c xử lý, bên phía anh ta, tôi chẳng biết được bất kỳ tin tức gì cả, tôi cũng không dám khẳng định là cô.”
Trước mắt tôi đen xì, suýt tí nữa thì bị tức quá chết nghẹn, Tô Mạn, mày đúng là đầu heo, mày đúng là đầu heo ! Anh ta nhấm một ngụm rượu, trên mặt vẫn giữ nụ cười, thưởng thức vẻ thất lạc của tôi. Tôi uống thêm vài ngụm rượu nữa, rốt cuộc mới thả lỏng ra một chút, tự an ủi mình : “Dù sao anh cũng đã sinh lòng hoài nghi với tôi, cho dù tôi không thừa nhận, thì sớm hay muộn anh cũng điều tra ra.”
Anh ta thu lại nụ cười, nói với vẻ rất thật : “Cám ơn !”
Người này thay đổi sắc mặt quá nhanh, tôi cũng không đoán được gì, chỉ nhìn anh ta ngơ ngẩn, tự chỉ vào chóp mũi mình : “Anh đang nói với tôi sao ?”
Anh ta nhìn tôi không nói gì, xem ra không muốn trả lời câu hỏi vô nghĩa của tôi. Tôi thoáng ngượng ngùng trước cái nhìn đăm đăm của anh ta, vội hạ ngón tay xuống, nói : “Tôi đã nói rồi, là tôi tự bảo vệ mình, chứ không phải là cố tình giúp anh, tốt nhất là anh nên cảm ơn Tống Dực.”
Anh ta nhíu mày, trên người dần phát ra một luồng khí lạnh buốt. Tôi vội thụt lùi về phía sau, than thở với vẻ không cam lòng : “Thì đúng là như thế mà ! Trên sơ yếu lý lịch của tôi không kê rằng tôi đã từng làm kiểm toán, nên làm sao dám mang những thứ đó đi rêu rao ? May có anh ấy trượng nghĩa ra tay, còn không chịu kể công, nếu không đã có thể mượn cớ này để thu mua lòng người…”
Anh ta không chút kiên nhẫn lập tức ngắt lời tôi : “Cái Tống Dực cần là nhân tâm ở phía Tổng công ty ở New York, căn bản anh ta chẳng coi trọng mấy kẻ râu ria nghĩ thế nào. Vốn chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng được tới tôi, chẳng qua tôi chỉ không rõ là tổng công ty đang muốn tra xét cái gì, cho nên không dám làm loạn, hành động kia của Tống Dực, ngược lại lại khiến mấy lão già bên Tổng công ty khen anh ta quang minh lỗi lạc, xử sự công chính, tất cả những gì tốt mà anh ta cần, đều đã lấy được cả, nếu quả thật anh ta không muốn kể công, hoàn toàn có thể giao trực tiếp những thứ đó cho tôi, mà không phải giao cho ông Mike, nhờ ông Mike giải trình với phía bên kia, khiến cho ông Mike chỉ còn cách âm thầm cho tôi biết, sau đó mới báo cáo với bên Tổng công ty….”
Anh ta nhìn vẻ mặt tôi, đột nhiên ngừng lại : “Tin hay không là tùy cô ! Tống Dực có thể lên được tới vị trí như thế này ở nơi dị quốc tha hương kia, cũng không phải đơn thuần như cái bộ dáng vô hại mà mấy người nhìn thấy. Cô nghĩ xem lúc trước vì cái gì mà tôi bắt buộc phải ép cô làm việc cho tôi ? Nếu không phải vì anh ta, thì làm gì tới mức dưới tay tôi không có nổi một người có thể dùng được sao ?” Anh ta nhấp thêm một ngụm rượu, quay mình nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ.
Tôi không biết là do mùi thơm của gỗ tùng, do ánh sao lấp lánh, hay là do tôi đã chớm say, mà tôi lại cảm thấy cái vị Lục Lệ Thành trước mắt tôi đây không giống cái vị Lục Lệ Thành mà tôi từng nhận thức, vẻ mặt nghiêng nghiêng của anh ta lộ ra vẻ bi thương thảm hại, mà cái dáng vẻ này vô luận có xảy ra bất kỳ chuyện gì đi chăng nữa cũng không thể xuất hiện trên mặt anh ta được.
Anh ta vừa uống rượu, vừa nói một cách thản nhiên, cứ như là nói chuyện với bóng đêm : “Mấy bút toán lộ phí sai kia vốn dĩ cũng không phải là lộ phí sai, mà chỉ là tiền phong bì thông thường, từ đầu năm đã lên kế hoạch trước, tiền cũng đã đưa hết, người trình mỗi tháng cũng chỉ là hình thức, cuối năm nhiều việc quá, quá bận nên mới mắc lỗi, quên mất người này đã nghỉ việc từ hồi tháng mười.”
Tôi cũng không biết phải bình luận như thế nào, chỉ có thể bảo trì im lặng, anh ta nhìn tôi, vẻ mặt thản nhiên : “Khoản chi phí nhỏ nhoi này, so với lợi nhuận của công ty, cũng không đáng nhắc tới, ông Mike cũng đồng ý với cách làm như vậy, tuy rằng phương thức đó không được Tổng công ty tán thành. Đương nhiên, bây giờ Tổng công ty cũng hiểu là mỗi quốc gia có một phương thức kinh doanh riêng, cho nên mỗi người bọn tôi đều có thẻ thương vụ, trong đó có hạn mức thấu chi nhất định, chuyên dùng tiếp khách, hai năm gần đây, hạn mức càng ngày càng cao, tôi cũng chẳng cần dùng mấy bút toán lộ phí sai để giải trình mấy khoản chi phí đặc thù đó rồi”
Tôi khẽ thì thào : “Anh không cần phải giải thích cho tôi nghe, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai mà”
Ánh mắt của anh ta dừng ở tôi, trong đôi tròng mắt đen thẫm như toát ra bóng lửa. Anh ta ngồi trên tấm thảm ở phía trước ghế đu, hơi ngửa đầu nhìn tôi : “Cô có thể thành thật trả lời tôi một vấn đề được không ?”
3.
Tôi gật đầu, không ai có thể cự tuyệt được ánh mắt lúc này của anh ta cả.
“Có phải mỗi người trong công ty đều nhận định rằng Tống Dực sẽ thắng hay không ?”
Nếu biết là vấn đề này, vô luận thế nào đi chăng nữa tôi cũng phải cự tuyệt. Tôi lắp bắp đáp : “Tôi không biết, chắc không hẳn thế đâu ! Cạnh tranh công bình mà thôi, huống chi ông Mike vẫn rất coi trọng anh, hơn nữa cũng thường dùng toàn lực để giúp anh mà… Kỳ thật .. tôi…” Dưới ánh mắt của anh ta, đầu tôi dần dần hạ thấp xuống, lầm bầm hồi lâu, cuối cùng tính liều, đơn giản triệt để, nói ra một hơi : “Tống Dực tốt nghiệp tại một trường đại
