ửa hàng chuyên bán trẻ sơ sinh tốt nhất. Thật ra Trình Trình cũng không chọn lựa, quần áo chỉ cần mặc thoải mái, cũng không cần nhãn hiệu. Nhưng cùng một loại quần áo nhãn hiệu nổi tiếng thì rất nhiều, nếu mua hết, mua nhiều một chút cũng không sao.
Đi dạo một vòng ở trung tâm bán quần áo trẻ em lớn nhất của thành phố, Lãnh Nguyệt muốn mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh, một chút quần áo nhỏ từng nhãn hiệu đều mua hết toàn bộ, đem nhân viên bán hàng vui vẻ ra mặt, đem tất cả toàn bộ đóng gói phía sau, một đôi nam nữ đi vào cửa hàng.
“Cho tôi mấy bộ đồ trẻ sơ sinh, lấy loại tốt nhất”. Cô gái vừa vào tới đã lên tiếng nói.
Quần áo vừa bị Lãnh Nguyệt gom hết, nhân viên cửa hàng cảm thấy có chút lỗi nói: “Quần áo hôm nay được vị phu nhân này mua hết rồi, hay là vị tiểu thư lần sau đến đây đi”.
Cô gái nhíu mày, nhìn thấy Trình Trình lại càng sững sốt: “Là cô sao, nếu tất cả mọi người biết nhau nói cũng dễ, như vậy đi, tiền quần áo này tôi ra giá gấp hai lần, bán mấy bộ cho tôi”.
Cô gái nói không chút khách khí làm cho lông mày thâm thúy của Lãnh Nguyệt nhếch lên, đã lâu không gặp so với cô ta mà có có thể lên mặt: “Bạn con?”
“Không tính, cùng học đại học, Lâm Tây”. Trình Trình giới thiệu cho Lãnh Nguyệt, nhìn thấy Dương Thanh phía sau liền cuối đầu xuống, anh ta xem ra so với Cân Bối Mễ cùng một thời điểm thì hơi gầy hơn, “Dương Thanh”.
Nếu đã không là bằng hữu thì không xem cái gì nể mặt: “Gói hết chưa?” Lãnh Nguyệt thúc giục.
“Rồi, đã đợi lâu”. Nhân viên mỉm cười.
“Mang đến địa chỉ này đi”. Lãnh Nguyệt ra lệnh.
“Này! Tôi nói bán cho tôi hai bộ, các cô không nghe thấy sao?” Lâm Tây nói lần nữa, Dương Thanh cảm thấy xấu hổ với Trình Trình cười cười nói: “Tây, thôi đi, quần áo ở đâu mà không có, chúng ta đến nơi khác mua là được rồi”.
“Không được, chị của em từ nhỏ đã mặc quần áo ở cửa hàng này”. Nếu là thay đổi với kẻ khác cô còn không tính, nhưng nay lại là con bạn hồ ly tinh này, mà còn muốn so với hồ ly tinh kia để bị khi dễ sao, bản thân đòi không được lợi từ trên người cô gái kia, có thể khi dễ cô bạn học này cũng coi như lấy được chút giá trị mặt mũi.
“Cô nghe không được tôi đang nói chuyện với cô sao? Cô là kẻ điếc à?” Lâm Tây ngăn lại, Lãnh Nguyệt cùng Trình Trình đang chuẩn bị rời đi.
Lãnh Nguyệt bị chặn lại vốn không muốn chấp nhặt với cô, nhìn thấy Lâm Tây ánh mắt không có chút nào che dấu đối với cô có chút thương cảm: “Thật có lỗi, tôi không phải người điếc, bất qua tôi không nghe thấy tiếng người, chỉ nghe được tiếng chó điên đang sủa”.
“Cô nói tôi là chó điên?” Lâm Tây phẩn nộ nghĩ muốn vung tay tán Lãnh Nguyệt, Trình Trình kinh sợ la to, Lãnh Nguyệt trở tay một cái, Lâm Tây chẳng những không đánh được ngược lại còn bị Lãnh Nguyệt dánh vào bàn tay.
Nào biết được Lãnh Nguyệt lợi hại như vậy mà vẫn còn cái vẻ xoa xoa tay: “Không biết đánh chó điên có thể bị bệnh chó dại hay không, Trình Trình?”
Lãnh Nguyệt hỏi thật như thế, Trình Trình nén cười phối hợp: “Bà bà yên tâm, chó cắn người không sủa, con xem con chó này cũng không lợi hại, chỉ biết biết phô trương thân thế kêu lên vài tiếng dọa người”.
A… Trình Trình thật không ngoan, cũng biết châm chọc người khác.
Toàn bộ là học từ bà bà.
“Tây, thôi”. Dương Thanh kéo Lâm Tây rời đi.
“Cái gì thôi! Nếu các người có gan thì đừng đi!” Lâm Tây bị đánh, trong lòng có chút ủy khuất lại phẩn nộ, cầm điện thoại ra kêu gọi viện binh.
Lãnh Nguyệt cười nhạo một tiếng, liền lấy roi da dài nhỏ rời khỏi tay, Lâm Tây trở tay không kịp, điện thoại bị roi da quất bị vỡ nát: “Truyện cười, để cho cô đi lại không chịu đi”. Cô lại không ngốc, chờ cô gọi người, cũng không phải sợ đánh không lại, mà gần đây cô mắc bệnh lười, không muốn cùng người khác động thủ. Hơn nữa bọn họ đáp ứng với chồng của mình làm hiền thê lương thiện, ở bên ngoài đánh nhau cũng không tốt.
“Cô! Cha tôi là tổng giám đốc Lâm Thị, các cô đắc tội với tôi là đắc tội với Lâm thị, các ngươi sẽ thấy được”. Lâm Tây bực tức.
“Lâm thị là cái thứ gì? Tôi chưa nghe qua, không phải có Nguyệt Thị là lớn sao?” Lãnh Nguyệt thật sự chưa từng nghe qua Lâm Thị, cô chỉ biết là Nguyệt thị rất lớn, mà so với Nguyệt thị thì các xí nghiệp nhỏ đều không có giá trị, đúng là Lãnh Nguyệt không biết thật sự so với Nguyệt thị còn có xí nghiệp lớn hơn sao?
“Bà bà, Nguyệt thị là xí nghiệp dẫn đầu toàn cầu, tất cả Châu Á đều không có khả năng liếc nhìn”. Trình Trình hết biết nói rồi.
“Tiểu phá hoại kia lại còn khoe khoang mạnh mẽ cái gì”. Lãnh Nguyệt vẻ mặt buồn bực. Đương nhiên những lời tức giận này đều là hai người nói nhỏ với nhau.
Trình Trình mới buồn bực nha, không phải mọi người đều có Nặc đứng phía sau, không phải mọi người đều có thể mang Nguyệt Thị ra khoe nha.
“Hiện tại các người trẻ tuổi không có bản lĩnh gì sao, gặp chuyện liền gọi người đến tiếp việc đánh hội đồng, hiện tại không đánh lại liền dọn nhà chạy trốn sao?” Lãnh Nguyệt khinh bỉ nói.
“Cha tôi đang cùng Nguyệt thị hợp tác, nếu thành công Lâm thị sẽ phát triển trở thành xí nghiệp số một số hai, đến lúc đó các người biết thế nào là lễ