học nổi danh ở Mỹ, rất nhiều người ở Wall Street là bạn học của anh ấy, anh cũng biết rồi đó, người Mỹ rất coi trọng mối quan hệ đồng học. Anh ấy lại công tác ở Tổng công ty sáu năm trời, nhiều đồng nghiệp lén nói anh ấy có quan hệ không tệ đối với một số quản lý cấp cao của MG, có một số đồng nghiệp đi công tác New York về nói có trông thấy ảnh chụp anh ấy đánh golf cùng bọn họ, kỳ thật cấp trên cũng sớm nhận định là anh ấy rồi, chẳng qua thứ nhất không tiện qua mặt Mike, thứ hai không muốn tổn thương tới sự tích cực làm việc của nhân viên trong công ty, dù sao anh cũng là một trong những khai quốc công thần của MG khu vực đại lục, cho nên nhất định phải có giai đoạn quá độ này.”
Sự im lặng trong phòng làm người ta phát lạnh, tôi vắt hết đầu óc muốn tìm mấy câu để an ủi anh ta, nhưng đầu dần hỗn loạn, nghĩ hồi lâu, mới nghĩ ra một câu : “Năng lực của anh, giới tài chính của Trung Quốc này có ai là không biết tới, nơi này không dung, thì thiếu gì chỗ khác cần.”
Nói ra miệng rồi, nhìn thấy sắc mặt của anh ta, lập tức mới nhận ra, là mình lại lỡ lời rồi, tôi vội vàng xin lỗi rối rít : “Không, không, ý tôi không phải thế, đương nhiên MG sẽ không để anh rời đi, đương nhiên anh cũng không rời khỏi MG…”
“Được rồi, không cần nói nữa.”
Anh ta bất động thanh sắc lập tức ngắt lời tôi, mặt càng ngày càng đen, lòng tôi đầy ảo não, chỉ đành bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch đầy sảng khoái, may mắn là trên đời này có một thứ gọi là rượu, cho dù là sầu giăng vạn cổ, hay trăm mối tơ vò, vẫn có thể làm cho người ta tạm thời quên hết.
Lục Lệ Thành cũng bưng chén rượu lên, chúng tôi cùng im lặng ngồi uống rượu, chỉ một lát đã hết nửa bình cao lương, dần dần Lục Lệ Thành nói ra nhiều hơn. Anh ta vô thức đu đưa cái ghế xích đu thay tôi, tôi khoái chí co chân ngồi yên ở trên, càng cười không ngừng.
“Tô Mạn, tôi vẫn thực cố gắng, hết thảy những gì mà hôm nay tôi có được, đều do chính bàn tay tôi bắt lấy, mười bốn năm trước, lúc tôi bước chân vào Bắc Kinh, bọc hành lý của tôi, chỉ có duy nhất một chiếc chăn bông và ba bộ quần áo.”
Tôi gật mạnh đầu.
“Tôi là thí sinh tới từ nông thôn, cha me tôi mới chỉ biết viết tên của mình, hết thảy còn lại tôi đều phải tự dựa vào sức mình, điểm thi vào trường cao đẳng ở tỉnh tôi lại rất cao, không giống những người vốn sinh ra tại Bắc Kinh như các cô, điểm để người Bắc Kinh các cô đỗ vào đại học Thanh Hoa chỉ bằng điểm mà đám thí sinh bọn tôi đỗ vào mấy đại học tiêu chuẩn.”
“Vâng, vâng, đẩy nhẹ một chút, tôi thấy hơi chóng mặt rồi.”
Anh ta thực nghe lời, đu đưa một cách nhẹ nhàng hơn : “Tôi tốt nghiệp ở một trường đại học nhỏ ở Bắc Kinh không ai biết tới, Tống Dực lại tốt nghiệp từ Đại học Thanh Hoa, tôi chỉ có bằng MBA tại chức, anh ta là thạc sĩ chính quy từ Berkeley, ở trong nước, tôi bắt đầu bằng việc thay ông Mike gọi điện thoại, pha café, thư ký hội nghị, anh ta vừa bước chân ra đã là tinh anh tới từ Wall Street, tôi mất mười năm trời, mới lên được tới vị trí ngày hôm nay, anh ta chỉ dùng có sáu năm, nhưng luận về chân tài thực học, tôi biết, tôi chẳng kém gì anh ta, những gì anh ta có thể làm, tôi đều có thể làm được, mà những thứ tôi có thể làm được trên thị trường Trung Quốc, chưa chắc anh ta đã làm được.”
Nghe thấy tên Tống Dực, tôi thấy rất đau đầu, lòng rối bời, định uống một ngụm rượu, lại phát hiện ra chén đã hết sạch : “Tôi muốn uống rượu.”
Anh ta vừa nói, vừa tiện tay đưa chén rượu của mình cho tôi, tôi nắm lấy tay anh ta, kéo chén rượu vào gần miệng uống hai hớp : “Nhưng mà…” Lục Lệ Thành lắc đầu cười rộ : ” Hiện trạng Trung Quốc bây giờ kỳ quái vậy đó, chỉ cần là hải quy[6'> từ nước ngoài trở về, lập tức đã mang trên mình một cái hào quang vô hình, tựa hồ như chỉ cần là thổ miết[7'>, thì nhất định là tiên thiên không đủ.”
Những lời của anh ta vì sao lại có phần quen thuộc đến thế. Cố gắng nghĩ nửa ngày, tôi mới nhớ ra, có một vị giảng viên hồi còn học đại học, trước lúc đi ra England, đã lưu lại cho tôi một câu cảm thán tương tự như thế, ở viện mỗi ngày đều rao giảng rằng cần trở thành một học viện nhất lưu nổi danh trên thế giới, muốn mọi người tiến cử nhân tài, kết quả là tiến cử ra một đống hải quy, bức một đống thổ miết phải rời khỏi, và vị giảng viên tôi thích nhất này cũng là một trong những người bị buộc rời đi. Hình như đại tỷ cũng nói qua một vài câu tương tự, trong trường hợp tầng lớp quản lý cao cấp của công ty có vị trí khuyết thiếu, cho dù trong nước có nhân tài thích hợp, tổng công ty vẫn coi như không thấy, không ngại khổ cực mời một kẻ từ nước ngòai trở về.
Nhớ lại vị giảng viên kia, tuổi đã cao, lại bị cuộc sống bức phải ra nước ngoài, mọi thứ lại phải làm lại từ đầu, lại nhớ lại tình trạng dậm chân tại chỗ trong sự nghiệp của đại tỷ, tôi bắt đầu thở ngắn than dài.
Lục Lệ Thành nghe thấy tiếng thở dài của tôi, rót thêm cho tôi một chút rượu, rồi cùng tôi chạm cốc : “Tôi còn chẳng thở dài thì thôi, cô thở dài cái nỗi gì ? Tôi tin tưởng mọi thứ nằm cả trong tay mình…”
Tôi ngây ngây hồ đồ cùng chạm cốc với anh ta, đợi tới lúc buông chén rượu
