Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329914

Bình chọn: 9.00/10/991 lượt.

g Húc đi đến phía sau nó, dùng ngón tay còn hơn lạnh chạm lên cổ Thiên THiên.

Thật ra gần đây Lăng Húc thay đổi rất lớn nhưng Thiên Thiên không hề phát hiện ra, nguyên nhân chính là Lăng Húc thường thường có vài động tác nhỏ cùng ngôn ngữ sửa không được. Như bây giờ, trước kia cậu sẽ không đùa Thiên Thiên như vậy, nhưng thân thể lại phản ứng nhau hơn đầu óc, nhìn thấy Thiên Thiên đã vươn tay ra.

Thiên Thiên giật mình kêu lên, lập tức ngã lên ghế sofa, lăn một vòng suýt rơi xuống mặt đất.

Lăng Húc vội vàng chạy qua bế nó lên.

Thiên Thiên giật mình nhưng lại cười, cảm thấy trò đùa này rất vui.

Lăng Húc ôm nó ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi nó: “Vừa rồi con đứng ở cửa phòng bếp sao lại lén lút đi ra vậy?”

Thiên Thiên: “Không có Gọi oa oa.”

Gọi Oa Oa là tên Lăng Húc đặt cho hoạt hình mà Thiên Thiên đang xem, bởi vì trong phim có con vịt luôn hét loạn hết cả lên, tra tấn lỗ tai nhức cả đầu.

Lăng Húc với lấy điều khiển giúp nó tìm xem có kênh nào có không, đồng thời cũng hỏi nó: “Con tới nói cho ba biết Gọi Oa Oa không có, vì sao lại trộm chạy đi?”

Thiên Thiên ngửa đầu nhìn Lăng Húc cười cười, sau đó lại cúi đầu nói: “Mẹ ôm ba.”

Lăng Húc chẳng may ấn nhầm nút tăng âm lượng, TV chóe lên, cậu lại vội vàng tắt đi. Nói Lăng Dịch là mẹ vốn là bản thân cậu nói bừa, nếu Lăng Dịch biết chắc cậu xấu hổ muốn đào hố chôn mình quá, cho nên bây giờ cậu chỉ có thể tự nhận hậu quả này.

Cậu nhìn về phía thư phòng, thì thầm bên tai Thiên Thiên: “Đừng nhắc lại lần nữa.”

Thiên Thiên nói: “Nhưng gọi mẹ . . . bác đâu nghe được.”

Lăng Húc nhỏ nhẹ: “Không nghe được cũng không được, từ bây giờ không được gọi như thế nữa.”

Thiên Thiên có chút kích động, “Vì sao ạ?” mãi nó mới có mẹ mà.

Lăng Húc không biết giải thích thế nào cho nó hiểu, chỉ có thể nói cho Thiên Thiên: “Ba đùa con đó.”

Thiên Thiên ngạc nhiên mở to hai mắt, “Bác không phải mẹ của con sao?”

Lăng Húc: “Không phải, lần sau không được nói bậy nữa.”

Thiên Thiên bị tổn thương nhưng Lăng Húc lại không phát hiện chuyện này.

Đêm hôm đó, Lăng Dịch dỗ Thiên Thiên đi ngủ phát hiện Thiên Thiên vẫn luôn nhìn anh, thế nào mà một lúc sau mắt đã ngân ngấn nước.

Lăng Dịch định ngồi kể truyện cổ tích cho nó nghe, lúc này chẳng hiểu ra sao, hỏi: “Sao thế, sao con lại khóc?”

Thiên Thiên nhớ kĩ ba đã dặn không kể cho Lăng Dịch nghe chuyện này, nước mắt đã tuôn ra nhưng nhất định không chịu nói gì, chỉ lấy hai tay che mặt lại.

Lăng Dịch nhìn nó thương tâm như vậy, cảm thấy đau lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Bảo bảo, vì sao con khóc?”

Thiên Thiên dùng sức hít mũi, dùng cánh tay lau nước mắt, vừa lắc đầu vừa ho khù khụ, nó nói: “Bác, con ngủ, bác ngủ ngon nha.”

“Từ từ đã” Lăng Dịch có chút nóng vội “Nói cho bác biết vì sao con khóc đã?”

Thiên Thiên không chịu nói, nó vừa khóc vừa nhắm mắt lại cố giả vờ mình đang ngủ.

“Lăng Húc! Lăng Húc!” Lăng Dịch lớn tiếng gọi Lăng Húc lại đây.

Lăng Húc vừa mới tắm rửa xong, đang dùng khăn lau đầu, cậu đi vào phòng Thiên Thiên, kỳ quái hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Lăng Dịch nói: “Vì sao Thiên Thiên lại khóc?”

Lăng Húc khẽ nhíu mày, ngồi sát vào giường nhìn Thiên Thiên, Thiên Thiên quả nhiên khóc đỏ hoe cả mắt thật thương tâm, cậu lập tức sốt ruột, “Thiên Thiên?”

Thiên Thiên mở to mắt nhìn cậu, nói chuyện có vẻ khó khăn: “Ba, con ngủ đây.”

Lăng Dịch cầm khăn giấy vào phòng.

Lăng Húc đang ngồi ở bên giường, hỏi Thiên Thiên: “Con nói đi, sao con lại khóc?”

Thiên Thiên không nói lời nào, hai mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm Lăng Húc.

Lăng Dịch đưa khăn giấy tới, Lăng Húc đưa cho Thiên Thiên lau nước mắt nước mũi, cậu cúi đầu nhìn Thiên Thiên nhẹ nhàng hỏi: “Sao con lại khóc, con nói cho ba nghe được không?”

Thiên Thiên có chút do dự, nhìn thoáng qua Lăng Dịch, sau đó nói với Lăng Húc: “Nói thầm”

Lăng Húc vội vàng đáp: “Được, nói thầm.”

Lăng Dịch thấy Thiên Thiên chỉ đồng ý nói cho Lăng Húc nghe mà lại không muốn nói cho mình, cảm thấy có chút bị thương, nhưng anh vẫn nhìn Thiên Thiên cười cười, nói: “Vậy con cứ nói thầm cho ba nghe đi” sau đó liền tự động đi ra ngoài, tự an ủi mình hai người ở với nhau nhiều năm như vậy, thân thiết hơn là chuyện bình thường.

Chờ đến khi Lăng Dịch đi ra ngoài, Lăng Húc nhìn Thiên Thiên hỏi: “Bây giờ có thể nói được chưa?”

Thiên Thiên nhỏ giọng nói: “Con thật sự không có mẹ sao?” Nó vừa hỏi xong, cảm thấy bi thương nên lại ngân ngấn nước mắt.

Lăng Húc lập tức ngây ngẩn cả người, cậu thật sự không ngờ Thiên Thiên vì chuyện này mà cảm thấy đau lòng, chỉ biết dỗ bé: “Không phải…”

Không phải như thế thì là thế nào? Cậu không thể bảo với Thiên Thiên, nghiêm túc mà nói, nhìn theo khía cạnh sinh học thì cậu là mẹ, còn anh mới là ba.

Lời như thế sao cậu có thể nói ra cơ chứ.

Thiên Thiên lại đang rất muốn nghe được lời giải thích từ cậu.

Lăng Húc chỉ có thể nói tiếp: “Con có mẹ.”

Nhưng Thiên Thiên không chịu “Mẹ là bác sao?”

“Không phải bác, mà là”

“Con không chịu!” Thiên Thiên đột nhiên kiên định nói, nó hít sâu một hơi, quay lưng về phía Lăng Húc, nói, “Không cần nữa!”

Lăng Húc thở hắt ra, bối rối muốn kéo tóc của mình


The Soda Pop