Pair of Vintage Old School Fru
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324514

Bình chọn: 7.00/10/451 lượt.

lia lịa như gõ trống : “Vâng, vâng”. Làm sao mà không thoải mái cho được chứ. Mỗi ngày chỉ cần được nhìn thấy anh, em cũng thực vui vẻ rồi.

Từ lúc đó tôi ăn cơm mà hoàn toàn không cảm thấy mùi vị gì cả, không kịp chờ tới lúc về tới nhà mới xem, mà lập tức quay trở lại văn phòng, kiểm tra email, quả nhiên không phải nằm mơ, mừng rỡ tới mức cười miệng không khép lại được, vừa cười, trong lòng vừa nổi lên cảm giác nghi ngờ, không biết vì cái gì mà Lục Lệ Thành lại điều tôi tới làm cấp dưới của Tống Dực. Chẳng lẽ anh ta đã nghe thấy lời đồn, muốn điều tôi đi để giảm bớt hiềm nghi ? Nghĩ một chút lại bật cười, tôi còn tự coi mình là cái gì nữa chứ. Chẳng qua lúc đó gấp quá, Lục Lệ Thành mới đành coi trọng tôi, chứ bây giờ thời gian thừa thãi, anh ta muốn loại nhân tài nào mà chẳng có ? Đích xác giống như lời đại tỷ, với thân phận địa vị của anh ta, việc gì phải dây dưa với một tiểu tốt như tôi.

Mây mù khắp trời đã tan hết, tôi hủy cái thư đang viết dở, rồi điện thoại cho Ma Lạt Năng, rủ nàng đi ăn bữa khuya. Ma Lạt Năng cười nhạo : “Chính ra mình phải cảm ơn cái tòa băng sơn kia, bây giờ ai đó có muốn hay không muốn mời mình đi ăn bữa khuya, đều phải dựa vào độ ấm của hắn ta, biết bao giờ thì cái tòa băng sơn này mới được mang ra trình diện ? Để cho mình còn xem thử một chút là con la, hay là con ngựa.”

Hôm nay bản cô nương ta tâm tình tốt, chẳng thèm so đo với bà tám nhà ngươi ! Tôi cười tủm tỉm chào nàng rồi ngắt điện thoại.

Cầm túi xuống lầu, đứng ở bên đường đợi xe, đợi một lúc lâu, vẫn không gọi được taxi, chính lúc đang đổi chân qua lại đầy sốt ruột, đột nhiên thấy một chiếc Mục Mã Nhân[5'> màu đen bỗng dừng ở ven đường, cửa kính xe hạ xuống, người trong xe đúng là Lục Lệ Thành.

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi : “Tôi đưa cô một đoạn đường.”

Tôi cười đầy dối trá : “Không dám làm phiền anh”

Anh ta nhìn tôi chăm chăm, không nói lời nào. Xe đằng sau bấm còi ầm ĩ, nhưng trông anh ta như chẳng nghe thấy gì cả, không chút để ý. Tôi bị tiếng còi xe làm hết hồn, đành nhanh chóng mở cửa lên xe, vội vàng báo ra địa chỉ nơi đến, anh ta không nói nửa câu lập tức khởi động xe.

Tôi đang cúi đầu mân mê mấy ngón tay, đột nhiên nghe thấy anh ta hỏi : ” Nhận được email rồi sao ?”

Tôi vừa tiếp tục mân mê ngón tay, vừa hỏi thật cẩn thận : “Thu được rồi.”

“Thật xin lỗi.”

Hai ngón tay tôi sững lại, một lát sau mới từ từ chạm vào nhau : “Anh cũng nghe lời đồn rồi sao ? Không sao cả.”

Trong mắt anh ta có vẻ gì đó hoang mang không hiểu, nhưng cũng không tỏ vè gì mà hỏi tiếp : “Sao tin tức của cô linh thông tới mức đó à ? Biết từ bao giờ vậy ?”

“Chỉ là chẳng may thôi, Linda và một người con gái khác nói chuyện, không nhìn thấy tôi, nên tôi vô tình nghe được.”

“Họ nói gì chứ ?”

“Còn không phải anh là cấp trên háo sắc, còn tôi là một bình hoa di động dùng sắc đẹp để đổi lấy này kia sao…” Đột nhiên tôi phát hiện ra, căn bản Lục Lệ Thành cũng không phải người nói nhiều như thế. Tôi chỉ vào anh ta, rên lên : “Căn bản anh chưa nghe thấy bất kỳ lời đồn đại gì cả ?”

Anh ta đột nhiên nở một nụ cười, trong bóng đêm, vẻ ngoài nguyên vẫn cứng rắn lạnh lùng đột nhiên thêm vài phần dịu dàng, trong mắt lại lóe lên những tia sáng đầy hứng thú : “Kể ra cô cũng không đến nỗi ngốc lắm”

Sự chỉ trích của tôi căn bản chẳng có tác dụng gì vì anh ta không chút áy náy, đành bỏ qua cho khỏi lãng phí cảm xúc, quay mặt ra chăm chú ngắm nhìn những ánh đèn bên ngòai cửa xe, tự mình nổi giận với mình.

Anh ta gọi tôi mấy tiếng, tôi cũng chẳng thèm để ý tới, anh ta liền cười nói : “Như cô hoàn toàn không xứng đáng với cái tiếng là một bình hoa, vốn đã chẳng xinh đẹp mỹ lệ gì cho cam, lại không dịu dàng nhẹ nhàng, rốt cuộc lại làm cho tôi phải gánh cái tiếng oan.”

“Anh…” Tôi nổi giận trừng mắt nhìn anh ta, không ngờ anh ta cũng đang quay đầu sang nhìn tôi, hơi nhếch môi, như cười mà không cười, tôi chợt cảm thấy có phần ngượng ngùng, lập tức xoay đầu lại : “Trông vẻ anh chẳng thèm quan tâm.”

Anh ta thản nhiên đáp : “Dù sao không đồn thế này thì lại thế kia, mấy loại lời đồn kiểu này cũng chẳng gây thương tổn cho ai cả.”

Tôi cười lạnh một tiếng : “Đúng vậy, chẳng thương tổn gì cả. Hừ, anh là con trai, tôi là con gái, bất quá lịch sử phong lưu của anh được thêm vài trang, nhưng thanh danh của tôi hoàn toàn bị hao tổn, may mà …..” Ngay vào phút cuối cùng, chữ “Tống” đã nhảy lên đầu lưỡi tôi kịp thời được giữ lại, thoáng giật mình đổ mồ hôi lạnh.

“May là cái gì ? ”

“May là bạn trai của tôi không nghe thấy mấy tin đồn đó, bằng không tôi biết giải thích thế nào bây giờ ?” Tôi lập tức hùng hồn chất vấn.

Không ngờ, bên môi anh ta thoáng hiện vẻ châm biếm, đáp một cách lạnh lùng : “Cô có bạn trai rồi sao ? Nếu bạn trai của cô còn không hiểu cô là người như thế nào, còn bắt cô phải giải thích, thì loại bạn trai như thế nên sớm chia tay.”

Tôi hoàn toàn không còn gì để nói nữa, quyết định là tốt nhất bớt nói với người này chút nào hay chút nấy, nếu không phải bị dọa chết khiếp, thì cũng là tức nghẹn cổ.

Đã tới nơi, xe còn chưa dừng hẳn, tôi đã định mở cửa