pacman, rainbows, and roller s
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323831

Bình chọn: 7.00/10/383 lượt.

lởm chởm, lớp trang điểm của nữ nhân cũng bị bôi xóa lung tung, có điều chỉ dụi mắt một cái, nhờ một ly café, người nào người nấy đều lại trở thành một trang hảo hán, có thể tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp nữa.

Cho tới mười hai giờ đêm ngày cuối cùng, rốt cuộc đã hoàn thành bản kế hoạch, quá mức mệt mỏi, ngay cả khí lực hoan hô cũng không còn, mọi người thở phào một hơi, quần áo cũng chẳng thèm thay vừa nằm vật ra đã ngủ ngay tắp lự.

Một mặt tôi cố thu nốt tàn hơi kiểm tra lại xem mọi thứ đã thật hoàn hảo chưa, một mặt lại không ức chế nổi nỗi nhớ nhung một người, cho dù có khi đối với anh ấy, sự xuất hiện cũng như biến mất của tôi chỉ như một bông hoa dại ven đường, thích nở thích tàn lúc nào cũng được, không có cái gì đáng giá mà khiến người ta chú ý.

Lặng lẽ quay ra nhìn mấy người cùng phòng, chắc chắn rằng bọn họ đều đã ngủ say, lòng vừa hồi hộp chờ đợi, vừa sợ hãi login vào MSM, lập tức nhìn thấy những offmessage của anh :

“Có online sao ?”

“Chuyện kể một nghìn linh một đêm của tôi đâu ?”

“Dạo này có khỏe không ?”

“Lúc nào online, nhớ để lại message cho tôi nhé.”

Tuy rằng thời gian của lời nhắn cuối cùng cũng đã là hơn một tuần trước, nhưng cũng đã khiến cho hết thảy vất vả mỏi mệt của tôi đều tan thành mây khói, sự xuất hiện và biến mất của tôi, anh có lưu ý tới ! Tuy rằng sự lưu ý này chỉ liên tục được bốn ngày.

“Ngại quá, có chuyện đột xuất, phải đi công tác, không thể online nói chuyện phiếm được.”

“Nghe nói mọi thứ đều hoàn thành cả rồi hả ?”

Một thanh âm đột nhiên vang lên phía sau lưng tôi giữa không gian tĩnh lặng, làm tôi sợ tới mức dập ngay màn hình máy tính xuống : “Anh, anh vào bằng cách nào vậy ?”

Lục Lệ Thành lúc lắc chiếc chìa khóa trong tay, phòng là do Helen đặt, đương nhiên anh ta có thể lấy chìa khóa từ chỗ Helen.

Tôi tức giận nói : “Làm xong rồi, bất quá tôi còn chưa duyệt lại toàn bộ lần cuối cùng”

Lục Lệ Thành ngồi ở phía bên kia bàn : “Để tôi phụ trách duyệt lại, cô cứ đi ngủ đi, sáng ngày mai còn phải lên trình bày.”

Tôi cố gắng hạ thấp điệu bộ, giọng nói cũng nhũn ra : “Đừng bắt tôi thuyết trình có được hay không ?”

“Đây là tâm huyết của cô mà.”

“Cũng là tâm huyết của mấy người kia nữa.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, trong mắt lộ rõ vẻ không thể hiểu được, cuối cùng cũng lui một bước : “Vậy cô muốn ai thuyết trình ?”

“Young, tiếng anh của cô ấy rất trôi chảy, ngữ khí tư thế đều rất tao nhã, cho dù là Tổng Giám đốc từ nước Mỹ về nghe, cũng tuyệt đối không làm anh mất mặt.”

“Cái tôi muốn không phải chỉ là “Không mất mặt.””

Tôi ôm đầu thở dài : “Tôi biết, tôi biết, cái anh cần là “thắng”. Yên tâm đi! Nói cho đúng, nếu anh thắng, cô ấy cũng coi như thắng, cơ hội khó mà có được, cô ấy tuyệt nhiên sẽ không phụ lòng anh, lại càng không phụ cơ hội của mình.”

Anh ta không nói năng gì, chỉ mở máy tính của mình ra, tôi đưa usb cho anh ta, sau đó ôm máy tính của mình chui vào một góc, không cần bàn, chỉ dựa vào vách tường.

Lập máy tính lên, lại log in vào MSN, không ngờ nhìn thấy câu trả lời

“Không sao cả, chỉ sợ bạn có chuyện gì mà thôi.”

“Lại không nói năng gì rồi ? Lại đi công tác rồi sao ?”

Trong nháy mắt, tôi chỉ cảm thấy sống mũi hơi cay cay, hốc mắt đột nhiên hoen đầy nước mắt.

“Không thấy anh online, nên trả lời xong, không mong sẽ có người trả lời, vì thế không lưu ý, thật xin lỗi.”

“Mấy ngày hôm nay tôi mới phát hiện ra, hóa ra có thể giả vờ là mình không online. Thật nhân tính, cho dù là trên mạng, chúng tgta cũng cần mặt nạ.”

Ngay cả thứ này mà anh ấy cũng không biết ? Tôi thầm lắc đầu cười với cái máy tính : “Ngày xưa lúc online anh thường làm gì ?”

“Xem báo, xem cổ phiếu, tìm tư liệu, họp, trao đổi. Tôi cũng không phải là người thuộc thời kỳ đồ đá nha, tuy rằng không quá rành mấy chiêu của MSN, nhưng cũng không quá lỗi thời. 8x đời đầu à, xin nhớ rõ là 7x đời cuối cũng không cách bạn mấy đâu nhé.”

Tôi ôm máy tính cười vui vẻ, đây là một số từ ngữ mới mà mấy buổi trước tôi đã dạy cho anh : “Trẻ con dễ dạy, vừa học được, đã mang ra dùng rồi.”

“Hôm nay bạn có kể chuyện cũ nữa không ?”

“Bạn Tống, ngày mai bạn có đi làm không dzạ ? Ngoan đi ngủ đi.”

“Đừng ỷ lại vào sự lười biếng của mình mà kiếm cớ nhá.”

“Đừng tự coi thân thể mình không phải là thân thể nhá. Em phải đi ngủ rồi, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon !”

Một lúc lâu sau, ngay lúc tôi nghĩ rằng anh đã sign out rồi, đột nhiên lại thấy màn hình nhảy ra một câu : ” Nếu lần sau bạn không thể lên mạng được, xin báo trước cho tôi một tiếng, đây là hòm thư của tôi : songyi@gmail.com”

“Nhất định ạ.”

Đợi thêm một lúc lâu nữa, không có tiếng đáp lại, tôi hạnh phúc ôm lấy laptop, cười ngớ ngẩn một mình, nếu không phải hai tuần liên tục tôi còn chưa được nghỉ ngơi thỏa đáng, không còn chút khí lực, chắc tôi đã nhảy ra ban công hét to với toàn thảy thị dân của Bắc Kinh : “Tống Dực cho tôi địa chỉ hòm thư của anh ấy rồi.”

Lúc tôi hoàn hồn, thấy Lục Lệ Thành đang khoanh tay, ngồi dựa vào ghế máy tính, lẳng lặng nhìn tôi. Tôi đúng là có tật giật mình, nhất thời mặt đỏ ửng lên : “Không phải anh đang duyệt lại nội