất sao, nhưng nếu hoàng huynh nghĩ muốn làm như vậy, Duy Nhất cũng sẽ không có một câu oán hận, cho dù từ đó về sau đều không gặp được mẫu hậu, cho dù từ nhỏ vì phê duyệt tấu chương , học tập quốc sự không được một lần nào ngủ ngon, Duy Nhất cũng chỉ muốn hoàng huynh vui vẻ hơn, Duy Nhất cũng cực kỳ vui vẻ. Hoàng huynh chẳng lẽ đã quên rồi sao? Được rồi, nếu hoàng huynh không muốn nhìn thấy Duy Nhất, Duy Nhất sẽ trở về”. Nguyệt Duy Nhất oa oa, khuôn mặt vốn mảnh mai, hiện giờ lông mày nhăn lại, vẻ mặt đau thương, khóe mắt phượng vậy mà vẫn còn đọng vài giọt nước mắt trong suốt, ngay lúc anh ta cố gắng xoay người.

Nguyệt Độc Nhất không biết anh ta muốn làm cái gì, thế nhưng gọi lại anh ta: “Đợi một chút”.

Nghe được Nguyệt Độc Nhất kêu to, trong nháy mắt Duy Nhất xoay người lại, liền tươi cười giống như ngàn vạn bông hoa không một chút mỹ lệ, ngay sau đó Nguyệt Độc Nhất lại hối hận, anh ta một bên la hét một bên nhào lên: “Hoàng huynh, ta biết người không nỡ xa Duy Nhất, hoàng huynh tốt nhất, ta thích hoàng huynh nhất”.

Rốt cuộc cũng tắm xong nước nóng nằm vật xuống giường, Trình Trình còn đang suy nghĩ chuyện khôi hài của Nguyệt Độc Nhất lúc nãy, nhớ đi nhớ lại liền nở nụ cười, bà bà đối với Nguyệt Duy Nhất thái độ khác nhau, có thể nói càng cưng chiều hơn, cha chồng cũng không cần phải đối với Nguyệt Duy Nhất lãnh nhạt thờ ơ như vậy, điều này làm cho Trình Trình có chút suy nghĩ không thông.

“Nghĩ đến cái gì?” Nguyệt Độc Nhất lên tiếng cắt dòng suy nghĩ của cô.

“Suy nghĩ xem anh có phải do bà bà sinh hay không?” Trình Trình cười hì hì.

“Mẹ anh nói anh do nhận nuôi, có đôi khi anh nghĩ có lẽ đó là sự thật”. Mặt Nguyệt Độc Nhất nghiêm túc nói xong chuyện cười để cho Trình Trình có chút dở khóc dở cười.

“Em trai anh cũng do bà bà nuôi lớn, vì sao mà tính cách hai người lại khác xa nhau như vậy…Em biết rồi….Nhất định là anh từ nhỏ trong lòng không được thăng bằng dẫn đến tính cách bị bóp méo hắc ám, cho nên trở thành như bây giờ”. Cô gật đầu tỏ ra đã hiểu.

Có lẽ bị Nguyệt Duy Nhất làm ầm ĩ lúc chiều, trong lòng Nguyệt Độc Nhất có chút không bực tức: “Anh như vậy kêu tính cách hắc ám, nó như vậy kêu là bình thường sao?”

Nhớ tới Nguyệt Độc Nhất, Trình Trình ngây ngô cười ha ha, nghĩ cô một ngày đi theo bà bà trái tim đã có chút suy nhược, anh em bọn họ quanh năm suốt tháng do bà bà nuôi lớn, khác hẳn với người thường cũng là chuyện bình thường.

Nguyệt Duy Nhất trước sau như một đi theo Nguyệt Độc Nhất, anh ta đi thế nào anh liền đi thế đó, có nhiều lần Nguyệt Độc Nhất nhất thời nhịn không được, một cước đá lên, bất quá Nguyệt Duy Nhất kiên trì không ngừng, anh đuổi tôi liền đi theo, anh lại đuổi tôi lại đi theo, Trình Trình xem ra Nguyệt Độc Nhất cũng không phải chán ghét em trai của anh, anh ta đối với người khác, không thích người đã sớm đem ném xuống biển cho cá mập ăn, vậy mà còn có thể để cho Nguyệt Duy Nhất lần lượt đạt được.

Hôm nay rất không dễ sắp xếp đem Nguyệt Duy Nhất cùng Trình Trình đi khám thai, cuối cùng cũng có thể để cho bản thân mình một chút thanh tĩnh. Trình Trình vốn cũng không sao cả, mang theo chú em đi bệnh viện. Bệnh viện cũng không xa, Trình Trình kiên trì đi bộ trước khi sinh, về sau có thể sinh ko vất vả.

Đúng là Nguyệt Duy Nhất so với con trai của cô lại càng khó mang, đối với cái gì cũng tò mò, anh ta tới đây cũng không phải ngày đầu tiên, đã qua một tuần rồi, kỳ thật cha chồng cô tới thời điểm này cũng chỉ phá vỡ một cái tivi, tủ lạnh các loại gì đó, nhưng mà người hai ngày liền đối với những thứ kia cũng không còn hứng thú, Nguyệt Duy Nhất này thế nào lại vẫn như thấy hiếm lạ. Kỳ thực cũn


Polaroid