XtGem Forum catalog
Bất Diệt Truyền Thuyết

Bất Diệt Truyền Thuyết

Tác giả: Hắc Vũ Tán

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3227211

Bình chọn: 7.5.00/10/2721 lượt.

cuối hành lang, phát hiện ra có ba phòng tù, hai phòng là nam, một phòng là nữ, tổng cộng có hai mươi người. Đám tù này nghe có động tĩnh, tất cả đều dựng thẳng lổ tai lên nghe, thấy Thạch Thiên bước vào, liền trừng mắt nhìn hắn.

Thạch Thiên nói: “ Lui về sau”

Hai phòng nam vẫn đang ghé lỗ tai vào trong song sắt, khó hiểu nhìn Thạch Thiên, còn trong phòng nữ chỉ có ba người, các nàng không biết Thạch Thiên là ai, nhưng vẫn lui về góc tường.

Thạch Thiên vung chân đạp bay cái cửa sắt, cười nói: “Đi thôi, các người được tự do” Sau đó quay sang hỏi đám tù nam: “Có muốn ra ngoài không?” Đám tù nam này vội lui về sau, Thạch Thiên giơ chân lên đạp bay cái cửa sắt, không cần hắn lên tiếng, tất cả đều bước ra ngoài, nhưng mà chẳng ai cảm ơn cả.

Thạch Thiên vừa muốn rời đi, lại phát hiện ra trong góc tù nam còn một người, liền quát: “Sao còn ngồi ở đây, lão tử đã thả ngươi ra rồi, đi nhanh đi”

Người kia ngượng ngùng đứng lên, giải thích: “Cảm ơn tiên sinh đã đến cứu, nhưng mà ngài đã hiểu lầm, tôi đến tự thú, không muốn vượt ngục”

Thạch Thiên tức giận, bẻ thanh sắt ra làm thành một cây côn, bước vào trong hỏi: “Ngươi mới hiểu lầm, nếu không cút thì bây giờ lão tử phán ngươi tử hình”

Người kia không ngốc đến nổi cận kề cái chết mà vẫn muốn ngồi tù, có lẽ hắn cảm thấy tội của mình chưa đáng chết, cho nên ôm đầu chạy ra ngoài.

Thạch Thiên trở ra ngoài, ôm lấy thùng dầu đi lên đầu, sau đó tạt khắp nơi, rồi dùng cây côn sắt khi nãy đập mạnh xuống đất, ma sát làm cho nổi lửa, theo dầu bốc lửa hừng hực lên. Thạch Thiên xoay người đi ra ngoài, thầm nghĩ, không biết đám cảnh sát kia có nhận ra lão tử hay không, lỡ như không biết lão tử, thì đốt nhà cũng chẳng giúp được gì. Vì thế đi vào bên trong, cầm lấy cây côn sắt khi nãy, dùng sức cắm thật mạnh lên tường, sau đó viết vài chữ, bút lực kinh người. Sau đó mới ném cây côn và xoay người đi.

Lúc này, tòa nhà cảnh sát đã chìm trong biển lửa, hơn nữa, còn có hai đám cháy ngoài sân bay, làm sáng rực cả bầu trời đêm, cho dù là ở trong nội thành cách mấy chục km cũng có thể nhìn thấy.

Thạch Thiên trở về khu nhà cao cấp của Ars, mấy trăm chiếc xe cùng với hai ngàn người kia đã không còn, chỉ có Braid cũng vài tên đệ tử của Thiên Thạch Thành Bảo, tổng cộng là bảy người đang ngồi trong sảnh lầu một, thấy Thạch Thiên bình an trở về, bảy người đều kinh hãi đứng dậy vọt qua nghênh đón, nét mặt vô cùng quái dị.

Braid tự hồ như thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Chủ nhân đã về, có mệt hay không?” Một người khác lại nói: “Tôi đã cho người ta làm một ít thức ăn đưa tới, chủ nhân còn chưa ăn cơm tối mà” Nói xong xoay người chạy về phía sau.

Thạch Thiên quét mắt nhìn mọi người một cái, cười hả hả nói: “Xem ra các ngươi đã biết lão tử vừa làm cái gì rồi”

Braid lung túng nói: “Mới vừa nghe chuyện bên sân bay trong điện thoại xong thì chủ nhân liền trở về” Năm người khác cũng phụ họa nói theo, khen ngời tốc độ “gây án” cùng hiệu suất kinh người của Thạch Thiên. Những lời này đều là những lời thật tâm, chứ không phải là nịnh nọt gì cả. Tuy rằng bọn họ không tận mắt nhìn thấy tình huống ở sân bay, nhưng chỉ nghe những tin tức từng những thủ hạ phái đi thôi cũng khiến cho họ cắn lưỡi.

Khi những người này đến sân bay quốc tế thì Thạch Thiên đã trên đường trở về. Chờ khi bọn họ điều tra tình hình rõ ràng thì hiện trường đã bị một lượng lớn cảnh sát vây quanh. Mấy người này báo cáo cho đám người Braid, đám người Braid đều cảm thấy chuyện này 200% là chủ nhân làm, không khỏi lo lắng, không biết chủ nhân có thể xông ra khỏi vòng vây của cảnh sát hay không. Nhưng không ngờ rằng trong lúc bọn họ vắt óc suy nghĩ, chuẩn bị cho người đến tiếp ứng thì Thạch Thiên đã trở lại.

Braid thở dài nói: “Khó trách chủ nhân khôngq uan tâm đến sự hỗ trợ của mọi người, nếu đổi lại là chúng tôi, cũng có thể xông vào đập sân bay, đốt tòa nhà cảnh sát, nhưng chắc chắn là không thể thiếu sự xung đột với cảnh sát rồi, sao có thể trở về nhanh như chủ nhân được, phỏng chừng bọn họ còn chưa biết là chủ nhân làm”

Thạch Thiên vỗ vai Braid, cười nói: “Tiểu tử ngươi có cùng suy nghĩ với ta, lão tử cũng lo lãng phí thời gian, cho nên đã để vài chữ trên tường của cục cảnh sát, không sợ bọn họ không tra ra được lão tử”

Cả đám người Braid nghe xong, nhất thời trợn mắt há mồm, hai mắt nhìn nhau, nói không ra lời.

Chương 337: Mượn Mỹ lập uy

Thạch Thiên thấy mọi người như vậy, cười hỏi: “Sao thế, các ngươi sợ?”

Mọi người đỏ mặt, kiên quyết phủ nhân sự sợ hãi trong lòng, một người trong đó lớn tiếng nói: “Chủ nhân kêu chúng tôi đi đốt nhà trắng, chúng tôi cũng quyết không lùi bước” Mấy người khác đều lên tiếng theo, nào là cho nổ lầu năm góc, hay tòa nhà liên hiệp quốc này nọ… oh shit!

Braid nói: “Chúng tôi từ nhỏ đã nghe tổ gia gia kể về chuyện chủ nhân mang theo tổ tiên của chúng tôi quét ngang các quốc gia, trong lòng đều vô cùng hâm mộ. Từ lúc chủ nhân trở lại, tất cả mọi người đều mong có thể đi theo chủ nhân làm chuyện kinh thiên động địa, vừa rồi không ngờ rằng chủ nhân nói làm là làm, cho nên giật mình, chứ tuyệt đố