rồi, bây giờ không dễ dàng mới ly hôn được làm sao còn muốn tái hôn, có thể là vì chuyện khác, cậu cứ mặc kệ đi”.
“Chuyện kia là như thế nào, mình thấy người phụ nữ kia có cái gì tốt, cậu mà thay đổi cách ăn mặc cũng không thua kém cô ta đâu”. Khúc Quả Quả nhìn Tô Tiểu Nha nhìn nước sôi đến ngẩn người, tắt lửa kéo cô qua. “Có phải cậu có chuyện gì rồi đúng không?”
Tay Tô Tiểu Nha run lên, lần đầu tiên sau khi mang thai không biết làm sao. “Quả Quả, mình có thai rồi”.
Ngay lập tức sắc mặt Khúc Quả Quả trở nên lạnh lùng. “Của Lý Thành?”
“Hôm đó anh ta uống rượu, sau đó…anh ta cũng không biết chuyện xảy ra hôm đó”. Sau khi cô kết hôn với Lý Thành, vẫn là hữu danh vô thực (gọi nôm na là có tiếng không có miếng ấy ), đúng ngày hôm đó Lý Thành uống say, nhận lầm cô thành Lạc Lan, ngày hôm sau anh ta đã không nhớ rõ cái gì, cho nên bản thân cô cũng không nói ra.
“Cho nên anh ta không biết hả?” Xem dáng vẻ của Tô Tiểu Nha tên súc sinh đáng chết kia nhất định không biết, Quả Quả cực kỳ tức giận.” Mình chửi con mẹ nó tổ tông tám đời nhà hắn”.
“Quả Quả”. Tô Tiểu Nha ngăn lại sự tức giận của Khúc Quả Quả.
Nhìn cô như vậy, Khúc Quả Quả cũng không đành lòng, tỉnh táo lại an ủi Tô Tiểu Nha. “Vậy cậu có tính toán gì không?”
“Lúc đầu mình muốn bỏ đứa bé này, nhưng lúc đến bệnh viện lại không nhẫn tâm, dù sao cũng là một sinh mệnh, mình không có quyền lợi tước bỏ nó”.
“Vậy thì sinh đi, chúng ta cùng nhau nuôi dưỡng”.
“Quả Quả”. Nhận được ủng hộ của Khúc Quả Quả, trong lòng Tô Tiểu Nha cũng kiên định hơn rất nhiều, cô cảm thấy sợ vô cùng, hy vọng có người để tâm sự.
“Chị”. Tô Tiểu Mẫn đã về, thấy chị mình đang khóc, cho rằng chị mình bị oan ức. “Chị, có phải có người khi dễ chị không?”
“Không có việc gì, đừng nghĩ lung tung, trường học có tốt không?”
“Có ạ”. Tô Tiểu Mẫn gật đầu, có chút khó xử mở miệng. “Thầy giáo bảo chúng ta phải mua sách phụ đạo, chị, nếu không em nói với thầy giáo, thành tích của em rất tốt, không cần phải mua sách phụ đạo nữa”.
“Nói gì đó, làm sao có thể không mua, cần bao nhiêu tiền, mấy hôm nữa chị mua cho em”. Tô Tiểu Nha biết em gái mình không sẵn sàng để biết tiền, nhưng cô muốn em gái được sự giáo dục tốt nhất, cho nên trên chuyện học hành, đều cố hết sức đáp ứng đầy đủ Tô Tiểu Mẫn, Tô Tiểu Mẫn học rất tốt, cũng an ủi cô được phần nào.
“Em cảm ơn chị”.
“Được rồi, ăn cơm thôi, đêm nay chúng ta ăn mỳ ăn liền đi”. Lúc hai chị em đang nói chuyện, Khúc Quả Quả đã nấu xong mì, chẳng qua trong bát Tô Tiểu Nha và Tô Tiểu Mẫn có nhiều hơn một quả trứng gà. “Hai người một người đang tuổi lớn, một người có thai, cần phải bồi bổ nhiều hơn”.
“Chị có thai ạ? Em gái sắp phải làm dì rồi hả?”
“Đúng rồi”. Khúc Quả Quả xoa đầu Tô Tiểu Mẫn, không khí ấm áp hài hòa.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày bao nhiêu? Là ngày Bạch Thủy và Chu Nhan đăng ký kết hôn, cho nên lúc hai người bọn họ mỗi người cầm một tờ giấy chứng nhận kết hôn đi ra từ cục dân chính, nhìn dáng vẻ tùy ý của Chu Nhan, Bạch Thủy cũng cất giấy chứng nhận đi. “Thật ra chúng ta nên đi kiểm tra sức khỏe”. Chẳng lẽ anh ta không thể giống đôi vợ chồng bình thường từ từ hưởng thụ quá trình đăng ký kết hôn, giống như đi chợ vậy, cũng không chụp ảnh cưới, cũng không kiểm tra sức khỏe, thanh toán chín đồng mấy mao (tiền Trung Quốc nha) lập tức nhận giấy chứng nhận rồi.
“Không cần, em tin anh cũng không có bệnh gì không sạch sẽ”. Chu Nhan mở cửa xe thể thao màu đỏ chót giống với tính cách của cô, tự nhiên khoe khoang.
Mặc dù Bạch Thủy bực mình nhưng vẫn mỉm cười như cũ. “Nếu em có thì sao?” Tức chết anh, người phụ nữ này, có thể giống cô gái nhỏ một chút không.
“Có cũng không có biện pháp, chuyện gì không nên làm chúng ta đều đã làm hết, nếu như em phải chết, anh cũng phải theo xuống địa ngục”. Chu Nhan khởi động ô tô, hạ cửa kính xe xuống. “Lên xe đi, em đưa anh đến một chỗ”.
Bạch Thủy mỉm cười tao nhã lên xe, thật ra trong lòng hận không thể gỡ xương uống máu người phụ nữ bên cạnh này. Anh không có tâm tư thưởng thức phong cảnh ven đường, cho dù tự mình thiết kế để người phụ nữ này yêu mình nhiều năm như vậy, nhưng đến cuối cùng điều cô yêu nhất vẫn là sự tự do, cô giống như con diều, khát khao cuộc sống tự do, cho nên từ đầu đến cuối vẫn không muốn kết hôn với mình, có điều may mắn là mặc dù Chu Nhan là người thoạt nhìn rất cởi mở nhưng thật ra lại rất bảo thủ, cho nên anh động chút thủ đoạn làm gạo nấu thành cơm, lừa cô phụ chắc, nếu không đoán chừng đợi đến khi anh bảy tám mươi tuổi vẫn chưa lừa người phụ này đi kết hôn được.
“Đại tiểu thư đã trở lại”. Người giúp việc đứng ở cửa vừa thấy Chu Nhan đến lập tức vui vẻ khom lưng hành lễ.
“Ừ”. Chu Nhan gật đầu, dẫn Bạch Thủy đi thẳng vào trong.
“Đại tiểu thư”.
“Ừ”.
Người chào hỏi dọc đường đi rất nhiều, Chu Nhan vội vã đi qua, ánh mắt trời sinh đã kiêu ngạo lạnh lùng sẽ không vì những người này mà dừng lại, nhưng lại không ảnh hưởng tới việc người dưới sùng bái cùng tôn kính với cô.
“Tiểu Nhan!”
Phản ứng đầu tiên của Chu Nhan khi nghe thấy âm thanh này là nhíu mày. “Tại sao anh lại
