Snack's 1967
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328874

Bình chọn: 10.00/10/887 lượt.

nào?” Tôn Lệ Lệ buồn giọng hỏi.

Thủy Bách Thiên vẻ mặt tiếc nuối: “Thực xin lỗi, đứa bé đã cứu được, nhưng đáng tiếc vẫn chưa thể tỉnh lại”.

Tôn Lệ Lệ lui về sau một bước, nước mắt một lần nữa rớt xuống, Hứa Hạ trầm giọng nói: “Bác sĩ Bạch nói là có ý gì?”

“Đã trở thành người sống thực vật, bất quá tỉ lệ đứa bé tỉnh lại rất lớn, chúng ta tốt nhất nên trị liệu, các người có thể yên tâm”. Bạch hồ ly giải thích.

“Tại sao có thể như vậy, chồng ơi…” Tôn Lệ Lệ ngã khuỵu bên chồng.

Giờ phút này Hứa Hạ vẻ mặt đã trắng xanh: “Làm phiền bác sĩ Bạch rồi”.

“Không cần”. Thuỷ Bách Thiên gật đầu.

Thủy Bách Thiên rời bước đi, bác sĩ mới nhìn thấy ánh mắt đồng tình của bọn họ chạy theo anh ta: “Bác sĩ Bạch… Đứa bé kia có phải vĩnh viễn vẫn không tỉnh hay không?”

Thủy Bách Thiên dừng bước lại, ánh mắt sau kính mỉm cười: “Không sai”.

“Vậy sao anh còn muốn gạt cha mẹ nó”. Bác sĩ mới vò tay vào tóc khó hiểu.

“Chung quy con người có hy vọng mới sống sót, nói cho bọn họ biết con của họ vẫn không tỉnh lại, cậu làm cho bọn họ sống như thế nào”. Mấu chốt quan trọng, không nói cho bọn họ con họ có thể tỉnh lại, bọn họ làm sao chịu bỏ ra nhiều tiền. “Đây là thuốc cho đứa bé, mỗi ngày theo chỉ dẫn mà làm”.

Một ngày ba vạn: “Như vậy thuốc thật đắt”.

“Không đắt thì tiền lương của cậu như thế nào?” Thủy Bách Thiên tỏ vẻ đương nhiên, lật xem các ca bệnh khác.

Có lẽ bị kích thích sự vô cảm, bác sĩ mới vô cảm xoay người, y theo sự phân phó mà làm.

Rất không dễ dàng gì về được nhà, dù sao sự việc đến cuối cùng cũng tốt bất quá mọi chuyện xấu đã qua, Trình Trình cảm thấy đại não của mình hoàn toàn không có biện pháp giải quyết vấn đề, cho nên giao cho Nguyệt Độc Nhất làm hết, hiện tại cô một lần nữa hết sức xác định và khẳng định, đi theo bà bà nhất định phải có thân thể hết sức mạnh mẽ, để có thể lăn qua lăn lại, ngoài ra còn có một trái tim thật tốt, để kìm nén lại được khi gặp khó khăn.

Hiện tại cô chỉ muốn tắm rửa sau đó ngủ một giấc thật ngon, chỉ là cô vừa nghĩ đến bởi vì cái người lập di kia đã đến mà phá đi. Người đàn ông kia đã có tuổi mà vẫn còn ôm TV của cô xem Tom & Jerry là ai?

Đương nhiên trước khi Lãnh Nguyệt trở về, không có ai giới thiệu cho bọn họ biết cái người đàn ông đột nhiên xuất hiện này là ai. Nguyệt Thanh Thiển cùng cái người đàn ông tự nhiên xuất hiện kia nói có hai câu, nội dung là như vậy:

“Sao lại tới đây”. Nguyệt Thanh Thiển hỏi.

“Muốn tới thì tới thôi”. Người đàn ông nọ nhún vai bình thản.

“A….” Nguyệt Thanh Thiển đã hiểu.

Sau đó Nguyệt Thanh Thiển không nói gì nữa, đúng là chỉ có hai câu nói làm sao giáo sư và Louis biết anh ta là ai đây, lại có ý xấu muốn đuổi người đàn ông kia ra ngoài, rõ ràng Nguyệt Thanh Thiển biết anh ta, như vậy Lãnh Nguyệt cũng có thể biết anh ta, đắc tội với Nguyệt Thanh Thiển bọn họ không muốn, nếu ném người kia đi trở về Lãnh nha đầu biết được ngượi đã bị ném lung tung, bọn họ làm sao còn có công đạo được.

Cho nên cứ để hắn tùy ý, chỉ là tò mò tại sao người nào đến nhà bọn họ cũng sờ mó một lần, vậy mà nhìn thấy phim hoạt hình, làm cho bọn họ một trận không nói gì.

“Duy Nhất! Sao con lại tới đây”. Lãnh Nguyệt kinh hô.

“Mẫu hậu!” Duy Nhất nhào tới trước, ôm Lãnh Nguyệt cọ cọ vào trông cổ cô.

Trình Trình bị dọa lui về sau ba bước, người lớn như vậy mà còn làm nũng sao?

“Con không ngoan ngoãn chịu ở lại trong hoàng cung, sao lại chạy đến đây rồi?” Lãnh Nguyệt dịu dàng hỏi con trai.

“Yên tâm, mọi chuyện trong cung đã có người xử lý, con đi một hai ngày cũng không chết, mà còn có Đông Phương phụ thân cùng Ngọc sư phụ xem, không xảy ra chuyện gì đâu”. Duy Nhất ôm mẹ, nói chuyện bình thản.

“Đông Phương tuyệt tình cùng Ngọc Thanh tử lại chịu giúp con sao?” Lãnh Nguyệt không tin hai lão già lươn lẹo kia lại có tâm tốt như vậy.

“Ha ha! Con nói bọn họ nếu không giúp con, con sẽ khiến mẫu hậu vẫn ở nơi này không về, cho bọn họ tức chết”. Duy Nhất cười lớn.

“Làm rất tốt”. Hai người kia ở nơi cô ăn không ở không đã nhiều năm đã quen rồi, như thế nào cũng không thể khiến bọn họ bớt lo.

Nguyệt Thanh Thiển thật sự suy nghĩ đến lời của Duy Nhất nói, chuyện ở lại nơi này không về cũng không sao, ít nhất không cần mỗi ngày phải lo đối phó với Đông Phương cùng Ngọc Thanh Tử, không được! Nơi này còn có Louis kia, Nguyệt nhi có cảm tình đối với hắn so với hai người kia đặc biệt hơn, ở lại nơi này cũng chịu thiệt. Bất quá nói như thế nào nơi này cũng chỉ có một người Louis, bên kia lại có hai người, ngẫm đi ngẫm lại nơi nào mới tốt…

Vì thế Nguyệt Thanh Thiển bị quấn vào cái vòng lẩn quẩn của anh ta, càng nghĩ càng buồn bực, càng nghĩ càng xoắn, loại suy nghĩ này nhìn thấy đã biết biểu hiện sắc mặt của ông ta càng ngày càng đen, càng ngày càng khó coi.

Hiển nhiên Duy Nhất cũng nhìn thấy Nguyệt Độc Nhất, anh ta vui vẻ chạy tới, tuyệt không sợ người lạ một chút nào liền cấp cho Nguyệt Độc Nhất một cái ôm mạnh mẽ, cũng không quản giờ phút này hơi lạnh trên người Nguyệt Độc Nhất đang tỏa ra: “Hoàng huynh, Duy Nhất rốt cuộc cũng tìm được anh, thật là cao hứng”.

Trình Trình tận l