Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324022

Bình chọn: 9.5.00/10/402 lượt.

hiều. Người quản lý của tôi là một người quý tộc Đức, nghe đồn cũng là người đồng tính luyến ái, lúc đấy lại thích người tóc đen, mắt đen vóc dáng mảnh khảnh, có điều lúc đó tôi cũng đã có bạn gái, nàng cũng làm việc ở Wall Street, mọi người trong văn phòng đều biết, cho nên thật bất hạnh là tôi đã được đồn thổi thành người lưỡng tính, lúc đó, tôi đi tới bất kỳ đâu, đều được mọi người nhìn chằm chằm như vật thể lạ.” Anh nhìn tôi hơi phẩy tay một cái, vẻ mặt đầy đau khổ : “Cô thử xem! Hiện giờ tình trạng của cô cũng không tính là tệ lắm đâu!”

Thực tôi cũng rất muốn chia sẻ sự đồng tình với anh, nhưng mà, cái sự thực này cũng khôi hài quá mức tưởng tượng rồi, lời đồn đại kỳ quái như thế thì cũng chỉ có thể nảy sinh ở cái nước Mỹ đó thôi, cho nên tôi vẫn vòng tay ôm chặt lấy đầu gối, cố nén không để phá lên cười, vừa cười vừa xin lỗi anh : “Thật xin lỗi ! Không phải tôi cố ý đâu, nhưng mà, chính là tôi cảm thấy… cảm thấy…”

Tống Dực cười nói : “Chuyện này thì đúng rồi, dù sao chuyện có tệ hơn nữa, thì chúng ta cũng đều phải đối mặt, nếu khóc mà vẫn phải đối mặt, thì thà tự mỉm cười đối mặt còn hơn.” Anh đứng dậy, giơ tay cho tôi : “Tới giờ làm rồi!”

Tôi hơi do dự một chút, mới nín thở, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, anh kéo tôi đứng dậy, tôi khẽ cúi đầu nói “Cám ơn”, tay anh đúng như những gì tôi đã tưởng tượng, ấm áp khô mát mà mạnh mẽ.

Cuốn sách trong tay tôi đã bị vò nát trông nhàu nhĩ, nên chỉ đành mua luôn. Tới chỗ tính tiền, người bán sách đang muốn vuốt phẳng hộ tôi, tôi vừa nói “được rồi”, nhìn thấy trên bìa chàng trai và cô gái kia đang dựa lưng vào nhau, tôi đành nói “thôi bỏ đi” Tuy người bán hàng không hiểu lắm, nhưng tôi đã trả tiền, tôi nói gì, thì đành phải làm theo như thế.

Lúc ra khỏi cửa hàng, tôi sóng vai đi cùng Tống Dực, ánh mắt anh liếc qua cuốn truyện tranh trong tay tôi một cái, hỏi : “Vì sao cô lại làm nhăn rúm cái bìa thế kia ?”

Tôi ngượng không dám trả lời, chỉ đáp : “Anh đoán thử coi, nếu đoán đúng thì tôi sẽ nói cho anh nghe.”

Anh cũng không so đo cái trò vặn vẹo chữ nghĩa của tôi, chỉ cười nói : “Chắc vì không đành lòng chia rẽ bọn họ chăng ?”

Tôi giật mình liếc về phía anh, anh lại dừng lại ở xa xa, bên môi thấp thoáng nét cười, có điều vẻ mặt lại thấp thoáng vẻ gì đó bi thương.

Một khắc trước đó, anh còn ở ngay sát bên cạnh tôi, nhưng chỉ sau một khắc, tôi cảm thấy khoảng cách giữa anh và tôi thập phần xa xôi.

Mấy lần tôi định hỏi “Bạn gái của anh đâu ạ ? Cái gì đã làm cho hai người bọn anh người phải, người trái xa rời lẫn nhau ?” Nhưng mãi cho tới lúc chúng tôi tới trước cửa thang máy, tôi cũng không có đủ dũng khí để mở miệng.

Lúc chúng tôi tới thang máy, Lục Lệ Thành đang cầm một cốc café, đi vào từ một cửa khác, thấy tôi và Tống Dực sóng vai nhau đi tới, anh ta quay sang nhìn Tống Dực mỉm cười, chào một tiếng, tuy rằng anh ta không liếc tôi tới nửa cái, nhưng tôi vẫn cảm thấy như có một luồng khí sắc bén lướt qua đỉnh đầu, cố tình bước chậm lại một chút, giãn ra khoảng cách giữa tôi và Tống Dực, lại nhớ tới lời đồn đại mà vừa rồi Tống Dực cũng nghe được, tôi cũng chẳng dám ngẩng cả đầu lên nữa, cố tình lui vào tận trong góc, cố gắng bảo trì khoảng cách với cả hai người bọn họ.

Hai người bọn họ vừa cười vừa nói chuyện rất vui vẻ, tới tầng 17, sau khi cửa thang máy mở ra, lại cùng nhau đi ra ngoài. Đợi tới khi cửa thang máy khép lại hoàn toàn, đợi hình ảnh của hai người bọn họ hoàn toàn biến mất hẳn, tôi mới dám thở phào một hơi, chẳng qua chỉ ngắn ngủi trong vài phút, tôi vẫn cảm thấy khẩn trương tới mức cơ thể cứng đờ.

3

Buổi chiều gọi điện thoại cho Ma Lạt Năng, hẹn nàng cùng ăn tối. Sau khi hết giờ làm việc, đợi Linda đi rồi, tôi mới dám ra về. Trước tới chỗ đại tỷ, mua cho chị ấy thêm chút rau xanh, vừa ngồi tán gẫu, vừa nấu cháo, sau đó lại xào thêm hai đĩa rau, nhìn lên đồng hồ thấy sắp tới giờ hẹn với Ma Lạt Năng, muốn cáo từ, ai ngờ đại tỷ vẫn đầy hứng thú tán gẫu, vẫn ngồi ở trên quầy bar, vừa nhìn tôi làm thức ăn, vừa nói chuyện phiếm với tôi, thậm chí còn giỡn là muốn học nấu ăn với tôi nữa.

Cha mẹ và họ hàng của đại tỷ đều ở xa ngoài ngàn dặm, khỏe mạnh lúc nào cũng có cái bóng hào quang của công việc quanh mình, làm người ta không cảm thấy gì, nhưng lúc bị bệnh trông nàng cô đơn tịch mịch quá, làm lòng tôi lại nhũn ra, chỉ đành gọi điện thoại kêu Ma Lạt Năng cũng tới nhà đại tỷ, lại làm thêm hai món nữa, ba người phụ nữ, bốn món ăn, cùng ăn cháo trắng thêm vào.

Sau khi Ma Lạt Năng bước chân vào cửa xong, đá tung hai chiếc giày cao gót hai nơi, làm bộ giống như lãnh đạo đi tuần phòng, vừa đi vừa chậc chậc mấy tiếng : “Đúng là cuộc sống xa hoa trụy lạc của một gia đình tư bản”

Đại tỷ giả vờ nổi giận : “Tháng nào mà mỗi ngày tôi chẳng chỉ ngủ có ba bốn tiếng đồng hồ, lúc đó cô đang làm cái gì ? Hết thảy mọi thứ tôi có được đều do hai bàn tay tôi làm ra cả.”

Ma Lạt Năng quay sang tôi tỏ vẻ hơi sợ, nháy nháy mắt hỏi : “Vì cái gì mà bây giờ mọi người cứ nối đuôi nhau tranh làm giai cấp vô sản nhỉ ? Sợ người khác nói là mình nhiều tiền quá à ?”

“Bởi vì xã