Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323901

Bình chọn: 7.00/10/390 lượt.

ời vang, tay tôi lại khẩn trương khẽ run lên, trước mắt tôi, lần đầu tiên người ấy nghiêng đầu nhìn về phía tôi. Lần đầu tiên, người ấy đường đường chính chính để tôi lọt vào mắt.

Anh cầm lấy micro : “Được ! Chọn bài này đi.”

Bởi vì ca khúc này đã nghe nhiều tới thuộc lòng, cho nên mọi người đều không kìm được mà cùng hát theo Tống Dực. Trong mắt của người đàn ông già người Do Thái kia, tuy không khí không nóng bỏng như lúc Lục Lệ Thành và Young song ca, nhưng lại khiến người ta cảm thấy không khí đồng tâm hiệp lực, đồng sức chung vai của mọi người.

“Mấy năm nay, một mình, mưa cũng qua, gió cũng qua

Từng rơi nước mắt, từng vấp phải sai lầm, còn nhớ rằng mình cần kiên trì cái gì

…….

Bằng hữu, cả đời này cùng bước đi, cũng không thể nào gặp lại.

Một câu nói, cả đời người, một mối chân tình, một chén rượu nồng.”

Tống Dực bưng chén rượu lên, vừa hát vừa nâng chén lên mời mọi người, tôi lập tức bưng chén rượu đứng dậy, mọi người thấy thế, cũng cầm chén của mình, đứng lên.

Nhạc đã dứt, nhưng tiếng ca của Tống Dực vẫn chưa ngừng lại.

“Một câu nói, cả đời người, một mối chân tình, một chén rượu nồng”…. Trong thanh âm ngân dài của điệp khúc “Một mối chân tình, một chén rượu nồng” của Tống Dực, mọi người cùng đứng xúm vòng lại, nhiệt tình cụng chén, hô to : “Cạn chén.”

Rượu sâm banh rót tràn, trong tiếng kêu sợ hãi của mấy người con gái, trong tiếng reo hò của mấy người đàn ông, sự vui vẻ của mọi người cùng tràn trề.

Lục Lệ Thành cũng vui vẻ cười nâng chén với mọi người, nhưng ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía tôi kia chợt lóe lên vài tia sáng lạnh lẽo, câu uy hiếp của anh ta lại bắt đầu đè nặng trong lòng tôi.

Lúc những tiếng ca lại tiếp tục vang lên, tôi lặng lẽ rời khỏi phòng. Người ta nói đắc tội quân tử thì được, chứ đừng có đắc tội tiểu nhân, tôi lại cảm thấy thà đắc tội tiểu nhân, cũng đừng có đắc tội với cái người như Lục Lệ Thành kia, tiểu nhân dù có hận tôi, thì cũng không có khả năng chèn ép tôi, trong khi Lục Lệ Thành kia tuyệt đối có khả năng bóp chết tôi, tôi phải làm cái gì bây giờ ?

4.

Trong lòng có quỷ, bước chân cũng vội vàng, không biết ai làm đổ một đống nước trên sàn, giày cao gót vừa trượt, người lập tức ngã nhào xuống sàn nhà cứng, giầy cũng bay tít ra tận ngoài. Những người đang đi lại ở hành lang đều nhìn về phía tôi. Tôi vừa đau, vừa xấu hổ, ngã đau một lúc thì thôi, nhưng cái cảm giác quẫn bách xấu hổ trước mặt người khác lại càng làm tôi khó chịu. Tôi vừa luống cuống tay chân túm lấy váy, chỉ sợ bị lộ, một mặt cố gắng đứng nhanh dậy, trong lúc đang lung túng giãy dụa, một đôi bàn tay vững vàng đã đỡ lấy tôi, có sự giúp đỡ, tôi đã có thể đứng vững nhanh chóng.

“Cám ơn, cám ơn !” Thật cám ơn, dù rằng chỉ là một cái đỡ, nhưng giờ phút này đây chính là hành động cứu giúp tôi trong cơn nước lửa.

Anh ta quay người đi nhặt về chiếc giầy cao gót đã bị văng ra vừa nãy của tôi, lúc quay về, lại hơi cúi mình xuống, đặt cạnh chân tôi : “Đi giầy vào trước đi đã, sau đó xoay xoay chân tay một chút, thử xem có bị trẹo khớp hay không.”

Tôi đang cúi đầu sửa sang lại cái juyp, nghe thấy thanh âm đó, thân thể lập tức cứng đờ.

Anh thoáng liếc tôi đánh giá đầy thân thiết : “Bị thương rồi sao ? Sao không động đậy được nữa à ?”

Đột nhiên, tôi bất chợt lệ vòng quanh mắt, có lẽ là bởi cay đắng suốt bao nhiêu năm không muốn ai biết tới, có lẽ là bởi xấu hổ không dám nhìn mặt ai, có lẽ là bởi giọng nói an ủi ôn tồn nhẹ nhàng thân thiết của anh, có lẽ là bởi giây phút này đây anh chợt gần kề trong gang tấc.

Anh lại cho rằng tôi đau tới mức phải rơi lệ, liền ngồi hẳn xuống : ” Cô là … Armanda đúng không ? Thật xin lỗi !” Một tay anh nắm nhẹ lấy cổ chân tôi, một tay cầm lấy chiếc giày cao gót, giúp tôi đi giày : “Cố nhịn một chút, chúng ta sẽ lập tức đi bệnh viện, có cần gọi điện cho ai không ?”

Hết thảy giống như một giấc mộng ngọt ngào của tôi, cách một lần tất chân mỏng manh, độ ấm từ bàn tay anh làm tôi có cảm giác mê muội, tôi ngơ ngẩn đứng đó, không nói nổi nửa câu.

Anh xỏ chiếc giày cao gót vào chân giúp tôi xong, mới đỡ lấy tôi, giúp tôi bước mấy bước về phía trước. Trong nháy mắt, cơ hồ như tay tôi hoàn toàn nằm trong bàn tay anh, trong nháy mắt đó, tôi chỉ muốn cầm lấy tay anh, nói cho anh biết, em là Tô Mạn đây, em đã thích anh thật lâu, thật lâu, thật lâu lắm rồi ! Nhưng lý trí của tôi biết nếu làm như vậy, sẽ chỉ khiến anh cho rằng tôi bị thần kinh, tôi cố hít sâu mấy hơi, cố gắng trấn định, kéo anh lại nói : ” Tống Dực, tôi không bị thương, vừa nãy là …. đại khái cảm thấy xấu hổ không dám nhìn mặt ai, cho nên nhất thời không khống chế được cảm xúc, thật ngại quá.”

Anh hơi dừng bước, quay đầu nhìn tôi, trong mắt có chút kinh ngạc ngoài ý muốn. Phỏng chừng bây giờ hiếm khi nghe thấy người nào đó lôi cả họ tên của anh ra gọi rồi.

Tôi vội vàng lắp bắp sửa lại : “Thực xin lỗi, thực xin lỗi ! Alex, Mr Song, Director Song…”

Anh cười rộ lên : “Tôi tên là Tống Dực, cô cũng có thể gọi tôi là Alex.”

Anh vươn tay về phía tôi, tôi cũng cố trấn tĩnh thoải mái vươn tay ra, hai người cùng bắt


Disneyland 1972 Love the old s