Snack's 1967
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324470

Bình chọn: 9.00/10/447 lượt.

, cũng là một tù nhân trong tù

[5'> Mục Mã Nhân : Beijing Jeep

[6'> Arthur Andersen : từng là một trong 5 công ty kiểm toán lớn nhất thế giới cùng với PricewaterhouseCoopers, Deloitte Touche Tohmatsu, Ernst & Young và KPMG, chuyên cung cấp dịch vụ kiểm toán, dịch vụ thuế, và dịch vụ tư vấn cho các công ty và tập đoàn lớn có trụ sở tại Chicago. Năm 2002, công ty đã tự nguyện nộp lại giấy phép hành nghề Kiểm toán công sau khi bị phát hiện có hành vi phạm tội liên quan tới việc thực hiện kiểm toán tập đoàn Enron, một tập đoàn năng lượng, dẫn tới 85.000 người mất việc làm. Mặc dù sau đó, Tòa án Tối cao Mỹ đã gỡ bỏ buộc tội, Arthur Andersen đã không thể hoạt động trở lại.

Chương 7

Tôi gật đầu, lại gật đầu, cười hì hì, ngón trỏ đặt trên môi khẽ suỵt một tiếng, hơi cúi người, ghé sát vào lỗ tai anh ta, khẽ nói : “Tôi có một bí mật muốn nói cho anh, bí mật nhé… anh phải giữ bí mật …. Tôi…. tôi rất … rất thích Tống Dực.”

Đầu hơi ngoẹo sang một bên, dựa vào vai anh ta, say mềm ngủ không biết trời đất gì nữa.

1.

Đi Hongkong một chuyến, lúc về, cân nặng hành lý suýt nữa vượt chỉ tiêu. Của mình tôi thì cũng chẳng bao nhiêu, phần lớn đều là một đống mỹ phẩm nước hoa mang về hộ mấy vị tỷ tỷ muội muội, vì mua hộ các nàng mấy thứ này, tôi có cảm giác chuyến đi Hongkong vừa rồi như đi hành quân.

Sau khi xuống máy bay, tôi vừa đi vừa khổ sở vì đống hành lý quá khổ. Đột nhiên vừa ngửng đầu lên, lại thấy một bóng người quen thuộc đang đi thẳng về phía mình, đúng là Lục Lệ Thành. Phản ứng đầu tiên của tôi là muốn bỏ chạy, có điều nhìn thấy mình mang nhiều hành lý như vậy, có muốn quay đầu chạy cũng khó, không thể nào được, phản ứng thứ hai là trốn, liền ngồi xuống ẩn vào sau đống hành lý, phản ứng thứ ba là nhìn trái nhìn phải, đoán là anh ta đi đón khách hoặc bạn bè gì đó, tôi đã trốn một lát, chắc anh ta đã đi qua rồi.

Thấy anh ta đã đi qua đống hành lý của tôi, không ngờ đột nhiên lại quay ngoắt lại, bóng dáng cao lớn đứng sừng sững cạnh tôi, từ trên cao nhìn xuống, tôi vô cùng xấu hổ, lập tức giả vờ khua tay lung tung, sau đó đứng lên : “Tự nhiên bị tuột dây giày.”

Anh ta nhìn chăm chăm vào đôi giày của tôi, không nói câu nào, tôi theo ánh mắt của anh ta cúi đầu nhìn xuống, tôi đang đi một đôi giày da, căn bản không có dây, chỉ cảm thấy mình như vừa bị đày xuống tận Bắc Cực, đành cười gượng nói : “Vô tình lại gặp ! Anh đi đón người à ?”

“Ừ.”

Hai người thật ra cũng không có gì để nói với nhau, thật sự tôi cũng không muốn nói mấy lời khách sáo, quyết định lùi lại : “Vậy không quấy rầy anh nữa, tôi đi trước một bước.”

Anh ta đón lấy cái xe hàng trong tay tôi, phụ đẩy hành lý ra ngoài, tôi ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của anh ta, bất giác không kịp phản ứng điều này có nghĩa là gì, đi vài bước, tới bên cạnh anh ta : “Không cần làm phiền anh đâu, tôi có thể tự làm được.”

Anh ta không hé răng, cứ thế bước đi. Tôi đi chầm chậm theo anh ta, trầm mặc hồi lâu, mới đón ý : “Người anh đi đón là tôi sao ?”

“Đúng.”

Trong lòng tôi bắt đầu bồn chồn, không biết anh ta có ý gì, anh ta đã chủ động giải thích : “Hôm nay là cuối tuần, vừa hay tôi được rảnh rỗi, đi ngang qua sân bay.”

Chẳng lẽ anh ta có thời gian tới sân bay đi dạo ? Anh ta cho tôi là kẻ ngốc sao ?

Tôi cố gắng bảo trì nụ cười gượng cứng ngắc trên mặt, mãi cho tới khi ngồi vào con Mục Mã Nhân của anh ta, thắt dây an toàn xong, rốt cuộc tôi mới tỉnh ra một chút.

Xe đang chạy trên đường cao tốc, cây cối hai bên đường lướt qua nhanh chóng, trồng ken rất dày, phỏng chừng nếu giấu cái gì trong đó, người khác cũng không phát hiện ra được, trong đầu tôi đột nhiên nghĩ tới câu giết người hủy xác, chỉ cảm thấy da gà nổi đầy hai tay, cố lấy dũng khí, mới dám mở miệng : “Anh biết rồi sao ?”

“Ừm.” Vẻ mặt anh ta trông rất thản nhiên, nhìn không ra vui mừng hay bực bội.

Tôi thầm vò đầu bứt tai xem làm thế nào để có thể giải thích, một lát sau, mới khẽ nói : “Tôi sợ Linda kiểm tra tới tôi, phát hiện sơ yếu lý lịch của tôi có vấn đề, cho nên mới cố tình làm thế. Tôi chỉ vì tự cứu mình, tuyệt không có ý khác. Chỉ là vô tình phát hiện ra, tôi tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không nói cho người thứ hai, cũng tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không có hứng thú đi tìm tòi nghiên cứu xem chân tướng thực sự phía sau là cái gì, tôi xin thề có trời đất!”

Anh ta cũng không có động thái gì, chỉ thản nhiên hỏi : “Rốt cuộc cô phải xem bao nhiêu tài liệu ?”

“Không xem nhiều lắm đâu, chỉ xem bảng kê lộ phí, tiền lương, báo cáo tài chính, báo cáo thuế năm năm mà thôi….” Có vẻ như như thế cũng chẳng ít, thanh âm của tôi càng lúc càng nhỏ, sợ vẫn chưa đủ thành ý vội nói : “Sau đó mục tiêu chỉ tập trung vào mảng lộ phí, những thứ khác chỉ lướt qua một chút thôi.”

Anh ta liếc nhẹ tôi một cái, chỉ hạ lưng ghế của tôi xuống một chút : “Bây giờ tôi phải chuyên tâm lái xe, cô cứ nghỉ ngơi trước một lát, lát nữa tôi sẽ nói tiếp với cô.”

Tôi chán nản nằm dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, trong đầu suy nghĩ lung tung đủ cả. Sau khi giao những tài liệu đó ra, tôi đã ý thức, biết được những thứ mình kh