Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323914

Bình chọn: 10.00/10/391 lượt.

ẹ thôi chứ !”

Đại tỷ chôn mặt vào cái bát, hít một hơi thật sâu : “Thơm quá ! Đã lâu không được ngửi thơm thực sự của gạo rồi.” Kèm với rau cải, chỉ một lát đại tỷ đã ăn hết một chén cháo, ngẩng đầu, nhìn tôi, có vẻ như vẫn muốn ăn tiếp, tôi lắc lắc đầu, đưa đĩa hoa quả cho nàng : “Ăn no sáu bảy phần là được rồi, ăn thêm chút hoa quả tươi đi ạ, bổ sung thêm vitamin và chất xơ, chị có uống mười bình nước trái cây cũng không bằng ăn một miếng hoa quả tươi, người khôn khéo như thế này sao lại có thể bị mấy câu lừa phỉnh của mấy vị thương gia kia lừa vậy ?”

Đại tỷ nhướng mày nhìn tôi : “Cô cũng tiến bộ thật, ba ngày không thấy, mà dám khua chân múa tay với thủ trưởng rồi.”

Tôi lè lưỡi nhìn nàng : “Trước ! Thiếu cái từ mấu chốt “trước” rồi ! Thủ trưởng trước nha !”

Đại tỷ trừng mắt nhìn tôi một cái, lại vùi đầu vào ăn hoa quả.

Tôi rửa chén trong phòng bếp, nàng ngồi trên thảm ăn hoa quả, từ cánh cửa phòng bếp đang mở nhìn ra bên ngoài, trong cái đại sảnh rộng rãi sáng ngời có thể quan sát được khung cảnh cả thành Bắc Kinh kia, khả năng mạnh mẽ của nàng đột nhiên không thấy nữa, lại lộ ra vài phần cô đơn đáng thương. Nhớ lại cha mẹ tôi trong căn phòng khách nhỏ ấm áp kia, nhớ lại hình ảnh hai người sóng vai ngồi ở sofa xem TV, tôi đột nhiên có thể lý giải được tâm tư vì sao bắt tôi phải đi xem mắt của cha mẹ. Rửa bát xong, ngồi xuống đối diện với đại tỷ, khí sắc của nàng so với vừa rồi có vẻ giống người sống hơn rồi.

Miệng nàng đang nhồm nhoàm một miếng táo, lúng búng hỏi tôi : “Rốt cuộc cô gặp phải chuyện gì ? Mặt xị ra như thế ?”

Tôi vừa bóc một quả chuối, nghe thấy câu hỏi của nàng, lập tức chả muốn ăn nữa, lại thả xuống bàn : “Chị có biết Lục Lệ Thành không ạ ?”

“Gặp vài lần, có nói mấy câu.”

“Rốt cuộc anh ta là người như thế nào ạ ?”

“Tốt nhất không nên để cho anh ta trở thành địch nhân hoặc đối thủ cạnh tranh, cho nên, đừng cho là Tống Dực có bối cảnh rất mạnh, là người do Tổng Công ty MG chính phái về, chị vẫn cho rằng kết quả cuối cùng vẫn là năm ăn năm thua, về phần muốn trở thành tình nhân của anh ta thì, chị không rõ lắm .” Đại tỷ liếc nhìn ta với vẻ mờ ám, lộ rõ vẻ trêu ghẹo, đồng thời cũng biểu lộ ra vẻ nữ tính mà khó lắm mới thấy được.

Tội bị đại tỷ chọc giận quá hóa cười : ” Sự liên tưởng của chị cũng thực mạnh nha, chẳng qua em đã đắc tội anh ta rồi, hiện tại em đang phát sầu vì tương lai sắp tới đây này.”

Đại tỷ thả quả cam mới ăn được một nửa xuống, cau mày hỏi : “Sao lại thế ? Cô cũng đâu phải người dễ đắc tội người khác đâu ?”

Tôi chỉ có thể thú nhận từ đầu tới cuối, đại tỷ nghe được cái vụ tôi cố tình sửa lại sơ yếu lí lịch, trông mặt như muốn tát ngay cho tôi một cái, tôi vội vàng kể cho hết : “Dù sao chuyện cũng đã rồi, anh ta đã biết sơ yếu lý lịch của em là đồ giả, đã nắm được nhược điểm của em, lúc nào cũng có thể làm cho em cả đời không ngóc đầu lên được, không thể tìm được việc làm.”

Đại tỷ thở dài một tiếng : “Cô đúng là ….” nhưng mãi không chịu thốt ra nửa vế cuối.

“Em biết chị đang muốn mắng chửi, muốn mắng muốn chửi thì cứ mắng chửi đi ạ.”

“Chuyện cũng xảy ra rồi, mắng chửi thì có ích gì chứ ? Cô có thể nghĩ tới việc xin thôi việc, lấy thân phận địa vị của Lục Lệ Thành, chỉ cần cô không lượn lờ trước mắt anh ta, chắc anh ta cũng không làm khó cho cô đâu, trước hết quang tạm cái tình yêu chết tiệt của cô đi đã.”

Tôi cắn chặt cái dĩa, nghĩ đông nghĩ tây, chẳng lẽ chỉ còn phương pháp này hay sao ? Khó khăn lắm tôi mới có thể khiến cho Tống Dực gặp được tôi, nhưng thứ duy nhất làm cho anh nhớ kỹ, cũng là tôi và Lục Lệ Thành liên kết với nhau làm anh thua trắng trước mặt tổng giám đốc từ Mỹ về, đây cũng không phải thứ tôi muốn. Nhưng mà, chẳng lẽ vẫn cứ tiếp tục làm địch nhân của anh ? Đó lại càng không phải là thứ tôi muốn.

Đại tỷ chợt nhíu mày, vừa cười vừa nói : “Chị bị mấy chữ Đắc tội Lục Lệ Thành dọa mất, nhất thời quên mất một người, chị thấy cô cũng khoan hãy khẩn trương, cô nói có một người bạn giúp cô bịa ra sơ yếu lý lịch giả kia, người bạn mà cô nói đó có phải là Hứa Liên Sương không ?”

Tôi vẫn cắn chặt cái dĩa, gật đầu với vẻ ngây ngô. Đại tỷ không hổ là đại tỷ nha ! Ngay cả bạn bè của tôi tên là gì cũng biết rõ nha !

Đại tỷ cười nói : “Nếu cô ấy dám giúp cô làm giả sơ yếu lí lịch, thì cô ấy cũng có đủ gan để giúp cô bãi bình đống phiền toái đó.”

Tôi nhìn đại tỷ mặt xám lại ? Gan sao ? Đương nhiên là Ma Lạt Năng có rồi, cái gì nàng ta cũng không có, chỉ có mỗi lá gan, cùng lắm là hẹn Lục Lệ Thành ra quyết đấu mặt đối mặt ! Who sợ Who chứ !

Đại tỷ nhìn tôi lắc đầu : “Cô đúng là con nhóc ngốc, mau về nhà ngủ đi, đừng ngồi ngẩn ra ở đây nữa, chúng ta hai đứa con gái cũng chẳng thể là đối tượng của nhau được.”

Tôi nhảy dựng lên, vừa xách túi chạy ra ngoài, vừa than thở : “Còn con nhóc gì nữa ! Bây giờ phần lớn xã hội gọi em là “thặng nữ”, là nữ nhân còn thừa lại.”

Đại tỷ cười sợ hãi : “Nếu cô còn là nữ nhân còn thừa lại, thì chị đây sẽ thành cái gì rồi, lão yêu bà ?”

Tôi cười hì hì không nói gì, chỉ nói thầm trong bụng, coi như bị lão tỷ ngài đoán trúng


XtGem Forum catalog