anh, không ít người thầm tiếc hận thay cho anh, trận phong ba kia rốt cuộc chỉ là gió mưa suông, cảm thấy nhất định là Tống Dực không chút vui mừng, tiếc nuối Lục Lệ Thành không bị rớt đài.
Tôi đứng giữa mỉm cười, ăn cơm cũng ngon miệng hơn, thể trọng bắt đầu tăng trở lại, mỗi lần nghe thấy người khác nhắc tới anh, trong lòng thầm tràn đầy kiêu ngạo và sung sướng, người ấy chính là người đàn ông mà tôi thích đấy.
Tôi thầm cho rằng ở đầu bên kia MSN anh hoàn toàn không biết gì cả, liền nói với anh : “Người em yêu làm em vô cùng ngưỡng mộ, nếu có thể, em nguyện thương yêu người ấy suốt đời suốt kiếp.”
Câu trả lời của anh đầy lý trí : “Mỗi người đều có điểm tốt điểm xấu, nếu bạn chưa phát hiện ra, ấy là bởi vì chưa đủ thời gian thôi.”
“Em đã yêu anh ấy mười năm, em biết anh ấy là người như thế nào, đương nhiên em biết anh ấy có khuyết điểm gì, em xin cam đoan với anh rằng dù có hai lần mười năm nữa, em vẫn cho rằng người ấy xứng đáng là người em yêu.”
“Những điểm bạn đã thấy cũng không phải là tất cả.”
“Em đã từng nhìn thấy một câu nói, đại khái là, mỗi người đàn bà đều như một viên đá quý thô chờ gọt giũa, mà người đàn ông nàng yêu chính là người thợ thủ công kia, nữ nhân cao nhã hay tục tằng, đều được quyết định bởi người đàn ông nàng yêu là loại người như thế nào. Có lẽ những người này đã nói hơi quá, nhưng mà, đúng là nữ nhân sẽ chịu ảnh hưởng của người mà nàng yêu. Thật may mắn là em đã yêu phải anh ấy, bởi vì người em yêu là anh ấy, cho nên em cố gắng làm cho em trở nên tốt hơn, cố gắng làm một người thiện lương, cố gắng nhiệt tình yêu thương mỗi ngày trong đời, cố gắng dùng một thái độ tích cực để đối mặt với những suy sụp, nhờ có anh ấy, mà một kẻ tự ti như em đã dần trở thành một người tự tin, nhờ có anh ấy, mà em hiểu được cảm giác đuổi theo ước mơ của mình, nhờ có anh ấy, mà em cảm thấy mình đẹp hơn rất nhiều. Trên đời này có rất nhiều loại tình yêu, có loại lãng mạn động lòng người, có loại sầu triền miên, có loại trầm luân thống khổ, lại có loại mưa dầm thấm lâu, nhưng em tin rằng không có bất kỳ loại tình yêu nào có thể tốt hơn cái em đang có, tình yêu của em làm em càng thêm tham sống, càng thêm yêu mình.”
Đầu MSN bên kia im lặng hồi lâu, tôi đã sớm có thói quen anh vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm với tôi, nên tôi cũng không đợi trả lời, ngồi im xem truyện tranh “Tử Thần”, một lúc lâu sau, câu trả lời của anh mới tới : “Mấy thứ này huyền ảo mơ hồ quá, tôi nghĩ bạn đã bị tình yêu làm mờ mắt rồi, tôi thà ngồi xem cổ phiếu tăng giảm còn hơn.
Tôi làm mặt quỷ với cái máy tính : “Vậy anh cứ tiếp tục phân tích cổ phiếu của anh đi, em tiếp tục đi mơ giấc mơ hoàng tử bạch mã của em.”
Anh nói : ” Tôi muốn đề cử cho bạn hai mã cổ phiếu.”
“Em không có hứng thú với mấy thứ này, đợi em thất nghiệp đã, rồi sẽ tới tìm anh sau.”
Anh gửi cho tôi một cái icon tỏ vẻ bi ai, tôi vô cùng vui sướng, lập tức gửi lại một cái icon một cô bé đang gạt nước mắt cho một cậu bé : “Anh cần học thói quen bị người khác cự tuyệt đi, dù rằng em biết ở phương diện đầu tư, không có mấy phần trăm nghiêng về phía Tống Dực bị cự tuyệt”
Một cái icon hình con mèo béo tự phụ nhảy vào cửa sổ chat, giơ đôi bàn chân mập mạp lên, trừng mắt nhìn tôi đầy bất mãn, bên cạnh là hàng chữ to gấp mấy lần : “Không phải không có mấy phần trăm, mà là không bao giờ.”
Tôi cười to, tiếp tục xem truyện tranh của tôi, ăn bỏng của tôi, trong mỗi nụ cười hạnh phúc đều nói cho tôi biết, anh đang ở nơi đây.
Một lát sau anh chợt nói : “Tôi phải log out rồi”
“Sao sớm thế ạ ?”
“Mấy dạo gần đây không khí trong văn phòng quá khô, không khí lạnh quá làm người cũng thấy khó chịu.”
“Vậy anh đi ngủ sớm đi ! Chúc ngủ ngon.”
Đợi anh đi rồi, tôi mới lên mạng search thử xem nhãn hiệu điều hòa nào cung cấp độ ẩm tốt, tìm xong rồi bắt đầu kiếm cớ để mua một cái đặt vào văn phòng.
[1'> Bát Đại Sơn Nhân (1626-1705), con cháu Ninh Vương Chu Quyền triều Minh, tổ tịch ở Nam Xương. Sau khi nhà Minh mất, ông gọt tóc đi tu, sau lại đổi ra đạo sỹ. Hiệu thường gọi là Bát Đại Sơn Nhân hay Tuyết Cá.
Trúc Lâm Thất Hiền : bảy nhà thơ, nhà văn Trung Quốc sống thời kì cuối Ngụy đầu Tấn, thế kỉ thứ 3, ở ẩn trong rừng trúc, đánh đàn, uống rượu, ngâm thơ, bàn triết học Lão Trang, nói chuyện huyền viễn để tỏ lòng chống đối chế độ đen tối đương thời. Gồm bảy người sau : Nguyễn Tịch (210-263), Kê Khang (223-263), Lưu Linh (220-300), Sơn Đào (205-283), Hướng Tú (221-300), Vương Nhung (234-305), Nguyễn Hàm
[2'> Có lẽ là Investment Banking Division : Khối ngân hàng đầu tư
[3'> Master of Business Administration
[4'> The Shawshank Redemption là một bộ phim tâm lý của Hoa Kỳ phát hành vào năm 1994, do Frank Darabont viết kịch bản và đạo diễn, dựa trên tiểu thuyết của Stephen King, Rita Hayworth and Shawshank Redemption. Các diễn viên chính trong phim là Tim Robbins trong vai Andy Dufresne và Morgan Freeman trong vai Ellis Boyd “Red” Redding. Bộ phim miêu tả nhân vật Andy sống gần hai thập kỷ trong Nhà tù Shawshank cấp tiểu bang, một nhà tù hư cấu tại Maine, và tình bạn của anh với Red